Cẩm Nang Nuôi Dưỡng Phản Diện Bệnh Nhược - Chương 4
Cập nhật lúc: 27/08/2026 18:04
Kiều Lam vậy mà không làm giúp cậu ta!
Tần Dương lập tức tức tối quay đầu trừng Kiều Lam.
Kiều Lam không hề để ý đến ánh mắt gần như muốn ăn tươi nuốt sống ấy.
Ngược lại, bạn cùng bàn của cô đã nhìn thấy hết. Cô bạn lặng lẽ chạm vào cánh tay Kiều Lam, nhỏ giọng nhắc nhở.
Kiều Lam ngẩng đầu.
Vừa lúc bắt gặp ánh mắt đầy giận dữ của Tần Dương.
Cô nhìn cậu ta vài giây, sau đó thản nhiên tặng cho Tần Dương một ánh mắt như muốn nói:
Cậu bị ngốc à?
Rồi cúi đầu xuống, tiếp tục đọc sách.
Không thèm nhìn thêm một lần.
Tần Dương sững sờ.
“……”
Cậu ta vừa rồi…… có bị Kiều Lam khinh thường không?
Cô ấy vừa trào phúng mình?
Nếu không phải thầy Lưu đang đứng trong lớp, Tần Dương thật sự muốn xông tới hỏi cho ra nhẽ.
Ngay cả bạn cùng bàn của Tần Dương cũng ngây người.
Kiều Lam ngày thường chẳng phải luôn tìm đủ mọi cách lấy lòng đám người trong lớp sao?
Hôm nay đúng là…… kỳ lạ thật.
Nhưng cậu ta hiển nhiên không định cùng Tần Dương nổi điên, vội vàng thúc giục:
“Đừng quan tâm nữa, mau chép đi. Thầy Lưu sắp tới rồi.”
Lúc này Tần Dương mới nhớ ra chuyện quan trọng.
Cậu ta hung hăng liếc Kiều Lam một cái, sau đó lập tức cầm b.út lên, điên cuồng chép đáp án.
Vừa chép vừa nghiến răng lẩm bẩm.
“Đều tại Kiều Lam……”
“Chờ tan học xem……”
Nhưng cậu ta còn chưa kịp nghĩ xong, tờ báo trên bàn đã bị một bàn tay rút phắt đi.
Tần Dương lập tức cứng đờ.
Thầy Lưu chẳng biết đã đứng trước mặt từ lúc nào.
Bình thường thầy kiểm tra báo chí của các học sinh khác chỉ liếc qua vài cái rồi đi tiếp.
Nhưng không hiểu hôm nay thế nào, đến chỗ Tần Dương, thầy lại kiểm tra đặc biệt kỹ.
Tần Dương nuốt nước bọt.
Một dự cảm chẳng lành chậm rãi dâng lên.
Thầy Lưu lật trái lật phải tờ báo.
Im lặng vài giây.
Sau đó……
Bùng nổ.
“Điền vào chỗ trống, một câu trắc nghiệm em đ.á.n.h hẳn hai dấu! Sao đáp án đến mức này mà cũng sai được?”
“Đọc hiểu thì đáp án không ghi vào phần câu hỏi, lại chạy sang đ.á.n.h dấu ở phần lựa chọn! Em còn trẻ thế này mà mắt đã có vấn đề rồi à?”
“Chép đáp án mà cũng chép không xong! Em tưởng tôi không nhìn thấy chắc?”
“Bài văn thì sao? Lấy nguyên phần đọc hiểu chép lại một lượt rồi nghĩ tôi không nhận ra? Em coi tôi là người mù hay người ngu?”
Thầy Lưu càng nói càng nhanh.
Tờ báo trong tay bị thầy vỗ đến phành phạch.
“Người thì cao lớn, chẳng thấy có bản lĩnh gì! Còn không bằng đứng ngoài sân thể d.ụ.c phơi nắng, ít nhất còn có thể phơi ra mấy cân mỡ đem bán!”
“Chờ đến lúc tiêu hết tiền của bố mẹ rồi, em cứ tìm đại cái cây nào cong cong mà trèo lên, khỏi làm khổ người khác!”
“Xuống cuối lớp đứng cho tôi!”
Tần Dương: “……”
Cả lớp: “……”
Kiều Lam cúi đầu, bờ vai khẽ run.
Cô cố nhịn.
Nhưng cuối cùng vẫn không nhịn được, khóe môi hơi cong lên.
