Chân Mệnh Thái Tử - Chương 2

Cập nhật lúc: 22/06/2026 17:04

Nhưng ông trời chẳng ban cho nàng kiếp sau, mà lại cho nàng cơ hội được làm lại từ đầu.

Từ phía vọng lâu lại truyền đến một trận cười đùa huyên náo.

Thẩm Uẩn ngước đầu lên, chút do dự cuối cùng trong ánh mắt hoàn toàn biến mất.

Nàng quay người rảo bước về phía vọng lâu, bước chân vững chãi, tấm lưng thẳng tắp, mỗi một bước đi như đều giẫm lên vũng m/áu của kiếp trước.

Kiếp này, nàng sẽ không để Triệu Diễn thốt ra lời nói ấy nữa.

Kiếp này, nàng sẽ không dâng bức họa giống mình cho Triệu Diễn nữa.

Kiếp này, nàng phải xóa sạch cái tên Thẩm Chiêu Ninh ra khỏi cuộc đời của Triệu Diễn.

Trong vọng lâu bày sẵn ba bàn tiệc lớn, chật kín các công t.ử quyền quý trong kinh thành.

Thái t.ử Triệu Diễn ngồi chính giữa, trước mặt chén đĩa ngổn ngang, gương mặt say đến đỏ bừng, đang khoác vai kẻ bên cạnh nói cười điều gì đó.

Khoảnh khắc Thẩm Uẩn bước vào, ánh mắt của mọi người đều đổ dồn về phía nàng.

“Kìa, Thẩm Lục đến rồi."

Người lên tiếng là Tam hoàng t.ử Triệu Giai, gã ngồi đối diện Triệu Diễn, tay xoay xoay ly rượu, nụ cười đầy vẻ ác ý, “Đến đây đến đây, ngươi là người thân cận nhất của Thái t.ử điện hạ, mau ngồi xuống uống vài chén."

Triệu Diễn ngước nhìn Thẩm Uẩn, đôi mắt chợt sáng lên:

“Uẩn đệ, lại đây."

Thẩm Uẩn bước tới, ngồi xuống bên cạnh Triệu Diễn, tự nhiên đỡ lấy ly rượu trong tay chàng:

“Điện hạ, xin hãy bớt uống lại."

“Không sao đâu."

Triệu Diễn cười, đưa tay choàng qua vai Thẩm Uẩn, “Uẩn đệ, đệ không biết đấy thôi, hôm nay Tam đệ khen ngợi bên cạnh ta có một nhân tài như đệ, ta vui lắm."

Triệu Giai cười khẩy:

“Thái t.ử điện hạ quá lời rồi.

Thẩm lục công t.ử tiếng tăm lừng lẫy, ai mà không biết vị tiểu công t.ử của phủ Tĩnh An Hầu là đệ nhất tài t.ử kinh thành chúng ta?

Điện hạ có một người như vậy bầu bạn học hành, sau này đăng cơ, đó chính là bậc đại thần rường cột nước nhà."

Lời này nghe thì như khen ngợi, nhưng khi nói, ánh mắt Triệu Giai cứ không ngừng đảo quanh trên gương mặt Thẩm Uẩn, mang theo một sự dò xét khiến người ta vô cùng khó chịu.

Thẩm Uẩn rủ mắt, không hề biến sắc.

Kiếp trước nàng chẳng hề để tâm đến ánh mắt ấy, kiếp này nàng đã hiểu ra rồi.

Triệu Giai ngay từ đầu đã biết nàng là nữ nhân, chính Hoàng hậu đã nói cho gã biết.

Hoàng hậu để nàng cải nam trang tiếp cận Triệu Diễn, làm thư đồng cho Thái t.ử, mục đích là để có ngày dùng việc này lật đổ Thái t.ử.

“Thư đồng bên cạnh Thái t.ử là một nữ nhân" —— câu nói này một khi bị phanh phui, Triệu Diễn sẽ vướng vào tội khi quân, đừng nói đến ngôi vị Thái t.ử, ngay cả cái mạng cũng khó giữ.

Nhưng Hoàng hậu và Triệu Giai đợi ròng rã mấy năm trời vẫn chưa tìm được thời cơ thích hợp, cuối cùng cái họ đợi được lại là lời lỡ miệng lúc say của chính Triệu Diễn.

Câu nói “Ta thích nam phong" ấy còn chí mạng hơn bất kỳ âm mưu nào, trực tiếp hủy hoại toàn bộ tiền đồ chính trị của Triệu Diễn.

