Cánh Diều Duyên Số - 1
Cập nhật lúc: 20/07/2026 07:01
Hoàng hậu nương nương chợt nảy ra một cuộc vui vừa thanh nhã vừa mới lạ: mỗi vị hoàng t.ử sẽ giương cung hướng lên trời, hễ b.ắ.n rơi cánh diều mang tên quý nữ nào thì có thể chọn người ấy làm hoàng t.ử phi.
Trước khi cuộc vui bắt đầu, ta cố ý chạy đến tìm Tam hoàng t.ử, ghé sát lại nhỏ giọng căn dặn:
“Chàng nhìn cho kỹ nhé, cánh diều bươm bướm rực rỡ, vừa lớn vừa đỏ ở phía kia là của ta. Lát nữa tuyệt đối đừng nhận nhầm.”
Bùi Thanh nghe xong liền cong môi cười, trong mắt đầy vẻ trêu ghẹo:
“Nàng nóng lòng muốn bước vào phủ của ta đến vậy sao?”
“Cũng được, ta sẽ suy nghĩ một chút. Nếu chẳng b.ắ.n trúng diều của ai khác, ta đành miễn cưỡng chọn diều của nàng vậy.”
Hai bên má ta tức khắc nóng ran, chỉ biết quay sang phỉ nhổ chàng một tiếng:
“Người muốn cầu thân với ta nhiều đến mức đếm chẳng xuể, ta chỉ lo chàng không tranh lại người ta, đến lúc ấy lại núp một nơi khóc nhè thôi.”
Ta và Bùi Thanh quen biết nhau từ thuở còn thơ, cùng lớn lên bên nhau, từ nhỏ đã thích tranh hơn thua bằng miệng, khi rảnh rỗi lại bày trò trêu chọc đối phương.
Bởi vậy, những lời vừa rồi vốn chỉ là vài câu đùa giỡn hết sức quen thuộc giữa hai người.
Thế nhưng ta vẫn tin, cho dù ngoài miệng chàng tỏ vẻ chẳng để tâm, trong lòng nhất định sẽ nhớ rõ lời ta dặn.
Nào ngờ khi cuộc thi thật sự bắt đầu, mũi tên của Bùi Thanh lại hết lần này đến lần khác hướng về cánh diều của trưởng tỷ, chưa từng một lần ngẩng lên nhìn cánh diều thuộc về ta.
Diều của ta lớn như vậy, màu sắc lại rực rỡ đến mức đứng từ xa cũng có thể nhận ra, chàng tuyệt đối không thể không trông thấy.
Mấy mũi tên liên tiếp lướt ngang qua cánh diều, khiến lòng ta càng lúc càng nóng như lửa đốt, chỉ sợ người khác vô tình b.ắ.n trúng nó trước.
Không còn cách nào khác, ta chỉ đành nới dây, để cánh diều theo gió bay lên cao thêm từng chút, mãi đến nơi cung tên của mọi người khó lòng chạm tới.
Thế nhưng ngay lúc ấy, sợi dây trong tay ta bỗng nhiên đứt lìa.
Cánh diều rực rỡ mất đi sự níu giữ, chao nghiêng mấy vòng giữa trời rồi lảo đảo rơi xuống, cuối cùng phủ thẳng lên người Thái t.ử điện hạ, người đang một lòng muốn rời bỏ thế tục để quy y cửa Phật.
Một người từ đầu đến chân đều thanh lãnh, thoát tục như Bùi Huyền, nay lại bị cánh diều bươm bướm sặc sỡ phủ ngay giữa người.
Xung quanh thoáng chốc lặng như tờ.
Sau giây phút sững sờ, mọi người đều muốn bật cười nhưng lại chẳng ai dám cười thành tiếng, chỉ có thể cố nhịn đến mức gương mặt đỏ bừng.
Bùi Huyền là Thái t.ử đương triều, từ thuở nhỏ đã nổi tiếng thông minh, tính tình điềm đạm, suy nghĩ chu toàn hơn người.
Chỉ tiếc lòng chàng chưa từng vướng bận bụi trần, từ lâu đã hướng về Phật pháp.
