Cánh Thư Không Mỏi - 5

Cập nhật lúc: 20/07/2026 11:02

11.

Trong hang đá tối tăm, tiếng mưa rơi ngoài bụi cây vọng vào rả rích.

Huyền Y ngã gục bên vách đá, hơi thở thoi thóp, độc tố từ vai trái đang điên cuồng lan rộng.

Ta cuống cuồng lục tìm trong n.g.ự.c áo, lấy ra một bình sứ nhỏ chứa t.h.u.ố.c giải độc vạn năng tự chế.

"Huyền Y, tỉnh lại, mau ngậm lấy t.h.u.ố.c!" Ta gọi giật giọng, nhưng hắn đã rơi vào hôn mê sâu, hai hàm răng nghiến c.h.ặ.t.

Không còn cách nào khác, ta buộc phải vươn tay tháo chiếc mặt nạ bạc che kín mặt hắn ra để ép t.h.u.ố.c.

Chiếc mặt nạ kim loại lạnh ngắt rời khỏi gương mặt, đúng lúc một tia sáng trăng yếu ớt xuyên qua kẽ đá, rọi thẳng vào dung nhan hắn.

Bình sứ trong tay ta suýt chút nữa rơi bộp xuống đất.

Đầu óc ta hoàn toàn trống rỗng, tim đập loạn như đ.á.n.h trống trận.

Gương mặt góc cạnh bén ngót, hàng lông mày rậm luôn nhíu c.h.ặ.t, và nốt ruồi nhạt nơi đuôi mắt.

Là Cố Diên!

Vị phu quân danh nghĩa lạnh lùng, tàn nhẫn, kẻ ghẻ lạnh ta ngay đêm tân hôn ở Nhiếp chính vương phủ.

Hóa ra tên đàn chủ độc miệng, kẻ kề vai sát cánh cùng ta suốt ba năm qua trên giang hồ, lại chính là hắn.

Hóa ra "tên khốn" mà hắn đòi phái ám vệ đi diệt môn hộ ta, lại là chính bản thân hắn.

Một sự nực cười đến cực điểm dâng lên trong lòng, khiến ta vừa muốn khóc lại vừa muốn bật cười thành tiếng.

Thế sự xoay vần, hóa ra hai kẻ xem thường nhau ở vương phủ lại là tri kỷ sống c.h.ế.t có nhau trong bóng tối.

"Khụ khụ..." Cố Diên đột ngột ho dữ dội, một ngụm m.á.u đen rỉ ra từ khóe môi, sắc mặt hắn đã chuyển sang màu xám ngoét.

Ta c.ắ.n răng, dẹp bỏ mọi sự bàng hoàng ra sau đầu.

Dù hắn là ai, đêm nay hắn cũng không thể c.h.ế.t ở đây.

Ta bóp mạnh cằm hắn, thô bạo đổ viên t.h.u.ố.c giải vào miệng, sau đó x.é to.ạc vạt áo đen của mình để băng bó vết thương trên vai cho hắn.

Lòng ta ngổn ngang trăm mối tơ vò, nhìn người đàn ông đang nằm bất động trước mắt.

Bí mật này lật mở quá đột ngột, ván bài giữa ta và hắn từ giây phút này đã hoàn toàn thay đổi.

12.

Thuốc giải của ta phát huy tác dụng, Cố Diên khẽ rên một tiếng, lông mày nhíu c.h.ặ.t.

Hơi thở của hắn dần ổn định, đôi mắt thâm sâu chậm rãi mở ra.

Bản năng của một chiến thần khiến hắn lập tức cảnh giác, bàn tay to lớn đột ngột vươn lên tóm lấy cổ tay ta.

"Nàng..." giọng hắn khàn đặc, đầy vẻ đề phòng.

Nhưng ngay khi nhìn rõ gương mặt ta dưới ánh trăng, động tác của hắn khựng lại.

Do cuộc tháo chạy thục mạng trong mưa bụi, lớp dịch dung mỏng manh trên mặt ta đã bị nước mưa làm nhòe nhoẹt.

