Cẩm Nang Làm Cá Mặn Chốn Hậu Cung - Chương 8: Hết
Cập nhật lúc: 31/07/2026 05:05
Triệu Dực đối mặt với núi tấu chương ép hôn, sắc mặt ngày càng trở nên u ám.
Hắn là một bậc đế vương cực kỳ lý trí, hắn thừa hiểu lập nữ nhi của bất kỳ phe phái nào lên ngôi hậu cũng đồng nghĩa với việc dung túng cho ngoại thích hoành hành.
Hắn cần một hoàng hậu có đủ thông tuệ để quản lý lục cung, sắc bén để dập tắt những mưu mô vặt vãnh, nhưng đồng thời lại phải không màng danh lợi, tuyệt đối không có dã tâm kéo bè kết phái.
Tìm đâu ra một nữ nhân mâu thuẫn đến mức nực cười như vậy trong chốn thâm cung này?
Triệu Dực xoa xoa mi tâm đang giật liên hồi, ánh mắt vô tình lướt qua khoảng sân đìu hiu của Tây Các.
Một bóng hình lười biếng đang ung dung c.ắ.n hạt dưa dưới hiên nhà bỗng hiện lên trong tâm trí hắn.
Môi mỏng của Triệu Dực khẽ nhếch lên, hắn đứng phắt dậy, cầm lấy cuộn thánh chỉ bằng lụa vàng bọc trục ngọc, sải những bước dài kiên định hướng thẳng về phía Tây Cát.
Lúc Triệu Dực bước vào, ta đang nhắm mắt tận hưởng gió xuân, mơ màng tính toán xem bữa tối nay ngự thiện phòng sẽ dâng món gì.
Bỗng nhiên, một cuộn thánh chỉ vàng ch.óe nặng trịch rơi bộp xuống ngay giữa đĩa hạt dưa của ta.
Ta giật mình mở mắt. Triệu Dực đứng ngược sáng, vạt áo rồng bay phấp phới, đôi mắt sâu thẳm nhìn ta chằm chằm: "Nhận chỉ đi!"
Hắn nhàn nhạt mở miệng: "Khâm thiên giám đã chọn được ngày lành tháng tốt vào đầu hạ, trẫm quyết định lập nàng làm hoàng hậu, ban cho phượng ấn, đứng đầu lục cung."
Bịch!
Đĩa hạt dưa trên tay ta rơi thẳng xuống đất, não bộ ta đình trệ mất năm giây, sau đó ta sợ hãi cuống cuồng lăn xuống khỏi trường kỷ, quỳ rạp xuống ôm c.h.ặ.t lấy chân hắn, gào lên t.h.ả.m thiết: "Bệ hạ, ngài tha mạng cho thiếp! Thiếp đã làm gì sai để ngài trừng phạt thiếp tàn nhẫn như vậy?!"
Triệu Dực sững người.
Từ cổ chí kim, nữ nhân nghe tin được phong hậu nếu không vui mừng đến ngất xỉu thì cũng tạ ân đến rơi lệ, chỉ có con cá mặn nhà nàng ta là kêu la t.h.ả.m thiết như sắp bị lôi ra Ngọ Môn c.h.é.m đầu.
"Làm hoàng hậu là mẫu nghi thiên hạ, vinh hoa tột bậc, nàng kêu ca cái gì?" Hắn nhíu mày, trầm giọng hỏi.
Ta ngẩng khuôn mặt mếu máo lên nhìn hắn, kể lể nỗi khổ:
"Vinh hoa cái gì chứ? Làm hoàng hậu là một công việc vắt kiệt sức lao động! Gà chưa gáy đã phải canh giờ thức dậy để nhận phi tần thỉnh an, ngày nào cũng phải nghe mấy mươi nữ nhân oán trách, cãi cọ, giải quyết xích mích, cuối tháng lại phải chông đèn gầy bàn tính xem sổ sách chi tiêu của nội vụ phủ... Thiếp thà làm một tài nhân nhỏ bé, ăn no chờ c.h.ế.t, còn hơn mang cái danh mẫu nghi thiên hạ để rồi tổn thọ vì lao lực!"
Triệu Dực nghe ta tuôn một tràng, không những không giận mà còn bật cười.
Hắn cúi xuống nâng ta đứng dậy, phủi bụi trên tay áo cho ta. Hắn quá hiểu bản tính lười biếng, sợ phiền phức đến mức cực đoan của ta rồi.
Hắn nhìn thẳng vào mắt ta, chậm rãi đưa ra một điều kiện sòng phẳng — thứ mà chỉ có một bậc đế vương thấu đáo và thực dụng mới có thể nghĩ ra:
"Hàm Ngư, nàng nghe cho kỹ. Trẫm biết nàng lười, nhưng trẫm cần cái đầu sắc bén của nàng để giữ cho hậu cung này yên bình. Nàng làm hoàng hậu của trẫm, quy củ lục cung từ nay do nàng tự định đoạt."
