Cẩm Nang Nuôi Dưỡng Phản Diện Bệnh Nhược - Chương 3
Cập nhật lúc: 27/08/2026 18:04
Khó trách đẹp trai như vậy.
Dù sao cũng là…… nam chủ.
Trần Diệu Dương đưa nước cho Tống Dao, sau đó đứng bên cạnh nói chuyện với cô ấy vài câu.
Nụ cười trên môi Tống Dao càng lúc càng rõ.
Kiều Lam chỉ nhìn thoáng qua rồi định cúi xuống tiếp tục viết bài.
Không ngờ vừa ngẩng đầu, cô lại bắt gặp ánh mắt của Trần Diệu Dương.
Hai người nhìn nhau.
Trần Diệu Dương nhanh ch.óng thu lại cảm xúc, nhưng vẫn không thể che giấu hoàn toàn vẻ chán ghét thoáng qua trong mắt.
Kiều Lam: “……”
Cô im lặng hai giây.
Sau đó cúi đầu tiếp tục viết bài, trong lòng chỉ còn một ý nghĩ.
Đi mẹ nó đi.
Kiều Lam thật sự chẳng có chút thiện cảm nào với vị nam chủ này.
So với kiểu nam chủ được tô vẽ thành “cuồng ngạo, bá đạo, khí thế ngút trời”, cô lại càng có cảm tình với một nhân vật khác — Đàm Mặc.
Đáng tiếc……
Người cô thích lại c.h.ế.t quá sớm.
Lần trước đọc tiểu thuyết, vừa đọc đến đoạn Đàm Mặc qua đời, Kiều Lam đã mất sạch hứng thú. Cô thậm chí chẳng buồn đọc tiếp phần cốt truyện phía sau.
Nghĩ đến đây, Kiều Lam vô thức quay đầu nhìn về phía cuối lớp.
Cô nhớ trong tiểu thuyết, Đàm Mặc cũng học cùng lớp với bọn họ.
Anh phải ngồi xe lăn, lại bởi vì bệnh tình mà đặc biệt nhạy cảm với ánh sáng và gió, vậy nên vị trí của anh luôn được sắp xếp ở góc cuối cùng của phòng học.
Cuối lớp.
Hàng ghế cuối cùng.
Một chiếc bàn đơn độc nằm sát góc tường. Hai chiếc ghế phía trước cách đó một khoảng khá xa, bức tường vừa hay che đi phần lớn ánh sáng từ cửa sổ, khiến nơi này quanh năm mang theo cảm giác âm u, lạnh lẽo.
Giữa một phòng học lúc nào cũng ồn ào náo nhiệt, nơi đó giống như một khoảng không bị cố tình bỏ quên.
Đàm Mặc vẫn chưa đến.
Kiều Lam nhìn chằm chằm vào chỗ ngồi ấy vài giây, cũng không biết mình đang nghĩ gì. Cuối cùng cô thu hồi ánh mắt, quay đầu lại, cầm b.út tiếp tục viết bài văn.
Cô không hề chú ý đến ánh mắt hơi kinh ngạc của Trần Diệu Dương đang nhìn mình.
Đúng lúc ấy, một nam sinh dáng người nhỏ thó từ ngoài cửa chạy vào.
Cậu ta vừa bước vào đã lớn tiếng nói:
“Vừa rồi tôi gặp Đàm Mặc ở bên ngoài. Hình như cậu ta bị người ta đ.â.m phải.”
Ngòi b.út trong tay Kiều Lam khựng lại.
Có người lập tức tò mò hỏi:
“Bị đ.â.m? Ai mà to gan thế? Khi dễ người tàn tật à?”
Câu nói vừa dứt, xung quanh lập tức vang lên một tràng cười.
Nam sinh thấp bé kia cũng cười đến mức cong cả người.
“Cậu ta vừa từ lối dành cho người khuyết tật đi lên, đúng lúc có người từ trong tòa nhà chạy ra, không nhìn thấy nên đ.â.m thẳng vào. Xe lăn lật luôn!”
Cậu ta vừa nói vừa khoa tay múa chân, vẻ mặt tràn đầy hứng thú.
“Các cậu không nhìn thấy đâu. Ngã t.h.ả.m lắm!”
“Cùng lớp với nhau mà, phải biết tương thân tương ái chứ.” Một nữ sinh bật cười. “Quan tâm, giúp đỡ người khuyết tật, hiểu không?”
“Đúng đấy.” Có người lập tức phụ họa. “Ít nhất cũng phải đỡ người ta dậy chứ.”
“Đỡ gì mà đỡ?”
Nam sinh thấp bé cười lớn, xua tay.
“Ai dám đỡ cậu ta? Tôi còn sợ lây bệnh.”
“Bệnh tâm thần cũng lây được à?”
“Làm sao tôi biết?”
“Ha ha ha, sinh vật học của cậu học vào bụng ch.ó rồi à?”