Cố Diên nheo mắt, ngón tay cái thô ráp khẽ quệt mạnh qua gò má ta, gạt đi lớp phấn hóa trang cuối cùng.

Dưới ánh trăng soi tỏ, dung nhan thật sự của vị Vương phi "hiền thục, vô dụng" ở nhà hoàn toàn lộ diện.

Bốn mắt nhìn nhau, không gian trong hang đá tĩnh lặng đến mức nghe rõ cả tiếng tim đập.

Đôi mắt Cố Diên co thắt dữ dội, sự chấn kinh tột độ hiện rõ trên gương mặt vốn không cảm xúc của hắn.

Hắn nhìn vạt áo đen rách nát của ta, rồi nhìn sang chiếc mặt nạ bạc nằm chơ vơ trên đất.

"Thẩm Dao Sơ... Mộc Diệp... là nàng?"

Giọng hắn run rẩy, mang theo sự khó tin đến cực điểm.

Vị thê t.ử khuê các bị hắn bỏ mặc, kẻ mà hắn nghĩ chỉ biết khóc lóc u uất vì một bát canh sâm, lại chính là đại lão tình báo ngang tàng dám mắng thẳng mặt hắn.

Ta thấy hắn đã tỉnh, liền dứt khoát hất tay hắn ra, khoanh tay trước n.g.ự.c, cười nhạt một tiếng.

"Vương gia, bất ngờ lắm sao?"

"Tên khốn điên khùng vô lý mà ta nói đêm qua, chính là ngài đó."

Cố Diên sững sờ, khóe môi khẽ giật giật, trong lòng dâng lên một cảm xúc hỗn độn chưa từng có.

Hóa ra người hắn mong nhớ, người hắn muốn phái ám vệ đi diệt môn để trút giận hộ, lại là người gối ấp tay kề.

Sự kiêu ngạo của Nhiếp chính vương hoàn toàn vỡ vụn trước mắt người nữ nhân này.

Ván bài lật ngửa, hai kẻ vốn đề phòng nhau ngoài đời thực, giờ đây lại đứng chung một chiến tuyến với những bí mật động trời.

13.

Cơn chấn động qua đi, không khí trong hang đá nhanh ch.óng khôi phục sự lạnh lẽo vô tình vốn có của nó.

Cố Diên tựa lưng vào vách đá xù xì, đôi mắt sâu hoắm găm c.h.ặ.t lấy ta, như muốn nhìn thấu tâm can của người thê t.ử này.

"Nàng lừa bản vương thê t.h.ả.m thật, Thẩm Dao Sơ."

Ta nhướn mày, thong thả đứng dậy, phủi bụi đất dính trên y phục kình trang đen.

"Vương gia nói vậy là oan uổng cho thiếp thân rồi."

"Chẳng phải ngài cũng dùng thân phận Huyền đàn chủ để lừa gạt cả giang hồ, lừa gạt cả vương triều này sao?"

Hai đại lão tình báo khét tiếng, giờ đây đứng đối mặt nhau dưới hình hài phu thê, không ai chịu nhường ai nửa bước.

Sự yếu đuối, u uất của vị đích nữ Thẩm gia biến mất, thay vào đó là sự sắc sảo, tàn nhẫn của Mộc Diệp cô nương.

Cố Diên khẽ ho một tiếng, độc tố tuy đã giải nhưng cơ thể vẫn còn suy kiệt.

Chàng nhìn vết xé trên vạt áo của ta đang băng trên vai mình, ánh mắt khẽ lay động.

"Mục đích nàng gả vào đây là gì?" Chàng khàn giọng hỏi.

"Giữ mạng cho Thẩm gia, mượn danh Nhiếp chính vương phủ làm ô dù để làm ăn." Ta thẳng thắn, không chút giấu giếm dã tâm.

"Còn ngài? Muốn sơ đồ bố phòng của ta để lật đổ hoàng quyền đúng không?"

Cố Diên im lặng, sự im lặng đồng nghĩa với việc thừa nhận.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Cánh Thư Không Mỏi - Chương 5: 5 | MonkeyD