Cất Giấu Tương Tư - Chương 4
Cập nhật lúc: 23/06/2026 16:02
Ta hỏi Thanh Quyên, người thay ta đến phủ Phò mã hồi bẩm.
Thanh Quyên hạ giọng đáp:
“Không vui lắm. Chén trà đặt xuống bàn một tiếng cộp, làm muội giật cả mình.”
Thái độ ấy của Hoa Dương công chúa càng khiến ta tin vào phán đoán của mình.
“Hơn nữa, lúc đi ra, muội còn nhìn thấy Trịnh Vĩnh Ý. Không lẽ người công chúa muốn giới thiệu cho tỷ chính là hắn?”
Ta nhíu mày, cảm thấy lời Thanh Quyên nói rất có khả năng.
Trịnh Vĩnh Ý tuy là tam gia của phủ bá tước, nhưng lại là kẻ ăn chơi trác táng nổi danh. Hai đời thê t.ử trước của hắn đều đã ch.ế.t, trưởng t.ử còn lớn hơn ta một tuổi.
Loại người như vậy, tuyệt đối không phải lương duyên.
Lại qua mấy ngày, ta nghe tin Trịnh Vĩnh Ý thành thân.
Người hắn cưới là tỳ nữ thân cận bên cạnh Hoa Dương công chúa.
Ta thở phào một hơi thật dài.
Từ đó, ta không ra ngoài giao rượu nữa, chỉ chuyên tâm chăm lo cửa tiệm.
Đến tháng tám, đông gia quán ăn bên cạnh vì thân thể không tốt, muốn bán cửa tiệm rồi hồi hương.
Ta liền mua lại cửa tiệm của ông ấy.
Ngày khai trương trở lại, sáu người chúng ta đều kích động đến rơi nước mắt.
Kiếp trước sau khi ta bị liệt, năm người họ gắng gượng chống đỡ suốt hai năm, cuối cùng vẫn đành phải tan tác mỗi người một ngả.
Ngày rời đi, năm người họ khóc trước giường ta.
Khi ấy, ta cũng hối hận đến đứt ruột.
Vì sao khi đó mình lại nóng đầu đến mức tìm c.h.ế.t?
Quả thực là hại mình hại người.
Kiếp này đã khác rồi.
Chúng ta đã có cửa tiệm thuộc về mình.
Một cửa tiệm rộng rãi, sáng sủa của chính chúng ta.
“Có bán rượu không?”
Bỗng ngoài cửa có một nam t.ử trẻ tuổi mặc thanh điểu phục bước vào.
Thanh điểu phục là quan phục của Vũ Lâm Vệ, thân vệ bên cạnh Thánh thượng.
Trụ T.ử vội bước lên đón.
“Quan gia muốn mua loại rượu nào? Muốn bao nhiêu ạ?”
Nam t.ử đặt 30 vò Lão Bạch Can, bảo chúng ta đưa đến Tây Uyển.
Trụ T.ử dẫn Ngân Kiều đi giao rượu.
Ta bất an đứng chờ trước cửa.
Thế nhưng đã qua hai canh giờ, bọn họ vẫn chưa trở về.
Ta chống gậy, cùng Thanh Quyên đi đến Tây Uyển.
Đứng trước cửa, bắp chân Thanh Quyên run lên bần bật.
“Bọn họ chỉ hung dữ thôi, chắc sẽ không lạm sát người vô tội đâu. Huống chi chúng ta chỉ là dân thường, bọn họ không cần thiết phải làm khó.”
Vũ Lâm Vệ là thân vệ của Thánh thượng, chỉ nghe lệnh một mình ngài.
Mà đương kim Thánh thượng tâm tư đa nghi, tính tình tàn bạo, thế nên Vũ Lâm Vệ, những kẻ được xem như lưỡi đao trong tay ngài, cũng trở thành tồn tại khiến người người khiếp sợ.
“Sáng nay đến giao rượu?”
Thị vệ giữ cửa lập tức sa sầm mặt.
“Đợi đó.”
Lại chờ thêm một khắc, chúng ta được dẫn vào trong.
Vừa vào đến nơi, ta liền trông thấy Trụ T.ử và Ngân Kiều bị đ.á.n.h đến khắp người đầy thương tích, hơi thở thoi thóp, bị treo trên giá Long Môn.
Trong đầu ta ong lên một tiếng.
