Cánh Thư Không Mỏi - 6

Cập nhật lúc: 20/07/2026 11:03

Hoàng đế điên cuồng muốn ép c.h.ế.t chàng, cũng muốn triệt hạ Thẩm gia, bọn ta vốn dĩ đã đứng chung một con thuyền từ lâu.

"Đã như vậy, chúng ta lập một thỏa thuận mới đi." Ta tiến lại gần, cúi người nhìn thẳng vào mắt chàng.

"Ta cho ngài thông tin để lật đổ vị thiên t.ử kia."

"Đổi lại, ngài phải bảo vệ Thẩm gia toàn vẹn."

"Và quan trọng nhất, ở vương phủ, không được để mấy con ả trà xanh của ngài đến chọc mắt ta nữa."

Cố Diên nhìn gương mặt gần trong gang tấc của ta, khóe môi khẽ nhếch lên một biên độ cực nhỏ.

Sự ngang tàng, kiêu ngạo này mới đúng là Mộc Diệp mà chàng quen biết suốt ba năm qua.

"Được, bản vương đáp ứng nàng." Chàng vươn bàn tay thô ráp ra.

Ta đưa tay nắm lấy, hai bàn tay siết c.h.ặ.t, chính thức thiết lập một liên minh đầy nguy hiểm trong bóng tối.

Phu thê chỉ là cái danh dối lừa người đời, đồng minh sống c.h.ế.t có nhau mới là thứ trói buộc bọn ta đêm nay.

Bất chợt, chàng nhìn về phía tay áo do lúc hỗ loạn có phần sộc sệch.

Dưới ánh trăng, một vết sẹo dài ở nơi cổ tay hiện ra rõ ràng.

Ánh mắt Cố Diên co rút, đôi mắt đỏ ngầu, hơi thở dồn dập:

"Vết sẹo này... từ đâu mà có?"

Ta gạt tay chàng ra, lạnh nhạt đáp: "Bị ch.ó c.ắ.n mười năm trước ở miếu hoang ngoại ô. Vương gia hỏi làm gì?"

Chàng nhíu mày trầm ngâm suy nghĩ.

Một hạt giống đã gieo, liền tìm mọi cách để nảy mầm.

14.

Trời gần sáng, màn sương mù dày đặc bao phủ khu rừng ngoại ô.

Tiếng bước chân dồn dập của đám sát thủ Ti mật viện cuối cùng cũng xa dần, thay vào đó là ám hiệu quen thuộc của ám vệ vương phủ.

Cố Diên đứng dậy, sắc mặt tuy còn nhợt nhạt nhưng phong thái lạnh lùng của Nhiếp chính vương đã khôi phục.

"Thuộc hạ đáng c.h.ế.t, cứu giá chậm trễ!" Đám ám vệ quỳ sụp dưới chân chàng.

Cố Diên phẩy tay, ánh mắt phức tạp lướt qua ta một lượt rồi trầm giọng ra lệnh:

"Chúng ta tách ra đi, nàng đi cửa sau vương phủ, bản vương đi cửa trước để thu hút tai mắt."

Ta không nói hai lời, khẽ gật đầu rồi phi thân rời đi trước.

Về đến căn sương phòng vắng lặng, ta nhanh ch.óng trút bỏ bộ kình y đẫm mùi sương đêm và m.á.u loãng.

Thay vào đó là bộ trung y lụa trắng, ta bôi một chút phấn nhợt nhạt lên môi, bới mái tóc có chút rối rắm.

Ta nằm lên chiếc giường hỷ lạnh lẽo, giả vờ như một vị Vương phi bị ghẻ lạnh, đã khóc lóc u uất suốt cả đêm.

Trong lòng ta thầm tính toán, vết thương của Cố Diên không nhẹ, sáng nay vương phủ chắc chắn sẽ đại loạn.

Mà con ả Liễu Như Yên kia, với bản tính thích c.ắ.n người, chắc chắn sẽ không bỏ qua cơ hội này để tới tìm ta gây hấn.

