Cất Giấu Tương Tư - Chương 15
Cập nhật lúc: 23/06/2026 16:04
Đến khách điếm.
Khi tiểu nhị nói chỉ còn một phòng.
Nàng cuống quýt giải thích.
Ta thấy rất thú vị.
Nàng còn trừng mắt với ta.
Nữ t.ử này...
Đã chẳng còn sợ ta chút nào nữa rồi.
Buổi tối chúng ta đi thả hoa đăng.
Ta hỏi nàng viết điều ước gì.
Nàng lại chột dạ.
Vội vàng đẩy chiếc đèn ra xa.
Ta thật sự rất tò mò.
Bèn sai thuộc hạ chặn chiếc đèn lại rồi mang về cho ta.
Nhìn mười sáu chữ trên đó.
Ta thức trắng cả đêm.
Ta không hiểu cảm giác ấy là gì.
Chỉ thấy trong lòng ngứa ngáy.
Mất kiểm soát.
Mà cảm giác mất kiểm soát ấy ngày càng rõ rệt.
Ta còn đặc biệt đi tìm nàng.
Nàng rất vui vẻ giữ ta lại dùng cơm.
Còn hỏi ta có muốn ăn thịt bò kho không.
Nàng và đám tiểu nhị chỉ uống vài chén đã bắt đầu ồn ào.
Líu ríu nói chuyện suốt cả đêm.
Nhưng rất náo nhiệt.
Giống như một mái nhà.
Từ nhỏ đến lớn.
Những nơi náo nhiệt như vậy chưa từng có chỗ cho ta.
Thì ra khi ở giữa đó.
Cảm giác lại là như thế.
Rất ấm áp.
Lúc ta rời đi.
Triệu Lan Ngọc lại nắm lấy tay ta.
Nói rằng rất đau lòng cho ta.
Nói rằng tuổi thơ ta quá khổ cực.
Sau này muốn ăn gì ngon cứ nói với nàng.
Thật muốn nhìn xem.
Sau khi tỉnh rượu, biết mình đã nói những lời ấy.
Nàng sẽ có phản ứng thế nào.
Chắc chắn rất thú vị.
Đêm đó.
Tàn đảng của Tam hoàng t.ử gây loạn.
Ta nghe được địa điểm.
Biết t.ửu trang của nàng ở đó.
Tửu trang là mạng sống của nàng.
Nàng nhất định sẽ không bỏ đi.
Lý trí nói với ta.
Ta không thể rời cung.
Nhưng cuối cùng.
Ta vẫn đi.
Chỉ khi tận mắt thấy nàng bình an vô sự.
Ta mới thật sự yên lòng.
Có điều nàng rất dũng cảm.
Lại còn dẫn dân trong phố g.i.ế.t đám tàn đảng để tự cứu mình.
Ta thay nàng xin thưởng từ Thánh thượng.
Còn xin một tấm biển lớn ban cho nàng.
Sau khi mọi việc kết thúc.
Ta đến tìm nàng.
Không thấy nàng ở t.ửu trang.
Thế là tìm đến nhà.
Cửa mở.
Ta do dự một lát rồi vẫn bước vào.
Kết quả lại nghe được cuộc trò chuyện giữa nàng và Tiêu Nhung.
Chuyện của họ.
Ta biết.
10 năm bên nhau.
Tình sâu nghĩa nặng.
Nhưng chuyện đó không liên quan đến ta.
Ta thích nàng.
Mà nàng vẫn chưa biết.
Ta phải nói cho nàng biết.
Để nàng tự mình lựa chọn trước mặt ta.
Nàng đã lựa chọn rồi.
Trong cơn mê man.
Nàng luôn gọi tên ta.
Tiêu Nhung cũng nghe thấy.
Dáng vẻ ấy rất đáng thương.
Nhưng không đáng để đồng tình.
Nàng tỉnh lại.
Lúc nhìn ta.
Đôi mắt sáng bừng lên.
Nàng cũng thích ta.
Thật ra ta nên biết từ sớm mới phải.
Bởi trong chiếc hoa đăng ấy.
Nàng đã bày tỏ lòng mình với ta rồi.
Tiêu Nhung bảo ta phải đối xử tốt với nàng.
Chuyện đó còn cần hắn nhắc sao?
Theo cách làm việc của hắn.
Hắn chẳng có tư cách nhắc nhở ta.
Ta thích Triệu Lan Ngọc.
Đã nhận định là nàng.
Đương nhiên sẽ đối xử tốt với nàng.
Toàn tâm toàn ý.
Trọn đời trọn kiếp.
(Hết).
