Chân Tâm Viên Mãn - 7

Cập nhật lúc: 27/07/2026 05:03

Hắn lập tức dùng tay che hạ thân, nhanh ch.óng lùi lại, rõ ràng đã biết trước ta sẽ xuống tay.

Giọng hắn run rẩy:

“Tô Dao Dao, cô phải nghe cho rõ. Ta là Tạ Yến bị cô c.h.é.m ở đời này, không phải tên đã bóp c.h.ế.t cô trong đời trước.”

Đao của phản quân lập tức kề lên cổ hắn.

Tiếng cười xung quanh cũng ngừng bặt.

Tên thủ lĩnh nheo mắt:

“Đời trước đời này là thứ gì? Hai người đang bày trò trước mặt ta sao?”

Tay cầm đao của ta dừng giữa không trung.

Ánh trăng chiếu rõ gương mặt Tạ Yến.

Trong đáy mắt tưởng như hoảng sợ ấy, ta vẫn nhìn thấy một tia tàn độc quen thuộc, chẳng khác gì hồn ma từng gào thét bên cửa sổ.

Tạ Yến gần như quỳ xuống:

“Những chuyện kia chưa từng do ta làm. Ta cố gắng trở lại chỉ để giải quyết tình cảnh hôm nay, cũng muốn giúp cô không còn bị hồn ma của hắn quấy rầy.”

Hắn còn chưa nói hết, mũi đao trong tay ta đã chuyển hướng.

Lần này, ta không c.h.é.m hạ thân.

Ta đ.â.m thẳng vào n.g.ự.c hắn.

Máu lập tức trào ra.

Ta lạnh lùng nói:

“Chỉ cần ngươi c.h.ế.t, sẽ không còn ai bám lấy ta.”

Tạ Yến trợn mắt nhìn lưỡi đao đã xuyên sâu vào tim.

Môi hắn run lên:

“Cô…”

Nhưng thứ thoát khỏi miệng hắn chỉ là từng ngụm m.á.u lớn.

Tên thủ lĩnh phản quân lập tức hiểu ra điều gì đó, tức giận quát:

“Bọn chúng quả nhiên không phải Thái t.ử cùng Thái t.ử phi, chỉ là hai kẻ mạo danh. G.i.ế.c hết đi.”

Nhiều thanh đao đồng loạt c.h.é.m tới.

Ta rút v.ũ k.h.í khỏi n.g.ự.c Tạ Yến, xoay người nghênh chiến.

Những chiêu thức từng luyện hàng ngàn hàng vạn lần bên cạnh Kỳ vương cuối cùng đã trở thành đao pháp thật sự.

Âm thanh lưỡi thép cắt qua m.á.u thịt vang lên rõ ràng.

Một kẻ ngã xuống.

Rồi kẻ thứ hai.

Kẻ thứ ba.

Xác người chất quanh chân.

Giá y đỏ sẫm bị m.á.u thấm ướt, không còn nhận ra đâu là m.á.u của chúng, đâu là m.á.u chảy từ vết thương trên người ta.

Từ xa, tiếng vó ngựa ngày càng gần.

Cổng cung bị thiết kỵ giáp bạc phá tung.

Kỳ vương cưỡi ngựa dẫn đầu, trường thương quét ngang, hất văng hai tên phản quân.

Khi chàng nhìn đến, ta đang đứng giữa t.h.i t.h.ể ngổn ngang, tay cầm trường đao rỉ m.á.u, ánh mắt lạnh lẽo hơn cả thép.

Kỳ vương nhảy xuống ngựa, bước nhanh về phía ta.

Chàng nắm lấy bàn tay đã cứng đờ của ta, giọng trầm xuống:

“Dao Dao, thả đao ra.”

Các ngón tay ta dần buông lỏng.

Thanh đao rơi xuống nền đá, vang lên một tiếng lạnh lẽo.

Kỳ vương cúi người bế ta lên.

“Nhắm mắt lại, đừng nhìn những thứ này nữa.”

Ta dựa vào n.g.ự.c chàng, nghe nhịp tim dồn dập như trống trận, mệt mỏi nói:

“Kỳ vương, ta đã g.i.ế.c Tạ Yến.”

Chàng vẫn tiếp tục bước:

“G.i.ế.c rồi thì thôi.”

“Ta còn g.i.ế.c mười hai phản quân.”

“Chúng đáng c.h.ế.t.”

“Giá y của ta bị bẩn mất rồi.”

Kỳ vương cúi xuống nhìn ta.

