
Cất Giấu Tương Tư
Trùng sinh tỉnh lại, ta đang quỳ dưới chân Tiêu Nhung.
Bốn phía vang lên những tràng cười chế nhạo, từng tiếng một chói tai đến cực điểm.
Kiếp trước, vì muốn ngăn Tiêu Nhung định thân, ta đã bất chấp tất cả, đâm đầu vào con sư tử đá trước cổng nhà hắn.
Ta không c.h.ế.t.
Nhưng lại phải nằm liệt giường suốt bảy năm dài đằng đẵng.
Trong bảy năm ấy, Tiêu Nhung thành thân, sinh con, quan lộ hanh thông, từng bước lên cao.
Còn ta, bởi quanh năm không thể cử động, khắp người mọc đầy vết lở loét, cuối cùng bị cơn đau dày vò đến tận lúc tắt thở.
Ông trời đã cho ta cơ hội làm lại một lần nữa.
Lần này, ta quyết định buông tay Tiêu Nhung.
Cũng là buông tha cho chính mình.