Bảo sao mỗi lần học sinh trong lớp nhắc đến thầy Lưu đều có vẻ mặt như gặp phải thiên địch.
Tốc độ nói này……
Nhanh chẳng khác nào s.ú.n.g máy.
Một tràng mắng xối xả như vậy, ai mà chịu nổi?
Mất mặt đến mức này……
Quả thực có thể mất mặt đến tận nhà bà ngoại.
Nhưng mà……
Thoải mái.
Lão Lưu mắng Tần Dương một trận đến mức cậu ta không còn dám hó hé thêm tiếng nào. Đến khi kiểm tra tới chỗ Đàm Mặc, thầy chỉ thoáng liếc qua một cái, sau đó chẳng nói chẳng rằng, trực tiếp bỏ qua.
Không ai trong lớp thực sự coi Đàm Mặc như một người bình thường.
Mà Đàm Mặc dường như cũng đã quen với điều đó.
Cậu lặng lẽ ngồi trong góc, cả người gần như chìm vào bóng râm dưới chân tường. Mái tóc hơi dài rủ xuống, che khuất phần lớn đôi mắt. Từ góc nhìn của Kiều Lam, cô chỉ có thể nhìn thấy chiếc cằm nhọn gầy đến mức khiến người ta xót xa, cùng gương mặt tái nhợt gần như không có chút huyết sắc.
Đàm Mặc không phản ứng trước sự lạnh nhạt ấy.
Không khó chịu, không tức giận, thậm chí cũng chẳng ngẩng đầu.
Giống như tất cả những điều này vốn dĩ chẳng liên quan gì đến cậu.
Kiều Lam lặng lẽ thu hồi ánh mắt.
Phía sau, ánh mắt của Tần Dương vẫn như muốn ăn tươi nuốt sống cô, nhưng Kiều Lam hoàn toàn không để tâm. Cô cúi đầu, nghiêm túc nghe giảng.
Mặc dù tính tình Lão Lưu nóng nảy, lời nói cũng chẳng dễ nghe, nhưng không thể phủ nhận rằng trình độ giảng dạy của thầy rất tốt.
Một tiết tiếng Anh trôi qua nhanh đến mức Kiều Lam còn chưa kịp nhận ra thì tiếng chuông tan học đã vang lên.
Vừa tan học, Kiều Lam cúi đầu nhìn thời khóa biểu.
Tiết tiếp theo là Toán.
Cô cất sách tiếng Anh vào ngăn bàn, cúi xuống tìm sách Toán. Vừa chạm được vào góc sách, trước mắt bỗng tối sầm.
Một bóng người đã đứng chắn ngay bên cạnh.
Tiếng nói chuyện của mấy nữ sinh gần đó cũng nhỏ dần.
Kiều Lam ngẩng đầu.
Quả nhiên là Tần Dương.
Cậu ta khoanh tay trước n.g.ự.c, vẻ mặt hằm hằm, nhìn cô chẳng khác nào đang nhìn kẻ thù.
Kiều Lam chẳng buồn vòng vo, rút quyển sách Toán ra khỏi ngăn bàn.
“Làm gì?”
Thao.
Tần Dương nghe xong càng tức đến dựng cả lông mày.
Chính cô hại cậu ta bị Lão Lưu mắng một trận, còn phải đứng phạt cuối lớp. Bây giờ chẳng những không xin lỗi, lại còn tỉnh bơ hỏi cậu ta đến đây làm gì?
“Bảo mày viết báo chí, mày không nghe thấy à?”
“Ta đồng ý sao?”
Một câu hỏi nhẹ tênh.
Tần Dương nghẹn họng.
Mấy người ngồi phía trước, trong đó có Trần Diệu Dương và Tống Dao, nghe thấy động tĩnh cũng quay đầu nhìn lại.
Ngay cả bọn họ cũng có chút bất ngờ.
Dường như không ai nghĩ Kiều Lam sẽ thẳng thừng đáp lại như vậy.
Tần Dương vốn đã mất mặt vì bị thầy mắng, giờ lại bị Kiều Lam làm cho nghẹn lời trước mặt cả đám, sắc mặt lập tức đỏ lên vì tức.
“Mẹ nó, mày nói lại lần nữa?”
Kiều Lam bình tĩnh nhìn cậu ta.
“Ta nói, ta không đồng ý.”
Giọng cô không lớn, nhưng từng chữ đều rõ ràng.
Tần Dương tức đến bật cười.
“Được lắm.”