“Đệt, sinh vật còn dạy cái này hả? Hay cậu đi hỏi Đàm Mặc xem bệnh tâm thần có lây không đi. Nếu không lây thì hỏi luôn xem bệnh động kinh có truyền nhiễm không.”
“Đừng có nói nữa, tôi mới không thèm hỏi chuyện với kẻ điên.”
Tiếng cười lập tức bùng lên khắp phòng học.
Cười cợt, chế giễu, chẳng một ai cảm thấy những lời mình nói có gì quá đáng.
Cho đến khi……
Một bóng người xuất hiện ở cửa lớp.
Tiếng cười đột ngột im bặt.
Đàm Mặc lặng lẽ lăn xe vào phòng học.
Thiếu niên gầy đến mức gần như chỉ còn da bọc xương. Khuôn mặt trắng bệch, mái tóc hơi dài rũ xuống, che khuất phần lớn biểu cảm.
Anh không nói một lời.
Cũng không nhìn bất kỳ ai.
Giống như chưa từng nghe thấy những lời chế giễu vừa rồi.
Chiếc xe lăn chậm rãi đi qua từng dãy bàn, cuối cùng dừng lại ở góc cuối lớp.
Đàm Mặc tự mình điều chỉnh vị trí, sau đó im lặng ngồi xuống.
Bức tường phía sau che khuất nửa thân người anh, bóng tối lặng lẽ phủ xuống, khiến thân hình vốn đã gầy yếu càng trở nên đơn độc.
Không ai chào anh.
Không ai hỏi anh có bị thương hay không.
Càng không có ai bước tới giúp đỡ.
Phòng học vẫn nhanh ch.óng khôi phục vẻ náo nhiệt ban đầu.
Tiếng nói chuyện, tiếng cười đùa, tiếng kéo ghế, tiếng lật sách…… tất cả hòa vào nhau.
Chỉ có Đàm Mặc ngồi một mình ở góc cuối phòng.
Cả lớp náo nhiệt đến thế.
Nhưng sự náo nhiệt ấy……
Từ đầu đến cuối, đều không liên quan gì đến anh.
Bất kể là Kiều Lam hay Đàm Mặc, trong nguyên tác, cả hai đều chỉ là nhân vật phụ, đất diễn không nhiều, số trang được nhắc đến cũng chẳng đáng là bao.
Chẳng qua, vì Kiều Lam có cùng tên với mình, lại bởi cô đặc biệt yêu thích nhân vật Đàm Mặc, nên khi đọc truyện, cô vô thức chú ý đến hai người nhiều hơn cả nam nữ chính.
Cũng vì thế mà những tình tiết liên quan đến bọn họ, cô gần như đều nhớ rất rõ.
Hiện tại, tiếng cười đùa của đám học sinh xung quanh không ngừng lọt vào tai.
“Kẻ điên.”
“Đồ ngốc.”
“Bệnh thần kinh.”
Từng tiếng, từng tiếng dùng để gọi Đàm Mặc cứ thế vang lên, chẳng chút kiêng dè.
Kiều Lam càng nghe càng thấy ch.ói tai.
Cô không hiểu nổi, rốt cuộc phải ác ý đến mức nào mới có thể đem nỗi đau và bệnh tật của một người ra làm trò cười.
Cô cúi đầu, cố gắng phớt lờ những âm thanh ấy, tập trung viết nốt bài văn.
Mãi đến khi đặt dấu chấm cuối cùng, tiếng chuông vào học mới vang lên.
Trần Diệu Dương, Tần Dương cùng một đám nam sinh vừa nãy còn chạy nhảy ngoài hành lang lúc này mới lục tục trở về chỗ ngồi.
Ngay sau đó, thầy Lưu bước vào lớp theo tiếng chuông.
Thầy là một người đàn ông trung niên hơi hói, giọng nói đặc biệt vang và dày. Vừa bước qua cửa, thầy đã lập tức đi thẳng về phía bàn đầu tiên của tổ một.
“Lấy báo chí ra hết!”
Nói xong, thầy cuộn quyển sách giáo khoa trong tay thành một ống dài, vừa đi vừa kiểm tra từng người.
“Thầy đã nói bao nhiêu lần rồi? Phần đọc hiểu, đáp án trong bài phải gạch ra cho tôi! Ngày nào cũng nhắc, ngày nào cũng nhắc, các em có nghe lọt tai không vậy?”
“Còn bài văn này là viết cho ai xem? Có mấy dòng thế này mà cũng nộp được à? Học là học cho tôi sao?”
Thầy Lưu vừa kiểm tra vừa mắng, tốc độ nói nhanh đến mức gần như không cho người khác có cơ hội thở.
Tần Dương ngồi tại chỗ, chậm rì rì cầm tờ báo tiếng Anh lên.
Chỉ vừa liếc qua một cái……
Mặt cậu ta lập tức tái mét.
Trên tờ báo sạch sẽ tinh tươm.
Đừng nói đáp án.
Ngay cả một nét b.út cũng không có.