Chàng còn dự định nửa năm sau sẽ tự nguyện rời khỏi ngôi vị trữ quân, đến chùa Tướng Quốc xuống tóc, từ đó thanh tu nơi cửa Phật.
Hoàng thượng cùng Hoàng hậu nương nương đã khuyên bảo không biết bao nhiêu lần, lúc mềm mỏng, khi nghiêm khắc, nhưng vẫn chẳng thể lay chuyển được ý niệm ấy.
Vì chuyện này, hai người ngày nào cũng phiền lòng.
Hội thả diều hôm nay cũng do Hoàng hậu nương nương đặc biệt sắp đặt cho Bùi Huyền.
Bà mong rằng tiếng cười trong trẻo cùng sự náo nhiệt của những thiếu niên, thiếu nữ đang tuổi xuân xanh có thể khiến lòng chàng nảy sinh thêm đôi phần lưu luyến với chốn nhân gian.
Tiếc rằng Bùi Huyền chỉ lặng lẽ ngồi ngay ngắn trên ghế, dáng vẻ thanh tĩnh như một pho tượng ngọc, chưa từng hòa mình vào cuộc vui trước mắt.
Ta hoảng hốt chạy đến, vội cúi người nhận lỗi:
“Xin Thái t.ử điện hạ rộng lòng tha thứ. Thần nữ vô ý để dây diều đứt, làm kinh động đến điện hạ.”
Hôm ấy Bùi Huyền khoác một bộ trường bào bằng gấm trắng, sắc áo nhạt như ánh trăng đầu thu.
Khí chất quanh chàng yên ắng tựa mặt hồ không gợn, đôi mắt sâu mà tĩnh, khiến người đứng trước mặt cũng bất giác hạ thấp giọng.
Chàng gỡ cánh diều xuống, trao lại cho ta rồi bình thản đáp:
“Không đáng ngại, Thẩm cô nương không cần câu nệ.”
Ta hành lễ, đang định lui đi thì giọng Hoàng hậu nương nương chợt truyền đến, giữ ta lại.
Bà vốn tưởng công sức hôm nay sẽ tiếp tục trôi theo dòng nước, nay nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, ánh mắt lập tức sáng lên, ý cười cũng lặng lẽ hiện nơi khóe môi:
“Huyền nhi, chẳng phải ngày thường con vẫn nói mọi việc trên đời đều nên thuận lòng, thuận duyên sao?”
“Nơi này có biết bao nhiêu người, vậy mà cánh diều của Thẩm cô nương chẳng rơi trúng ai, lại cứ chọn đúng chỗ con mà đáp xuống. Nếu đây không phải duyên phận, vậy còn có thể gọi là gì?”
“Theo quy củ của cuộc vui hôm nay, người nhận được diều của vị cô nương nào sẽ chọn vị ấy làm thê t.ử. Con đã nhận lấy diều của Thẩm cô nương, vậy nàng ấy đương nhiên có thể trở thành Thái t.ử phi.”
Ta nghe xong liền sững người, hai mắt không khỏi mở lớn.
Ta chỉ làm đứt một sợi dây diều, nào ngờ trong chớp mắt đã bị đẩy đến tận chuyện hôn nhân.
Ở phía bên kia, Bùi Thanh đang giương cung nhắm vào cánh diều của trưởng tỷ cũng lập tức ngừng tay, ánh mắt mang theo sự căng thẳng nhìn sang.
Bùi Huyền vẫn bình tĩnh như trước:
“Mẫu hậu, từ đầu nhi thần không hề tham gia trò b.ắ.n diều, đương nhiên không thể dùng quy củ ấy để tính lên người nhi thần.”
“Huống hồ lòng nhi thần đã hướng về cửa Phật, không muốn vì bản thân mà làm lỡ mất một đời tốt đẹp của cô nương nhà người ta.”
Hoàng hậu hơi khựng lại.
Ánh mắt bà lướt qua người ta, dường như còn điều muốn nói, nhưng cuối cùng vẫn không lên tiếng ngay.
