
Cánh Diều Duyên Số
Hoàng hậu nương nương chợt nảy ra một cuộc vui vừa thanh nhã vừa mới lạ: mỗi vị hoàng tử sẽ giương cung hướng lên trời, hễ bắn rơi cánh diều mang tên quý nữ nào thì có thể chọn người ấy làm hoàng tử phi.
Trước khi cuộc vui bắt đầu, ta cố ý chạy đến tìm Tam hoàng tử, ghé sát lại nhỏ giọng căn dặn:
“Chàng nhìn cho kỹ nhé, cánh diều bươm bướm rực rỡ, vừa lớn vừa đỏ ở phía kia là của ta. Lát nữa tuyệt đối đừng nhận nhầm.”
Bùi Thanh nghe xong liền cong môi cười, trong mắt đầy vẻ trêu ghẹo:
“Nàng nóng lòng muốn bước vào phủ của ta đến vậy sao?”
“Cũng được, ta sẽ suy nghĩ một chút. Nếu chẳng bắn trúng diều của ai khác, ta đành miễn cưỡng chọn diều của nàng vậy.”
Hai bên má ta tức khắc nóng ran, chỉ biết quay sang phỉ nhổ chàng một tiếng:
“Người muốn cầu thân với ta nhiều đến mức đếm chẳng xuể, ta chỉ lo chàng không tranh lại người ta, đến lúc ấy lại núp một nơi khóc nhè thôi.”
Ta và Bùi Thanh quen biết nhau từ thuở còn thơ, cùng lớn lên bên nhau, từ nhỏ đã thích tranh hơn thua bằng miệng, khi rảnh rỗi lại bày trò trêu chọc đối phương.
Bởi vậy, những lời vừa rồi vốn chỉ là vài câu đùa giỡn hết sức quen thuộc giữa hai người.












