Chân Mệnh Thái Tử - Chương 1
Cập nhật lúc: 22/06/2026 17:04
Dưới gốc lựu nơi hậu hoa viên của dinh Tĩnh An Hầu, Thẩm Uẩn nhắm nghiền hai mắt, bên tai văng vẳng tiếng cười đầy hơi men của Thái t.ử Triệu Diễn.
“Ta ấy à...
Ta thích nam phong."
Lời nói ấy tựa như một thanh đao rỉ sét, từng nhát từng nhát cứa vào tim nàng.
Nàng chợt choàng mở mắt.
Đập vào mắt là cả một cây lựu đỏ rực như lửa, không khí phảng phất cái oi nồng của buổi đầu hạ.
Bên tai ngoài tiếng ve kêu râm ran, còn có tiếng chạm cốc huyên náo từ phía vọng lâu không xa vọng lại.
Toàn thân Thẩm Uẩn lạnh toát trong chớp mắt, rồi lại như có ngọn lửa bùng thiêu.
Cảnh tượng này, có ch/ết nàng cũng không tài nào quên được.
Kiếp trước, chính tại nơi này, Thái t.ử Triệu Diễn sau khi quá chén đã lỡ lời, thốt ra câu nói đó trước mặt bao công t.ử quyền quý.
Tin tức truyền đi, cả kinh thành xôn xao.
Hoàng thượng đùng đùng nổi giận, tấu chương đòi phế truất Thái t.ử chất cao như núi trong ngự thư phòng.
Triệu Diễn bị giam lỏng nơi Đông cung suốt ba năm trời, cuối cùng kết thúc mạng sống bằng một chén rượu độc.
Còn nàng, Thẩm Uẩn, kẻ đã cải nam trang làm thư đồng bên cạnh, bầu bạn cùng Triệu Diễn suốt tám năm ròng, lại bị Hoàng hậu ban cho một chén rượu độc tiễn xuống hoàng tuyền ngay ngày hôm sau khi Triệu Diễn bị ban ch/ết.
Trước lúc lâm chung, nàng còn nghe thấy tiếng cười lạnh thấu xương của Hoàng hậu:
“Trò cười lớn nhất đời này của Thái t.ử điện hạ là đến tận lúc ch/ết cũng chẳng hề hay biết, kẻ thân cận nhất bên mình lại là một nữ nhân."
Đôi bàn tay của Thẩm Uẩn run lên bần bật.
Nàng cúi đầu nhìn áo vạt thẳng màu xanh đang mặc trên người, ngang lưng thắt đai ngọc trắng, chân mang hia đen, mái tóc đen nhánh được b/úi gọn trong chiếc mũ ngọc.
Thẩm Uẩn tuổi mười sáu, gương mặt thanh tú, vóc dáng hiên ngang, đứng giữa hậu hoa viên của phủ hầu, ai nhìn vào cũng chỉ thốt lên một câu “Thẩm lục công t.ử thật là phong nhã".
Chẳng một ai hay biết nàng là nữ nhi.
Phụ thân nàng, Tĩnh An Hầu Thẩm Mục không biết.
Mẫu thân đã khuất bóng mười năm của nàng không biết.
Mà ngay cả vị Thái t.ử Triệu Diễn đang say túy lúy nơi vọng lâu kia, lại càng không biết.
Thẩm Uẩn siết c.h.ặ.t nắm tay, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay.
Ký ức của kiếp trước tựa thủy triều tràn về.
Nàng nhớ rõ phản ứng của mọi người sau khi Triệu Diễn thốt ra lời ấy.
Nhớ rõ Thái phó Chu Dực dâng tấu luận tội ngay trước triều đường, nhớ rõ Tam hoàng t.ử Triệu Giai thừa cơ ném đá giấu tay, nhớ rõ ánh mắt thất vọng tràn trề của Hoàng thượng, và cả Đông cung từ nơi ngựa xe như nước hóa thành chốn vắng vẻ lạnh tanh.
Nàng lại càng nhớ rõ suốt ba năm Triệu Diễn bị giam cầm, mỗi lần nàng đến thăm, chàng đều cười khổ mà bảo:
“Uẩn đệ, đệ nói xem năm đó ta có phải bị điên rồi không?
Sao lại có thể thốt ra những lời như thế?"
Nàng chẳng còn nhớ khi ấy mình đã đáp lại ra sao.
Chỉ nhớ lúc Triệu Diễn nói lời này, ánh mắt chàng cứ đăm đăm nhìn ra ngoài cửa sổ, chẳng phải nhìn trời, cũng chẳng phải nhìn mây, mà là nhìn con phố dài trước cổng Đông cung, nơi chẳng bao giờ có người lui tới nữa.
