Cành Cũ Chồi Non - 3
Cập nhật lúc: 06/08/2026 06:01
Bệ cửa sổ vẫn là bệ cửa sổ năm ấy, chỉ có giấy dán cửa đã thay mới, bên trên dán một chú thỏ nhỏ cắt bằng giấy đỏ, cái đuôi vểnh thật cao.
Bên gối đặt một con hổ vải, trên tai khâu một chiếc chuông xiêu xiêu vẹo vẹo, có lẽ là hôm nào đó Tưởng Tưởng nổi hứng tự tay khâu vào.
Ta để nguyên y phục nằm xuống.
Chăn đệm mềm mại, mang theo hơi ấm xốp mềm của nắng phơi ban ngày.
Gối nhồi vỏ kiều mạch, vừa nằm xuống đã phát ra tiếng sột soạt.
Mọi thứ đều rất dễ chịu.
Dễ chịu đến mức không chân thật.
Ta mở mắt nhìn thanh xà ngang thô ráp trên mái nhà.
Ánh trăng lọt qua một khe nhỏ trên giấy dán cửa sổ.
Một vệt hẹp, trắng sáng.
Từ căn phòng bên cạnh vọng sang tiếng nương khe khẽ ngân nga.
Giai điệu rời rạc, lúc có lúc không.
Xuyên qua bức tường đất mỏng, rơi vào tai ta.
Không nghe rõ lời, chỉ nghe thấy một sự dịu dàng.
Ta trở mình, kéo c.h.ặ.t chăn quanh người. Mùi bồ kết đầy ắp quanh ta.
Nhưng ta vẫn không ngủ được, cứ trằn trọc mãi.
6
Phòng bên truyền tới tiếng động.
Có người rón rén bước tới, dừng ngoài cửa phòng ta.
“A Niệm, nương vào được không?”
“... Ừm.”
Cửa được đẩy ra.
Nương khoác áo ngoài đứng nơi cửa, ánh trăng phác lên dáng người gầy gò của nàng, tóc mai buông xuống hai bên vai.
Nàng thấy ta vẫn mở mắt, liền bước tới ngồi xuống mép giường.
“Nương ngủ cùng con.”
Nước mắt ta lập tức trào ra dữ dội, rơi xuống vạt áo, rơi vào lòng bàn tay nương đang chìa tới.
Nương kéo ta vào lòng.
Một tay ôm vai ta, tay kia nhẹ nhàng vỗ về, từ bả vai xuống đến hõm eo, từng cái, từng cái một, không nhanh không chậm.
Ta nhắm mắt.
Đêm ấy, ta ngủ rất ngon.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, nương đã không còn nằm bên cạnh.
Trên gối vẫn còn vết lõm do nàng nằm, góc chăn được ém ngay ngắn.
Mặt trời bên ngoài đã lên cao, giấy cửa sổ sáng bừng.
Ta đứng dậy đẩy cửa bước ra.
Tưởng Tưởng ngoan ngoãn ngồi trên chiếc ghế con trong sân, bên cạnh là giỏ tre đựng một đống hạt gỗ tròn nhẵn bóng.
Cha cầm một chiếc giũa nhỏ, đang cúi đầu mài những hạt gỗ vừa gọt xong trên giấy ráp.
Tưởng Tưởng cầm sợi dây gai, xỏ từng hạt qua lỗ. Xỏ được một hạt, con bé lại giơ lên soi dưới ánh mặt trời, ngắm một lượt rồi mới xỏ hạt tiếp theo.
Nghe tiếng cửa, Tưởng Tưởng ngẩng đầu trông thấy ta, đôi mắt lập tức sáng lên.
Con bé đá chiếc ghế con sang một bên, cầm chuỗi hạt mới xỏ được nửa chừng, lạch bạch chạy tới.
“A tỷ, hạt gỗ là cha mài, Tưởng Tưởng xâu đó.”
“Cha bảo mùi thơm của loại gỗ này giúp an thần, dễ ngủ. Tỷ đeo rồi sẽ không gặp ác mộng nữa.”
Con bé lại nhón chân, cố sức đeo chuỗi hạt lên cổ tay ta.
Dây quá dài, phải quấn hai vòng mới giữ được. Những hạt gỗ áp vào da, lành lạnh mà ấm áp.
Hốc mắt ta lại nóng lên.
“Cảm ơn Tưởng Tưởng.”
“Cảm ơn cha.”
7
Những ngày ấy, ta chẳng đi đâu cả.
Tỉnh dậy liền nằm trong chăn nghe động tĩnh nương thức giấc, nấn ná đủ rồi mới chậm rãi mặc y phục xuống giường.
Mặt trời thường đã lên cao, trong sân phơi y phục nương vừa giặt.
Cha vẫn ngồi trên chiếc ghế con đan giỏ tre như mọi ngày.
Ta kéo một chiếc ghế nhỏ tới ngồi sát bên cha.
Cha liền nghiêng chiếc giỏ đang đan dở sang phía ta, để ta nhìn rõ hướng đi của từng nan tre.
