Căn Phòng Bố Khóa Suốt Hai Mươi Năm - 4

Cập nhật lúc: 30/06/2026 14:02

Bà đỡ sau đó chuyển đi.

Một y tá nghỉ việc sớm.

Bố không báo cảnh sát.

Lý Quế Chi giữ tôi trong tay và dọa rằng nếu ông nói ra, ông sẽ không bao giờ được gặp lại con.

Sau khi Lý Quế Chi c.h.ế.t năm tôi ba tuổi, gia đình bà vẫn do em trai là Lý Quốc Xương kiểm soát.

Lý Quốc Xương phát triển thành một doanh nhân bất động sản có thế lực.

Những người từng biết chuyện đều bị mua chuộc hoặc đe dọa.

Bố chỉ có nghi ngờ, chưa có chứng cứ đủ mạnh.

Ba tháng trước khi mất, một y tá đã nghỉ hưu tìm gặp ông và giao lại sổ trực, biên nhận t.h.u.ố.c cùng bản ghi âm lời kể của bà đỡ.

Đó là mảnh ghép cuối cùng.

Bố cất tất cả trong hòm sắt ở nhà cũ.

Ba người xông vào nhà là do Lý Quốc Xương phái tới.

Họ muốn lấy chìa khóa trước khi tôi biết sự thật.

Tôi không định tự mình đối đầu với họ.

Tôi gọi cảnh sát, trình báo vụ đột nhập và giao bản ghi âm cuộc gọi của mẹ kế.

Sau đó tôi gọi chú Triệu.

Ông bảo chúng tôi đừng đến Thanh Thạch một mình.

Một số điện thoại lạ khác gửi tin nhắn.

“Người của Lý Quốc Xương đang chờ ở căn nhà cũ.”

“Đừng đi thẳng vào.”

Lần này số điện thoại không giống số đã dẫn tôi đến Niệm An Đường.

Tôi hỏi người gửi là ai.

Đối phương trả lời:

“Một người nợ bố cậu một mạng.”

Người gửi tin nhắn hẹn chúng tôi tại một trạm xăng trên đường đến Thanh Thạch.

Anh tên Triệu Minh, là con trai của chú Triệu.

Mười hai năm trước, Triệu Minh gặp t.a.i n.ạ.n sập giàn giáo.

Bố tôi đã lao vào kéo anh ra trước khi phần còn lại của công trình đổ xuống.

Từ đó anh luôn cho rằng mình nợ bố một mạng.

Triệu Minh hiện làm tài xế cho một công ty con của Lý Quốc Xương.

Ba tháng trước, bố bí mật liên lạc với anh.

Ông giao cho anh hai việc.

Theo dõi xem Lý Quốc Xương có động đến căn nhà cũ hay không.

Nếu bố qua đời trước khi kịp nộp chứng cứ, hãy dẫn tôi tới gặp Chu Niệm và cảnh báo tôi khi có nguy hiểm.

“Vì sao anh dùng tên Chu Niệm để nhắn tin?”

Tôi hỏi.

“Chú Chu không biết cậu sẽ phản ứng thế nào.”

“Ông sợ nếu nói thẳng về vụ án, cậu sẽ báo cho Vương Tú Mai hoặc vô tình để lộ.”

“Cái tên Chu Niệm là cách nhanh nhất buộc cậu phải tìm sự thật.”

“Còn Chu Niệm thật sự?”

“Bác Trần Tú Lan đã nhờ một người bạn tìm được anh ấy trước khi mất.”

“Chú Chu cũng biết con mình còn sống vào tuần cuối cùng.”

“Nhưng ông không dám gọi.”

“Ông nói mình không còn tư cách xuất hiện trước mặt con.”

Triệu Minh đưa chúng tôi một đoạn ghi âm.

Trong đó, người của Lý Quốc Xương nói sẽ đào hòm sắt vào rạng sáng, lấy tài liệu rồi đốt căn nhà.

Cảnh sát quyết định phối hợp.

Chúng tôi không đi vào căn nhà cũ.