Thẩm Uẩn nâng ly rượu, nhắp một ngụm nhỏ.

Kiếp này, nàng sẽ không để Triệu Diễn nói ra câu đó.

Nhưng như thế vẫn chưa đủ.

Chừng nào nàng còn là nữ nhân, chừng nào Hoàng hậu còn nắm đằng chuôi cái thóp này, Triệu Diễn vẫn sẽ mãi ngồi trên đống lửa.

Nàng cần tìm một cách để chuyện “Thẩm Uẩn là nữ nhân" vĩnh viễn không thể trở thành mối đe dọa.

Hoặc giả, khiến cho Hoàng hậu và Triệu Giai vĩnh viễn không dám hé môi nửa lời về bí mật này.

“Thẩm Lục, đang nghĩ gì thế?"

Tiếng của Triệu Giai cắt ngang dòng suy nghĩ của nàng.

Thẩm Uẩn ngước đầu, khẽ mỉm cười:

“Thần đang nghĩ, hôm nay Tam điện hạ sao lại có nhã hứng đến Đông cung uống rượu thế này."

“Ta đây là quan tâm đến Thái t.ử điện hạ thôi mà."

Triệu Giai ngả người ra sau, lắc lắc ly rượu trong tay, “Nghe nói phụ hoàng dạo này đang chọn lựa Thái t.ử phi cho điện hạ, ta đến xem tâm tình của điện hạ ra sao."

Cả bàn tiệc bỗng chốc im phăng phắc.

Chuyện chọn Thái t.ử phi thì cả triều đình đều biết, nhưng chẳng ai dám ho he nửa lời trước mặt Triệu Diễn.

Ai nấy đều rõ Thái t.ử chẳng mặn mà gì với việc này, thậm chí có thể nói là vô cùng bài xích.

Sắc mặt Triệu Diễn sa sầm xuống:

“Tam đệ, đệ nếu đến để uống rượu thì hãy uống cho hẳn hoi.

Còn nếu đến để nói những lời vô thưởng vô phạt này thì xin mời về cho sớm."

Triệu Giai giơ hai tay lên:

“Được được được, không nói nữa, không nói nữa.

Ta tự phạt một ly."

Gã ngửa cổ uống cạn, khi đặt ly xuống, ánh mắt lướt qua Thẩm Uẩn, khóe miệng nở một nụ cười như có như không.

Tim Thẩm Uẩn chợt thắt lại.

Kiếp trước Triệu Giai cũng giữ thái độ này, nhàn nhạt, dửng dưng, ra vẻ như chẳng màng đến ngôi vị Thái t.ử.

Nhưng về sau khi Triệu Diễn bị phế, Triệu Giai lại là kẻ đầu tiên nhảy ra tranh giành ngôi báu, thủ đoạn tàn độc khiến người ta phải nổi gai ốc.

Thẩm Uẩn cúi đầu, ngón tay khẽ miết lên vành ly.

Nàng cần một kế hoạch, một kế hoạch có thể giúp Triệu Diễn bình an vượt qua kiếp nạn này.

Trước tiên, tuyệt đối không được để Triệu Diễn uống say.

Kiếp trước chàng thốt ra lời kia chính là lúc tiệc tàn, khi ấy đã say khướt đến mức bản thân nói những gì cũng chẳng nhớ nổi.

“Điện hạ," Thẩm Uẩn ghé sát tai Triệu Diễn, hạ thấp giọng, “Hôm nay người uống nhiều rồi, để thần đưa người về nghỉ ngơi nhé?"

Triệu Diễn quay sang nhìn nàng, ánh mắt đã có phần mơ màng, nhưng vẫn cười:

“Uẩn đệ, đệ lúc nào cũng quản thúc ta."

“Điện hạ say rồi, ngày mai còn phải thiết triều sớm."

Thẩm Uẩn vừa nói vừa định đỡ chàng đứng dậy.

Triệu Giai bỗng nhiên lên tiếng:

“Thẩm Lục, ngươi làm vậy là không đúng rồi.

Thái t.ử điện hạ khó khăn lắm mới vui vẻ một hôm, ngươi ngăn cản làm gì?

Hơn nữa, cả kinh thành này ai mà chẳng biết ngươi là người thân cận nhất của điện hạ, ngươi mà đi thì cuộc rượu này còn vui vẻ sao được?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Chân Mệnh Thái Tử - Chương 2: Chương 2 | MonkeyD