Cánh Cửa Gỗ Nhà Tôi Thông Tới Những Năm 70 - Chương 230: Chốt Đơn Hàng Khủng
Cập nhật lúc: 15/01/2026 05:24
Bất quá giá vàng vốn dĩ một ngày một giá, đối với việc này Diệp Ninh cũng không có gì để oán giận.
160 vạn tệ tiền bán vàng này Diệp Ninh cũng không lấy toàn bộ tiền mặt, chỉ lấy 100 vạn tiền mặt, còn lại 60 vạn cô bảo ông chủ chia ra mấy ngày chuyển vào các tài khoản ngân hàng khác nhau đứng tên cô và cha mẹ.
Bán xong thỏi vàng, Diệp Ninh đoán chừng bên phía Vưu Lợi Dân hẳn là đã có tin tức, liền thu dọn túi xách đeo lên người đi trấn Nhạc Dương.
Lúc này Vưu Lợi Dân đang phát sầu vì không liên lạc được với Diệp Ninh, cuối cùng chờ được đối phương xuất hiện, lập tức đem yêu cầu của Thôi Duy Thành nói cho cô.
Một vạn cái váy, nếu là tặng không thì Diệp Ninh khẳng định không muốn. Rốt cuộc cái thân phận Hoa kiều này đối với cô tuy rằng có chút tiện lợi, nhưng xa xa chưa đến mức đáng giá để cô trả giá một số tiền lớn như vậy.
Bất quá Thôi Duy Thành nguyện ý trả tiền hàng, vậy chuyện này đối với Diệp Ninh mà nói chính là trăm lợi mà không một hại.
Diệp Ninh một chút đều không cảm thấy khó xử, quay sang Vưu Lợi Dân gật gật đầu: “Có thể, tôi sau khi trở về liền đi đặt hàng. Ngày mười lăm tháng sau anh mang theo người tới cái sơn động kia chờ, tôi đem quần áo cùng thịt và trái cây anh muốn trước đó cùng nhau vận chuyển tới cho anh.”
Việc làm Vưu Lợi Dân canh cánh trong lòng mấy ngày nay cứ như vậy nhẹ nhàng được Diệp Ninh đồng ý, hắn thở phào nhẹ nhõm, lại chạy nhanh bổ sung: “Đúng rồi, sau đó Thạch Sùng lại cố ý gọi điện thoại cho tôi, nói Thôi Duy Thành đặc biệt yêu cầu, một vạn chiếc váy kia hắn muốn lấy nhiều size lớn một chút.”
Đối với yêu cầu này của Thôi Duy Thành, Vưu Lợi Dân nghe xong cũng rất khó hiểu. Tuy rằng quần áo size càng lớn thì tốn vải càng nhiều, nhưng trang phục mặc kệ size gì đều bán cùng một giá. Thôi Duy Thành nhìn khí độ bất phàm, nghĩ thế nào cũng không phải người sẽ chiếm chút tiện nghi cỏn con này.
Mà váy liền áo size lớn lại không phù hợp với thân hình tuyệt đại bộ phận người trong nước thời bấy giờ, Vưu Lợi Dân thật sự không biết đối phương muốn nhiều váy size lớn như vậy để bán cho ai.
Diệp Ninh biết thân phận của Thôi Duy Thành, nhưng thật ra biết vì sao đối phương lại yêu cầu như vậy: “Hắn có thể là muốn đem lô váy này xuất khẩu ra nước ngoài, con gái nước M thân hình so với chúng ta cao lớn hơn một chút.”
Vưu Lợi Dân bừng tỉnh đại ngộ gật gật đầu, theo sau lại nhớ tới một việc: “Đúng rồi, Thôi tiên sinh bên kia hy vọng lô hàng này cô có thể bán rẻ một chút, cô xem...”
Diệp Ninh lại không phải trẻ con, tự nhiên biết Vưu Lợi Dân trong lòng băn khoăn cái gì, nghe vậy cũng không nghĩ nhiều, trực tiếp xua tay nói: “Dù sao một vạn chiếc quần áo này tôi vẫn để cho anh giá 22 đồng một chiếc, quay đầu lại anh có thể đàm phán với Thôi tiên sinh giá bao nhiêu thì tôi mặc kệ.”
Rốt cuộc chuyện này Vưu Lợi Dân cũng chạy tới chạy lui giúp không ít việc. Quay đầu lại hàng hóa đưa tới, cho dù Thạch Sùng có xe tới lấy cũng cần Vưu Lợi Dân cùng người của hắn giúp đỡ vận chuyển đến trấn trên, Diệp Ninh cũng không muốn làm đối phương một phân tiền đều không kiếm được.
Vưu Lợi Dân vốn dĩ chỉ lo lắng Diệp Ninh định giá quá đắt, chính mình không dễ ăn nói với bên Thạch Sùng, lúc này nghe cô nói như vậy, hắn cũng yên tâm.
Vưu Lợi Dân vẻ mặt vui mừng nói: “Vậy tôi quay đầu lại báo giá với Thôi tiên sinh là 34 đồng.”
Sợ Diệp Ninh hiểu lầm chính mình lòng dạ hiểm độc, Vưu Lợi Dân lại cười gượng giải thích: “Chủ yếu là quần áo của chúng ta tốt, nghe nói ở nước ngoài đều là hàng hiếm, giá cả nếu định quá thấp thì phí phạm thứ tốt.”
Diệp Ninh vẫn luôn biết Vưu Lợi Dân người này rất khôn khéo, rốt cuộc đối phương trước kia làm ăn với Cố Kiêu cũng có rất nhiều lúc sẽ ép giá một chút. Lúc này nghe đối phương thành thật nói ra tính toán trong lòng như thế, cô cũng nhịn không được trêu chọc một câu: “Nói như vậy vẫn là tôi để cho anh giá nhập hàng quá rẻ rồi?”
Diệp Ninh trêu chọc một câu, tuy là lão làng như Vưu Lợi Dân trên mặt cũng không khỏi hiện lên một tia xấu hổ, hắn gãi gãi đầu cười nói: “Lá Con, nhìn cô nói kìa, cô đưa giá đó là thật sự lương tâm rồi, nhưng là giao tình của hai chúng ta với Thôi tiên sinh kia không phải không giống nhau sao.”
Diệp Ninh nhìn bộ dáng giải thích khô khốc của Vưu Lợi Dân, không cấm cười ra tiếng: “Vưu ca, tôi đùa với anh thôi. Anh ở giữa chu toàn cũng không dễ dàng, nên kiếm tiền anh cứ việc kiếm, chỉ cần sự việc thành công là được.”
—— Tiền này cho ai kiếm mà chẳng là kiếm chứ?
Bàn xong chuyện giao dịch, Diệp Ninh trở lại hiện đại liền lập tức liên hệ với xưởng gia công trang phục đã hợp tác trước đó.