Triệu Minh mang một chiếc chìa khóa giả đến giao.

Khi ba người đàn ông mở cổng và bắt đầu đào sân, cảnh sát ập vào.

Hai người bị bắt tại chỗ.

Một người bỏ chạy nhưng bị giữ ở đầu làng.

Trong điện thoại của họ có tin nhắn chỉ đạo từ trợ lý của Lý Quốc Xương.

Nội dung yêu cầu lấy hòm, tiêu hủy tài liệu và tạo hiện trường cháy do chập điện.

Sau khi khu vực được bảo vệ, tôi và Chu Niệm mới bước vào sân.

Căn nhà đất đã sập một nửa.

Dưới gốc cây hòe có một phiến đá vuông.

Chúng tôi đào xuống gần một mét thì nhìn thấy chiếc hòm sắt.

Chiếc chìa khóa thật mở được ổ khóa.

Bên trong có:

Bản gốc sổ trực của trạm y tế đêm 12 tháng 04 năm 2000.

Biên nhận một loại t.h.u.ố.c kích thích co bóp t.ử cung được mua bằng tên giả.

Bản ghi chép của bà đỡ về cặn t.h.u.ố.c bên miệng Trình Tố Tâm.

Bản ghi âm lời khai của y tá đã nghỉ hưu.

Chứng từ cho thấy cha Lý Quế Chi chuyển một khoản tiền lớn cho trạm y tế ngay sau cái c.h.ế.t.

Thư đe dọa mà Lý Quốc Xương gửi cho bố trong nhiều năm.

Và đơn tố giác do bố viết nhưng chưa kịp nộp.

Những tài liệu ấy không thể lập tức chứng minh Lý Quế Chi đã g.i.ế.c người.

Hai mươi sáu năm đã trôi qua.

Người bị nghi ngờ cũng đã c.h.ế.t.

Nhưng chúng đủ để cảnh sát mở lại hồ sơ, điều tra hành vi che giấu chứng cứ, đe dọa nhân chứng và cản trở tố tụng của những người còn sống.

Lý Quốc Xương bị triệu tập.

Trợ lý của ông ta bị bắt vì tổ chức đột nhập, hủy hoại tài sản và âm mưu tiêu hủy chứng cứ.

Bà đỡ năm xưa được tìm thấy ở một tỉnh khác.

Bà xác nhận Lý Quế Chi đã đến căn nhà trước khi Trình Tố Tâm được đưa đi cấp cứu.

Bà không nhìn thấy Lý Quế Chi cho uống t.h.u.ố.c.

Vì vậy không ai có thể tuyên bố chắc chắn điều gì đã xảy ra trong căn phòng ấy.

Sự thật pháp lý không trọn vẹn.

Nhưng sự thật của gia đình tôi đã đủ rõ.

Trình Tố Tâm không đơn giản c.h.ế.t vì số phận.

Bà bị sự phản bội, lòng tham, sự hèn nhát và quyền lực của nhiều người cùng đẩy đến chỗ c.h.ế.t.

Bố tôi là một trong số đó.

Sau khi giao chứng cứ, tôi trở về nhà.

Mẹ kế đã đến ở tạm nhà chú Triệu.

Tôi gặp bà tại đó.

Bà kể nốt phần còn lại.

Bà đã lấy chiếc chìa khóa khỏi hộp nhung vào ngày bố được đưa về nhà chăm sóc cuối đời.

Bố tự tay giao nó cho bà.

Ông không cho bà mở hòm.

Ông chỉ nói:

“Nếu Tiểu Lâm tìm được căn phòng, hãy đưa chìa khóa cho nó.”

“Nếu nó không tìm, hãy chôn chìa khóa cùng tôi.”

“Vì sao bà không giao ngay?”

Tôi hỏi.

“Tôi sợ.”

Bà nói.

“Tôi sợ cậu biết chuyện chín năm trước.”

“Tôi đã cố giữ bố cậu ở bệnh viện.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Căn Phòng Bố Khóa Suốt Hai Mươi Năm - Chương 4: 4 | MonkeyD