Ta gào lên:
“Chuyện này là thế nào? Vì sao các người đ.á.n.h họ?”
“Trong rượu có độc.”
Nam t.ử sáng nay đến đặt rượu chắp tay sau lưng, đứng trước mặt ta.
“Ngươi là đông gia? Đến vừa hay. Ai sai các ngươi hạ độc trong rượu?”
Ta lắc đầu.
“Dù ta có bị người khác sai khiến, cũng đâu thể biết hôm nay các người sẽ đến mua rượu. Hơn nữa, lúc chuyển rượu, ngươi đều ở đó từ đầu đến cuối.”
Nam t.ử đặt đao lên cổ ta, vẻ mặt hung ác.
“Ý ngươi là ta vu oan cho ngươi?”
“Phải.”
Ta ngẩng cổ, đáp thẳng.
“Hoặc cũng có thể là người bên trong các ngươi đã hạ độc. Tóm lại, chúng ta tuyệt đối không tự đập bát cơm của mình, hạ độc vào rượu nhà mình.”
“Cứng miệng.”
Nam t.ử đi qua đi lại vài bước, bỗng giơ kiếm đ.â.m thẳng vào bụng ta.
Ta lập tức hét lớn:
“Ta sẽ điều tra.”
Khó khăn lắm mới được sống lại một đời, ta không muốn c.h.ế.t.
Ta phải cố gắng sống tiếp.
6
“Ta sẽ điều tra.”
Ta nhìn hắn, nghiêm túc nói:
“Cho các ngươi một lời giải thích, cũng chứng minh sự trong sạch của chúng ta.”
Nam t.ử khinh thường cười lạnh:
“Ngươi điều tra? Ngươi tưởng mình là ai?”
Đúng lúc ấy, ta nhìn thấy một nam t.ử mặc quan bào màu đỏ thẫm đi qua hành lang phía xa.
Hắn mặc quan bào đỏ thẫm, bổ t.ử trước n.g.ự.c thêu chim hạc xanh.
Ở Tây Uyển, người có thể mặc quan bào đỏ thẫm, chỉ có thống lĩnh Vũ Lâm Vệ: Tống Bách Xuyên.
“Tống đại nhân.”
Ta c.ắ.n răng, đ.á.n.h liều gọi lớn về phía Tống Bách Xuyên.
“Cầu xin Tống đại nhân chủ trì công đạo.”
Ở kinh thành, Tống Bách Xuyên là người người đều biết.
Nghe đồn hắn là Diêm Vương mặt lạnh, g.i.ế.t người không chớp mắt.
Gọi hắn đến chủ trì công đạo, nguy hiểm còn lớn hơn.
Nhưng ta đã không còn lựa chọn nào khác.
Ta phải chứng minh sự trong sạch của mình.
Ta phải đưa Trụ T.ử và Ngân Kiều rời khỏi đây.
Tống Bách Xuyên dừng bước, nhìn về phía ta.
“Gào cái gì?”
Nam t.ử cầm kiếm quát lên một tiếng, rồi xoay người giải thích với Tống Bách Xuyên:
“Đại nhân, trong rượu bọn họ đưa tới có độc.”
“Không phải.”
Ta đã bất chấp tất cả, lớn tiếng nói:
“Chúng ta chỉ là dân chúng thấp cổ bé họng, làm ăn buôn bán cũng chỉ vì miếng cơm manh áo. Dù có cho chúng ta một trăm cái mạng, chúng ta cũng không dám hạ độc vào rượu của các vị.”
“Trong chuyện này nhất định có hiểu lầm, xin đại nhân minh xét.”
Tống Bách Xuyên sải bước đi tới.
Đợi hắn đến gần, ta nhìn rõ dung mạo hắn, trong lòng không khỏi thầm kinh ngạc.
Trên đời này lại có nam t.ử ngũ quan tinh xảo đến vậy.
Tiêu Nhung đã được xem là tuấn tú hiếm có, nhưng dung mạo của Tống Bách Xuyên còn vượt xa Tiêu Nhung.
Tâm thần thoáng d.a.o động, ta lập tức thu lại suy nghĩ, chờ hắn lên tiếng.
Tim trong l.ồ.ng n.g.ự.c vẫn vì sợ hãi mà đập thình thịch không ngừng.
“Đậu Ưng, ngươi làm?”
Tống Bách Xuyên hất cằm về phía giá Long Môn.
Đậu Ưng đáp phải.