Đúng như ta dự đoán, khi ánh nắng ban mai vừa chạm đến bậu cửa, tiếng ồn ào từ bên ngoài đã phá vỡ sự tĩnh lặng của viện.

"Vương phi, cô ta... cô ta tự tiện xông vào!" Tiếng nha hoàn hốt hoảng vang lên.

Ta chống tay ngồi dậy, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh.

Màn kịch này, ta đã chuẩn bị sẵn sàng để đón tiếp rồi.

15.

Cánh cửa sương phòng bị thô bạo đẩy ra, Liễu Như Yên dẫn theo một đám gia đinh hùng hổ bước vào.

Cô ta ăn vận lộng lẫy, nhưng gương mặt lại vặn vẹo vì đắc ý và giả tạo lo lắng.

"Thẩm Dao Sơ, cô còn tâm trí nằm đây ngủ sao?" 

Cô ta nghiêm giọng quát.

"Vương gia đêm qua ra ngoài gặp nạn, bị thương nặng trở về phủ, đều là tại cái số khắc phu của cô!"

Ta ngồi trên giường, khẽ ho một tiếng, sắc mặt nhợt nhạt lộ ra vẻ "hoảng hốt" đúng chuẩn một nữ nhân khuê các.

"Ngươi... ngươi nói bậy bạ gì đó? Vương gia làm sao rồi?"

Liễu Như Yên cười lạnh, cho rằng ta đã sợ hãi, cô ta tiến lên một bước, giơ cao lệnh bài trong tay.

"Vương gia hôn mê chưa tỉnh, ta đương nhiên phải quản lý hậu phủ. Người đâu, vây bắt vị Vương phi vô dụng này lại cho ta, dùng gia pháp xử lý!"

Đám gia đinh tiến lên, ta thầm siết c.h.ặ.t năm ngón tay dưới chăn, trong lòng cười thầm.

Con trà xanh này đúng là không có não, chưa biết Cố Diên tỉnh hay mê đã vội vã tới đây ra oai.

Bản cô nương đang nghĩ xem có nên tặng cô ta một mũi kim tẩm độc cho ngậm miệng hay không, thì một bóng đen cao lớn đã lù lù xuất hiện ở cửa viện.

"Bản vương còn chưa c.h.ế.t, ai cho phép ngươi động vào Vương phi?"

Giọng nói lạnh thấu xương của Cố Diên vang lên, khiến toàn bộ căn phòng lập tức đông cứng.

Chàng mặc một chiếc áo choàng rộng che đi vết thương băng bó, sắc mặt xanh xao nhưng uy áp của Nhiếp chính vương không giảm nửa phân.

Liễu Như Yên giật mình, vội vã quay lại, nước mắt lập tức lã chã rơi như mưa.

"Vương gia! Ngài tỉnh rồi? Như Yên lo cho ngài quá, đều tại vị Vương phi này..."

Chát!

Một tiếng động giòn giã vang lên, cắt ngang lời nói dối lừa của cô ta.

Cố Diên thẳng tay vung một tát, lực mạnh đến mức khiến Liễu Như Yên ngã nhào xuống đất, khóe môi rỉ m.á.u.

Toàn bộ gia đinh quỳ sụp xuống, run rẩy không dám thở.

Liễu Như Yên ôm mặt, bàng hoàng nhìn nam nhân luôn dung túng mình bấy lâu nay: "Vương gia... ngài đ.á.n.h Như Yên?"

Cố Diên liếc nhìn ta đang "yếu đuối" ngồi trên giường, rồi nhìn sang cô ta, ánh mắt tràn ngập sát khí.

"Cút!"

16

Liễu Như Yên bàng hoàng ôm lấy một bên mặt sưng đỏ, nước mắt giàn giụa nhìn Cố Diên đầy tủi nhục.

"Vương gia, ngài vì một nữ nhân mới vào phủ mà đối xử với Như Yên như vậy sao?"

"Mười năm qua, ơn cứu mạng năm xưa ngài đã quên rồi sao?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Cánh Thư Không Mỏi - Chương 6: 6 | MonkeyD