Cánh Cửa Gỗ Nhà Tôi Thông Tới Những Năm 70 - Chương 231: Gom Hàng
Cập nhật lúc: 15/01/2026 05:25
Tin tức tốt là, dù đã qua hai tháng nhưng kho hàng tồn kho trang phục của ông chủ cũng chưa xử lý được bao nhiêu.
Diệp Ninh lập tức đưa ra yêu cầu muốn mua toàn bộ đầm ren size lớn.
Tuy nhiên, nhà xưởng gia công quần áo cho các nhãn hiệu có rất nhiều kiểu dáng, trong đó kiểu váy liền áo ren cũng không nhiều, chỉ tính size lớn thì lại chỉ có chưa đến 5000 chiếc.
Xưởng trưởng có chút tiếc nuối tranh thủ nói: “Size nhỏ và size trung không được sao?”
Diệp Ninh trả lời rất thẳng thắn: “Không được, người nước ngoài tạng người to lớn, size nhỏ không có thị trường.”
Xưởng trưởng vẫn chưa từ bỏ ý định: “Vậy các kiểu dáng khác thì sao? Mấy cái dệt nổi, thêu thùa này chất vải cũng không tồi a, nếu cần thì gom lại hẳn là có thể đủ một vạn chiếc váy size lớn.”
“Không được, khách hàng yêu cầu riêng, chỉ cần chất liệu ren.”
Diệp Ninh hiểu ý tưởng muốn đẩy hàng tồn kho của đối phương, nhưng lần này cô xác thật không thể giúp được nhiều.
Sau khi trả tiền mua 5000 chiếc váy này, Diệp Ninh để lại một câu "về sau có đơn hàng khác sẽ lại đến chiếu cố" rồi mở trang mua sắm trực tuyến lên chọn lựa số đầm ren còn lại.
Mắt thấy chỉ còn chưa đầy hai mươi ngày nữa là đến ngày giao dịch tháng sau, Diệp Ninh không có thời gian đi từng nhà so sánh hàng mẫu, sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, cô chọn một xưởng quần áo có điểm uy tín và đ.á.n.h giá của khách hàng cao nhất, từ đó chọn ra hai mươi kiểu dáng để gom đủ 5000 chiếc váy liền áo còn lại.
Bởi vì là thiết kế riêng của nhà thiết kế thời trang, cho dù Diệp Ninh mua một lần 5000 chiếc, giá bán sỉ mỗi chiếc cũng lên tới 119 tệ.
Để mua một vạn chiếc váy này, số tiền Diệp Ninh vừa bán vàng gửi vào thẻ ngân hàng cùng với tiền tiết kiệm trước đó trong tay đã tiêu hết bảy tám phần mười.
Cũng may là đã chuẩn bị đủ hàng cho Thôi Duy Thành. Giải quyết xong đơn hàng trang phục, Diệp Ninh lại bắt tay vào chuẩn bị xe đạp mà Vưu Lợi Dân muốn.
Xe đạp hiện đại có không ít kiểu dáng, một số mẫu cơ bản nhập môn thậm chí chỉ cần một hai trăm tệ là có thể mua được một chiếc.
Bất quá những chiếc xe đạp khung thép carbon cao cấp này khẳng định không thể mang về thập niên 70. Cuối cùng Diệp Ninh so sánh ba nhà, chọn một xưởng làm xe đạp kiểu cổ điển 28 Đại Giang, một hơi đặt hai mươi chiếc.
Đơn giá 519 tệ, so với nhiều mẫu xe đạp nhập môn thì đắt hơn, bất quá theo xưởng nói dùng đều là thép tốt, Diệp Ninh cũng không so đo nhiều như vậy.
Rốt cuộc so với lô hàng cả triệu tệ của Thôi Duy Thành, hai mươi chiếc xe đạp này cũng chỉ tốn hơn một vạn tệ, đã coi như là hàng ngon giá rẻ.
Đặt đơn xong Diệp Ninh chỉ cần chờ nhận hàng. Đến nỗi trái cây và thịt mà Vưu Lợi Dân muốn, lo lắng bị hỏng, Diệp Ninh cố ý chờ đến ngày mười ba tháng chín mới bắt đầu chuẩn bị.
Trái cây rất dễ mua, trên trấn tùy tiện tìm một người bán hàng rong cưỡi xe ba bánh bày sạp bán trái cây và nho, tiến lên nói chuyện vài câu là có thể mua được số lượng lớn từ tay hắn.
Cho dù trong tay đối phương không có, là nhà vườn, tùy tiện hô một tiếng trong nhóm chat đồng nghiệp cũng liền gom đủ số lượng Diệp Ninh yêu cầu.
Duy nhất có chút phiền toái chính là năm nay hạn hán, trước kia khi dưa hấu vào mùa rộ chỉ bán bảy tám hào một cân, năm nay giá bán lẻ trên thị trường lại cao tới 1.5 tệ một cân.
Bởi vì Diệp Ninh mua nhiều, ông chủ mới giảm giá cho cô một chút, lấy giá 1.2 tệ một cân.
Giá nho càng đắt hơn một chút, 1.8 tệ một cân. Dưa hấu để được lâu hơn, Diệp Ninh trực tiếp đặt ba tấn, nho hai tấn, vừa vặn gom đủ một vạn cân.
Số lượng trái cây này cũng không ít, cũng may nhà ông chủ có xe tải nhỏ, chia làm mấy chuyến đưa đến tận nhà cho Diệp Ninh.
Cũng chính là Diệp Vệ Minh bọn họ sau khi về nhà đã cố ý xây tường viện cao thêm, xe tải lái vào sân sau, trực tiếp đóng cổng viện lại là có thể ngăn cách tầm mắt tò mò của người trong thôn, bằng không thật đúng là không dễ giải thích vì sao đang yên đang lành bọn họ lại mua nhiều trái cây như vậy.
Có nhiều nho và dưa hấu như vậy, táo và đào Diệp Ninh liền không mua nữa.
Không phải cô keo kiệt, mà là cộng thêm váy liền áo cùng xe đạp, trước mắt một vạn cân trái cây này đã cần Cố Kiêu vận chuyển trong thời gian rất dài.
Hắn là người đi làm, lại không thể xin nghỉ thời gian dài, nếu chuẩn bị hàng hóa quá nhiều sẽ rất làm chậm trễ việc của đối phương.
Lần này hàng hóa quá nhiều, Diệp Ninh cũng không tính toán để Cố Kiêu một mình vận chuyển, cô lại mua thêm một chiếc xe kéo trên mạng, chuẩn bị quay đầu lại đi theo cùng nhau vận chuyển hàng.
Sáng sớm ngày mười lăm trời chưa sáng, Diệp Ninh liền cưỡi xe ba bánh đi lò sát sinh mua một con heo nguyên con mang về.
