
Chân Tâm Viên Mãn
Đêm A tỷ kết duyên cùng Thái tử, hỉ khí còn chưa kịp phủ kín hoàng thành thì binh biến đã nổi lên, đao binh cùng tiếng vó ngựa phá tan sự yên bình của kinh sư.
Ta thay A tỷ khoác giá y đỏ thắm, còn Tạ Yến giả làm Thái tử để đánh lạc hướng phản quân.
Đám nghịch tặc bắt được hai chúng ta, liền ép Tạ Yến phải cùng ta hành lễ động phòng ngay giữa đại điện, trước vô số ánh mắt đang vây quanh.
Mãi về sau, Kỳ vương mới dẫn thiết kỵ phá thành, quét sạch loạn đảng.
Chàng vốn là người đã có hôn ước với ta từ thuở trước. Khi ấy, chàng bế ta lên trong lúc xiêm y trên người đã rối loạn, từng bước vượt qua thi thể phản quân, vẫn một lòng muốn tiếp tục cuộc hôn nhân giữa hai nhà.
Thế nhưng Thái tử lại ban ta làm thê tử của Tạ Yến.
A tỷ cũng dịu giọng khuyên bảo:
“Danh tiết của muội đã tổn hại, Kỳ vương dù thương muội đến đâu cũng chưa chắc cả đời có thể không lưu tâm. Muội nghe lời tỷ đi, Tạ Yến mới là nơi nương tựa thích hợp nhất.”
Ta nghe theo lời tỷ, gả vào Tạ gia.
Nhưng sau khi thành thân, Tạ Yến chưa từng chạm vào ta.
Mỗi lần nhìn thấy ta, hắn đều như bị kéo trở về đêm binh biến đầy nhục nhã ấy.
Có một đêm, hắn siết chặt cổ ta, ánh mắt đỏ ngầu, lạnh lùng hỏi:
“Chỉ cần trông thấy gương mặt cô, ta liền nhớ lại chuyện đêm đó. Vì sao khi ấy cô không tự kết liễu đời mình? Nếu cô lấy một dải lụa trắng giữ lại thanh danh liệt nữ, ta nhất định sẽ ghi nhớ cô đến hết đời.”