Hắn giơ một ngón tay lên:
"Thứ nhất, nàng lười dậy sớm đúng không? Cứ hạ chỉ bãi bỏ quy củ thỉnh an mỗi sáng, ai dám bén mảng đến cung của nàng làm ồn, nàng cứ việc đóng cửa thả rèm miễn tiếp."
Hắn giơ ngón tay thứ hai: "Thứ hai, nàng ghét xem sổ sách? Tốt, nàng cứ giao khoán toàn bộ việc thu chi cho ma đầu nội vụ phủ làm. Cuối tháng, nàng chỉ việc dùng sự nhạy bén của mình lướt qua một tờ báo cáo tổng kết, nhìn xem có kẻ nào dám tham ô ăn bớt thì tóm cổ kẻ đó ra c.h.é.m răn đe."
Nói rồi, hắn nhếch mép ghé sát vào tai ta, giọng nói mang theo mị lực không thể chối từ của một kẻ cầm quyền:
“Làm hoàng hậu, nàng sẽ nhận bổng lộc cao nhất thiên hạ, ở trong cung điện rộng lớn, ấm áp nhất. Nàng nắm phượng ấn trong tay, sẽ chẳng còn kẻ nào dám hãm hại, bỏ độc hay tính toán với nàng nữa, nàng bảo vệ được giấc ngủ của mình vĩnh viễn.”
" Đổi lại, nàng chỉ cần thay trẫm trấn áp đám phi tần ồn ào kia, thỉnh thoảng hiến cho trẫm vài diệu kế giải quyết triều chính, và giữ lại một nửa chiếc giường êm ái nhất để trẫm đến ăn cơm ngủ cùng."
Nghe đến đây, hai mắt ta sáng rực lên như đuốc!
Quyền tự quyết định giờ ngủ, không phải đối mặt với đám phi tần ồn ào, công việc thì khoán trắng cho cấp dưới, mình chỉ việc hưởng lương cao và được bảo kê tuyệt đối, lại còn có hoàng đế đẹp trai, nhiều tiền tự động nộp mạng làm bạn cùng phòng... Bảng phân tích lợi hại trong đầu ta lập tức đổ ầm ầm về phía có chữ đồng ý.
Thương vụ này quá hời, từ chối thì đúng là kẻ ngốc!
Ta lập tức thu lại vẻ mặt ủy khuất, dứt khoát cầm lấy cuộn thánh chỉ màu vàng, mỉm cười rạng rỡ: "Bệ hạ nói lời phải giữ lấy lời, thần thiếp xin tiếp chỉ!"
Triệu Dực bật cười ha hả, tiếng cười sảng khoái vang dội khắp Tây Các. H
ắn vươn tay gõ nhẹ lên trán ta một cái đầy cưng chiều.
Ngày đại điển sắc phong hoàng hậu, Thẩm Hàm Ngư ta chính thức bước lên ngôi vị cao nhất của hậu cung.
Ngay ngày hôm sau, đạo ý chỉ đầu tiên mà ta ban xuống khiến cả hoàng cung sửng sốt: bãi bỏ mọi lễ nghi thỉnh an buổi sáng, bất kỳ ai vi phạm quy định làm ồn giấc ngủ của hoàng hậu, lập tức bị phạt chép kinh Phật một tháng.
Sổ sách lục cung được khoán trắng cho nội vụ phủ, nếu có sai sót một đồng, người đứng đầu phải tự bồi thường gấp mười.
Bằng phương pháp khoán việc và cắt giảm quy trình vô cùng lười biếng nhưng sắc bén, ta đã thiết lập lại trật tự hậu cung một cách nhanh gọn, tàn nhẫn và hiệu quả.
Phi tần không được thỉnh an, mất đi cơ hội tụ tập để xỉa xói nhau, hậu cung bỗng chốc yên bình đến lạ.
Kể từ đó, Đại Tề xuất hiện một đôi phu thê đế hậu kỳ lạ nhất trong lịch sử.
Hoàng đế Triệu Dực vẫn cần mẫn phê tấu chương lo toan quốc sự, nhưng chứng mất ngủ và đau đầu đã hoàn toàn biến mất.
Còn ta — Thẩm Hàm Ngư — thân là mẫu nghi thiên hạ nhưng vẫn giữ nguyên bản chất cá mặn, ngày ngày nằm ườn trên tháp êm c.ắ.n hạt dưa, lâu lâu lại dùng tư duy của kẻ lười để ném cho phu quân của mình vài diệu kế trị quốc.
Giữa chốn cấm cung sâu tựa biển, nơi ngập tràn mưu mô và quyền lực, chúng ta lại tìm thấy nhau bằng sự thực dụng, thấu hiểu và sòng phẳng nhất. Không cần những lời thề non hẹn biển sướt mướt, một người cam tâm làm chỗ dựa vững chắc, một kẻ tình nguyện đem sự tỉnh táo của mình ra để sưởi ấm đối phương.
Một đời bình dị, lười biếng nhưng lại nắm trọn trong tay sự thái bình thịnh trị.
