Cánh Cửa Gỗ Nhà Tôi Thông Tới Những Năm 70 - Chương 232: Vận Chuyển Hàng Hóa

Cập nhật lúc: 15/01/2026 05:25

Lần này thì không có vận khí như lần trước, không mua được heo đen nuôi nhà, chỉ mua được heo nuôi công nghiệp.

Bất quá heo từ trại chăn nuôi ăn thức ăn chăn nuôi lớn lên, thịt mỡ nhiều hơn, lại phù hợp với nhu cầu của thập niên 70.

Đến nỗi thịt heo nuôi không thơm bằng thịt heo đen, chỉ cần nhiều mỡ, nghĩ đến Vưu Lợi Dân sẽ không để ý.

Chỉ có một con heo nguyên con như vậy, lần này Diệp Ninh không giữ lại cho mình, thịt và sườn ăn trong nhà đều là cô mua riêng ở lò sát sinh.

Xét thấy thời tiết nóng thịt không để được lâu, Diệp Ninh tính toán trước đem thịt đưa cho Vưu Lợi Dân, quay đầu lại đối phương có thể trực tiếp sắp xếp một hai thủ hạ ở chợ đen bán thịt trước.

Rốt cuộc chỉ có cô và Cố Kiêu hai người, một chuyến cũng không vận chuyển được quá nhiều hàng hóa, Vưu Lợi Dân mang theo đám thủ hạ ở sơn động cũng chỉ có thể ngồi chờ.

Xe đạp quá chiếm diện tích, cũng may xưởng gửi qua đường vận chuyển logistic, công ty vận chuyển qua tay đều là kiện hàng lớn cũng không cảm thấy kỳ quái. Nếu gửi đến cửa hàng chuyển phát nhanh, ông chủ quen mặt kia còn không biết sẽ truy vấn thế nào đâu.

Chuyện hộ khẩu càng sớm làm xong càng tốt, cho nên Diệp Ninh trừ bỏ con heo đã xẻ làm đôi và một bao lớn nội tạng ra, chuyến đầu tiên đưa qua chính là hai hố lớn quần áo.

Cố Kiêu không biết Diệp Ninh đã gặp mặt Vưu Lợi Dân, ngày mười lăm lên núi nhìn thấy hai hố đầy ắp hàng hóa còn ngẩn người.

Diệp Ninh cười nói: “Lần này hàng hóa rất nhiều, chỗ này chỉ có thể coi như món khai vị thôi.”

Cố Kiêu dù sao cũng là đối tác đầu tiên của Diệp Ninh, cô cũng không giấu giếm sự thật mình đã gặp Vưu Lợi Dân, chỉ nói mình lúc bán đồ ở chợ đen trùng hợp gặp được nên nhờ giúp một việc.

Nguyên bản Diệp Ninh còn đang suy nghĩ nếu Cố Kiêu truy vấn là việc gấp gì thì mình nên trả lời thế nào, nhưng mà Cố Kiêu cực kỳ có chừng mực, căn bản không hỏi nhiều, chỉ gật gật đầu.

Nghĩ đến Diệp Ninh nói còn một số lượng lớn hàng hóa chưa vận chuyển lên núi, Cố Kiêu cũng lập tức tính toán trong lòng. Hiện giờ lúa trong đội đều đã phơi khô vào kho, đại đội trưởng cùng bí thư gần đây chuẩn bị đi trấn trên nộp lương thực.

Nộp lương thực là chuyện quan trọng nhất trong năm của đại đội, tuy rằng Cố Kiêu cũng là thanh niên trai tráng trong thôn, nhưng bởi vì vấn đề thành phần, loại chuyện này vẫn luôn không đến lượt hắn.

Mấy ngày nay trong ruộng cũng không có bao nhiêu việc, hắn xin nghỉ mấy ngày đảo cũng không khó, bất quá còn phải nghĩ cái lý do qua loa lấy lệ với đại đội trưởng mới được.

Thời gian gấp, nhiệm vụ nặng, Cố Kiêu cũng không trì hoãn, cúi đầu khiêng nửa con heo bỏ vào thùng xe.

Nếu không nói Cố Kiêu sức lực lớn đâu, lúc mang tới cần Diệp Ninh cùng Mã Ngọc Thư hai người dùng hết sức bình sinh mới nâng nổi nửa con heo, hắn nhẹ nhàng liền khiêng lên được.

Diệp Ninh nhất quyết đòi đi theo, Cố Kiêu khuyên không được cô, chỉ có thể đem nửa con heo nhẹ hơn bỏ vào thùng xe của cô, còn chính hắn thì đem một nửa con heo cùng cả bao nội tạng bỏ vào thùng xe mình phụ trách.

Xuất phát trước, Cố Kiêu còn không yên tâm nhắc nhở: “Cô sức khỏe không tốt, đừng miễn cưỡng, mệt thì nghỉ ngơi, hàng hóa tôi từ từ vận chuyển là được.”

Bởi vì Diệp Ninh trước đó đã thông báo với Vưu Lợi Dân, lần này bọn họ không cần tốn sức đem đồ vật vận chuyển đến nhà họ Dương.

Vưu Lợi Dân cực kỳ để ý mối làm ăn lần này, trời mới tờ mờ sáng liền mang theo các huynh đệ xuất phát. Lúc Diệp Ninh đến, bọn họ đã ở bên ngoài sơn động đợi một hồi lâu.

Tuy rằng đám người Cốc Tam đã sớm biết Diệp Ninh là đồng bạn của Cố Kiêu, nhưng lúc này nhìn hai người cùng nhau xuất hiện, bọn họ vẫn đều nhịn không được ngẩn người một chút.

Diệp Ninh cùng Vưu Lợi Dân hai người chỉ quan tâm hàng hóa trước mắt, cũng không chú ý tới sự khác thường của đám người Cốc Tam. Vưu Lợi Dân chỉ huy Trịnh Lão Thất cùng ba huynh đệ khác trước đem thịt heo dùng sọt tre khiêng về trấn trên.

Diệp Ninh cùng Cố Kiêu dỡ xong thịt heo liền quay lại vận chuyển số hàng còn lại.

Vưu Lợi Dân tắc dặn dò Trịnh Lão Thất: “Lát nữa Lão Thất cùng Bệnh Chốc Đầu khoan hãy quay lại, ở chợ đen trông chừng bán chỗ thịt này trước đi. Chị dâu cậu thích ăn sườn, giữ lại nửa dẻ sườn cùng hai ba cân thịt ba chỉ.”

Trịnh Lão Thất trong đám huynh đệ được coi là rất được Vưu Lợi Dân coi trọng, bất quá nhiều thịt như vậy, bảo hắn cùng Lão Lại hai người bán, trong lòng hắn cũng không yên tâm: “Vậy thịt này chúng ta bán bao nhiêu tiền một cân?”

Bởi vì lần này có không ít nội tạng, cho nên Diệp Ninh cũng không bán giá cao cho Vưu Lợi Dân, cả thịt lẫn nội tạng ước chừng 326 cân, cô tính theo giá heo hơi cho hắn, chín hào một cân, chỉ đắt hơn giá thịt trên thị trường một hào mấy.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.