Ta thử đan chéo hai nan, ép chúng vào nhau, tạo thành một đường cong nông.
Ánh mắt cha rơi xuống tay ta, khóe môi vốn căng c.h.ặ.t hơi giãn ra.
Tưởng Tưởng đuổi bướm dưới mái hiên.
Cổng viện bỗng bị gõ.
Nương lau tay ra mở cửa, Nhị bá nương cười hớn hở bước vào.
“Tam đệ muội, đang bận à?”
Nương đáp một tiếng, nghiêng người mời bà ta vào.
Ánh mắt Nhị bá nương đảo quanh người ta một vòng. Uống trà, nói mấy câu chuyện nhà xong, cuối cùng câu chuyện vẫn vòng tới chỗ ta.
“A Niệm mười bốn rồi nhỉ? Đã là đại cô nương, cũng nên tính chuyện gả đi thôi.”
Bà ta hạ thấp giọng:
“Ta cũng chỉ sốt ruột thay cho các ngươi. Cô nương lớn tuổi mà vẫn chưa định thân, bên ngoài còn không biết sẽ đồn đại thế nào.”
“Nhà họ Lưu ở phố Nam mở cửa hàng vải. Trưởng t.ử nhà ấy năm kia mất vợ, để lại một trai một gái, đang muốn cưới vợ kế.”
“Người ta không kén gia cảnh, chỉ cần dáng vẻ coi được là được. Ta vừa nghe đã nghĩ ngay tới A Niệm.”
Sắc mặt nương hoàn toàn trầm xuống.
“Nhị tẩu, những ngày A Niệm trở về, trong lòng ta chỉ có vui mừng.”
“Ai còn nói với ta chuyện gả chồng, vợ kế, không kén gia cảnh gì đó, chính là cầm d.a.o đ.â.m vào tim ta.”
“A Niệm là miếng thịt rơi từ người ta xuống. Ta khó khăn lắm mới mong con bé trở về. Nhà nào tốt, nhà nào không tốt, đều chẳng bằng để con bé sống yên ổn ngay dưới mắt ta.”
Nụ cười của Nhị bá nương cứng lại.
“Tam đệ muội, ta cũng chỉ vì tốt cho ngươi. Khuê nữ nhà ngươi đã ở bên ngoài nhiều năm như thế.”
Bà ta liếc ta một cái, giọng không kìm được mà cao lên:
“Ai mà chẳng biết A Niệm nhà ngươi bị một gã đàn ông điên nuôi suốt bảy năm? Thân thể có còn trong sạch hay không còn khó nói. Nhà họ Lưu không chê mới chịu nhắc tới chuyện này, ngươi đừng không biết tốt xấu.”
Tưởng Tưởng nghe thấy, lập tức chạy tới bịt hai tai ta.
Con d.a.o chẻ nan trong tay cha xé gió bay sát tóc mai Nhị bá nương, cắm phập xuống đất.
Nhị bá nương thét lên, nhảy lùi về sau. Chén trà bị hất đổ, nước b.ắ.n đầy váy, mặt bà ta lúc trắng lúc xanh.
“Ngươi... ngươi...”
Cha cúi xuống nhặt một nan tre mới, ngồi trở lại.
“Cút.”
Nhị bá nương sững ra mấy nhịp thở, vừa lùi ra ngoài vừa gân cổ mắng:
“Đồ trời đ.á.n.h! Không biết tốt xấu! Hứa Niệm nhà các ngươi cứ chờ mà ế trong tay đi! Đến lúc đó xem nhà nào dám lấy nó!”
Nương nhìn ta:
“A Niệm, đừng nghe bà ta nói bậy.”
“Cha nương nuôi con. Nuôi cả đời cũng được.”
Tưởng Tưởng cũng buông hai tay xuống, ngẩng đầu nhìn ta:
“A tỷ, Tưởng Tưởng đan dây tay nuôi tỷ nhé.”
Ta gật đầu.
“Ừm.”
8
Nụ cười trên mặt nương mỗi ngày một nhiều hơn.
Cha cũng dần nói nhiều hơn.
Tưởng Tưởng lại cao thêm một đoạn.
Chiếc áo bông nhỏ trước kia còn rộng thùng thình, giờ đã vừa khít người.
Chỉ là gần đây thường xảy ra chuyện lạ.
Mỗi sáng cha ra ôm củi đều phát hiện xác con vật c.h.ế.t nằm cạnh bậc cửa.
Ban đầu là một con chim sẻ đã cứng đờ, ngày hôm sau là thỏ rừng, hôm kế tiếp lại là chim cu.
Cha đem tất cả đi chôn.
Đến ngày thứ sáu, thứ bảy, lời ra tiếng vào trong ngõ xóm bắt đầu lan khắp nơi.
“Con bé đó do kẻ điên nuôi lớn, trên người mang theo thứ tà quái.”
“Về mới được mấy tháng mà ngày nào cũng có xác con vật c.h.ế.t chắn cửa, chẳng phải điềm lành.”