Trong mắt chàng có những tia đỏ vì lo lắng, nhưng khóe môi lại hiện ý cười:

“Ta đã chuẩn bị một trăm bộ cho nàng. Bẩn một bộ thì đổi bộ khác, chẳng có gì đáng tiếc.”

Một phó tướng chạy theo bẩm báo:

“Vương gia, phản quân đã bị quét sạch. Tạ công t.ử cũng đã tắt thở.”

Kỳ vương chỉ đáp:

“Dọn dẹp cho sạch.”

Phó tướng chần chừ:

“Nhưng Tạ gia e rằng…”

Kỳ vương thản nhiên nói:

“Cứ bảo hắn c.h.ế.t dưới đao phản quân. Bổn vương tận mắt nhìn thấy.”

Chàng siết tay, ôm ta chắc hơn:

“Đừng sợ. Dù trời có đổ xuống, ta cũng sẽ đứng trước nàng.”

Tin Tạ Yến c.h.ế.t nhanh ch.óng truyền khắp kinh thành.

Tạ gia đương nhiên không chịu tin.

Tạ phụ quỳ trước cổng cung, khóc lóc kêu oan:

“Con trai thần bị Tô Dao Dao sát hại, xin Bệ hạ làm chủ.”

Hoàng thượng triệu ta vào điện Kim Loan.

Bá quan văn võ đứng thành hai hàng.

Ta mặc áo lụa trắng, không son phấn, quỳ ngay giữa điện.

Tạ phụ chỉ vào ta, nước mắt đầy mặt:

“Thị vệ trước điện Huyền Dương đều nhìn thấy. Chính nàng cầm đao đ.â.m c.h.ế.t nhi t.ử của thần.”

Ta ngẩng đầu, bình thản đáp:

“Tạ đại nhân, lệnh lang vì muốn bảo vệ sự trong sạch của ta nên đã liều mạng với phản quân rồi hy sinh.

“Trước lúc c.h.ế.t, huynh ấy còn c.h.é.m được hai mươi kẻ, lập công hộ quốc.”

Tạ phụ nghẹn lại:

“Ngươi nói dối. Rõ ràng là…”

Ta chớp mắt, tỏ vẻ kinh ngạc:

“Chẳng lẽ Tạ đại nhân thật sự cho rằng một nữ t.ử từ nhỏ chưa từng cầm đao như ta có thể g.i.ế.c lệnh lang, lại còn c.h.é.m thêm hai mươi tên phản quân?

“Chư vị đại nhân có tin ta có bản lĩnh ấy không?”

Các quan đồng loạt lắc đầu:

“Không thể nào.”

“Ta cũng không tin.”

“Một tiểu nương t.ử sao làm được chuyện đó?”

Kỳ vương từ hàng võ quan bước ra, đứng ngay bên cạnh ta.

Chàng nhìn Tạ phụ, lạnh nhạt nói:

“Đêm ấy bổn vương dẫn quân đến nơi, chính mắt thấy Tạ công t.ử vì che chở Dao Dao nên bị phản quân loạn đao g.i.ế.c c.h.ế.t.

“Tạ đại nhân đang nghi ngờ lời của bổn vương?”

Tạ phụ lập tức câm lặng.

Kỳ vương chiến công hiển hách, lại được Hoàng thượng tín nhiệm.

Một lời của chàng còn nặng hơn lời của mười nhân chứng.

Bệ hạ đưa tay day trán:

“Nếu sự việc đã rõ, Tạ ái khanh hãy nén đau.

“Tạ Yến có công hộ giá, truy phong Trung Dũng bá, tang lễ cử hành trọng thể.”

Tạ phụ vẫn muốn kêu oan:

“Bệ hạ…”

Hoàng thượng phất tay:

“Bãi triều.”

Khi cùng Kỳ vương bước ra, ta nhìn thấy một bóng đen lướt qua sau cột hành lang.

Là hồn Tạ Yến.

Thanh đao vẫn cắm trong n.g.ự.c hắn, gương mặt xanh xám, ánh mắt ngập oán hận.

Môi hắn chuyển động không thành tiếng, nhưng ta vẫn hiểu từng lời:

“Tô Dao Dao, cô không thoát được đâu.

“Ta sẽ theo cô mãi.

“Cho đến khi cô c.h.ế.t.”

Ta giật mình tỉnh dậy.

Mãi một lúc sau mới nhận ra tất cả vừa rồi chỉ là giấc mơ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Chân Tâm Viên Mãn - Chương 7: 7 | MonkeyD