Thẩm Uẩn hít một hơi thật sâu.
Kiếp trước nàng làm thư đồng suốt tám năm, đến ch/ết cũng chẳng dám hé môi nhận mình là phận nữ nhi.
Kiếp này, nàng cũng không hề có ý định nói ra.
Nhưng có một việc, nàng nhất định phải làm.
Kẻ mà Triệu Diễn kiếp trước không thể nào quên, kẻ là ngọn nguồn khiến chàng say rượu rồi thốt lên câu “Ta thích nam phong", kẻ cuối cùng bị Hoàng hậu sai người đ.á.n.h ch/ết tươi, đến tận lúc nhắm mắt xuôi tay vẫn không biết trong lòng Thái t.ử có hình bóng mình ——
Lại chính do tự tay Thẩm Uẩn đưa đến bên cạnh Triệu Diễn.
Kiếp trước, Hoàng thượng vì muốn Triệu Diễn “quay đầu là bờ" nên đã hạ lệnh tuyển tú, chọn phi cho Thái t.ử.
Thẩm Uẩn với thân phận thư đồng của Thái t.ử, chịu trách nhiệm xem xét tranh vẽ các tú nữ.
Nàng vừa nhìn đã chấm ngay đích trưởng nữ của Thẩm gia vùng Giang Nam là Thẩm Chiêu Ninh —— chẳng vì lý do gì khác, chỉ vì Thẩm Chiêu Ninh có dung mạo quá đỗi giống một người.
Giống hệt chính nàng.
Cùng một đôi mày mắt, cùng một đường xương hàm, ngay cả khi cười lên cũng có một lúm đồng tiền nhạt bên má trái.
Chỉ khác ở chỗ Thẩm Chiêu Ninh là nữ nhân thực thụ, còn Thẩm Uẩn trong mắt thiên hạ lại là một nam nhi.
Thẩm Uẩn đặt bức họa của Thẩm Chiêu Ninh lên trên cùng.
Triệu Diễn liếc nhìn một cái, chẳng nói chẳng rằng, khẽ gật đầu.
Ngày đại hôn, Thái t.ử phi Thẩm Chiêu Ninh đội mũ phượng vai khoác khăn gấm bước vào Đông cung.
Khi Triệu Diễn vén khăn che mặt lên, Thẩm Uẩn đứng cách đó ba bước, rõ ràng nhìn thấy đôi mắt Triệu Diễn chợt sáng rực lên, rồi lại nhanh ch.óng tắt lịm đi.
Từ đó về sau, Triệu Diễn đối xử với Thái t.ử phi vô cùng lạnh nhạt, khách sáo tựa như đối đãi với một người xa lạ.
Nhưng Thẩm Uẩn biết, Triệu Diễn thường xuyên ở trong thư phòng ngắm nhìn bức họa của Thẩm Chiêu Ninh —— chẳng phải bức họa mũ phượng khăn gấm ngày đại hôn, mà là bức họa mộc mạc không chút phấn son do chính tay Thẩm Uẩn dâng lên lúc tuyển tú.
Thẩm Chiêu Ninh sống ở Đông cung được ba năm.
Vào mùa đông năm thứ ba, Hoàng hậu lấy cớ “Thái t.ử phi thất đức", sai người lôi nàng ra khỏi Đông cung, đ.á.n.h ch/ết tươi ngay trên nền tuyết lạnh.
Lúc Triệu Diễn hay tin, chàng chẳng nói lời nào.
Chỉ có đêm hôm ấy, Thẩm Uẩn đến đưa cơm, thấy Triệu Diễn ngồi thẫn thờ trong thư phòng, tay nắm c.h.ặ.t bức họa mộc mạc kia, nước mắt từng giọt từng giọt lã chã rơi xuống trang giấy.
Ba tháng sau, Triệu Diễn bị ban ch/ết.
Thẩm Uẩn bị Hoàng hậu triệu vào cung, một chén rượu độc đặt ngay trước mặt.
Hoàng hậu cười bảo:
“Thái t.ử đến ch/ết cũng chẳng biết, kẻ mà hắn bận tâm nhất đời này, từ đầu đến cuối chính là Thẩm Uẩn ngươi.
Thật đáng tiếc thay, ngươi lại là thân nữ nhi, ngươi không xứng."
Rượu độc trôi qua cổ họng, cơn đau kịch liệt lan tràn.
Ý nghĩ cuối cùng của Thẩm Uẩn trước khi ch/ết là:
Triệu Diễn, kiếp sau xin đừng gặp lại ta nữa.
