Chàng Đã Đánh Mất Viên Ngọc Ấy - Chương 8
Cập nhật lúc: 20/06/2026 16:05
Khoảnh khắc ấy.
Ta cuối cùng cũng hiểu.
Vì sao lúc tan học, Bách Nhi lại giả vờ không quen biết ta.
Người ta vẫn nói trẻ con vô tâm.
Nhưng thực ra...
Những lời ấy đều là thứ chúng nghe quen tai, nhìn quen mắt mà thành.
Duyên phận giữa mẫu t.ử cũng vậy.
Duyên hết rồi.
Có cưỡng cầu cũng vô ích.
Mạnh Nguyên đưa tay định nắm lấy ta.
Ta lùi về sau một bước.
“Đại nhân, xin tự trọng.”
Bàn tay chàng khựng lại giữa không trung.
Ánh mắt chất chứa vô tận bi thương:
“Tiểu Mẫn… Nàng thật nhẫn tâm.”
Ta quay lưng lại.
Phía sau vang lên tiếng bước chân ngày một xa dần.
Người nhẫn tâm...
Từ trước đến nay chưa từng là ta.
Mà là chàng.
Một lúc sau.
Trong hậu viện bỗng vang lên tiếng rên ư ử đầy đau đớn của A Hoàng.
Ta lần theo âm thanh đi tới.
Thấy Bách Nhi chẳng biết nhặt đá ở đâu.
Đang ném từng viên một vào người A Hoàng.
“Dừng tay.”
Ta nghiêm giọng quát lớn:
“Chó cũng là một sinh mạng Phụ thân con ngày thường dạy dỗ con như thế sao?”
Đôi mắt Bách Nhi lập tức đỏ hoe.
Nó mím môi đầy tủi thân:
“Chính nó cướp mất mẫu thân của con. Mẫu thân thà vuốt ve nó còn hơn vuốt ve Bách Nhi.”
Ta khẽ thở dài.
“Ta không phải mẫu thân của con nữa. Nếu muốn làm nũng, hãy trở về kinh thành. Tìm đích mẫu của con đi.”
Bách Nhi lập tức khóc lớn hơn.
Thấy ta không hề mềm lòng.
Nó lại chạy đi tìm Mạnh Nguyên.
Ta ngồi xổm xuống.
Ôm A Hoàng vào lòng.
“A Hoàng. Tối nay ta sẽ cho ngươi thêm vài miếng thịt.”
Nó ngẩng đầu.
Nhẹ nhàng l.i.ế.m lên cằm ta.
Đợi khi ta ra tiền sảnh chuẩn bị đóng cửa tiệm.
Bên ngoài đã chẳng còn một bóng người.
Ta đoán...
Có lẽ sau này, họ sẽ không đến nữa.
13
Sáng sớm hôm sau, trước cửa quả nhiên không còn bóng dáng hai cha con họ nữa.
Người đến lại là Trần Xương, chàng trai chuyên mang thịt heo tới cho quán.
Trong tay hắn cầm một chiếc hộp gấm, mỉm cười nhìn ta.
“Ta nhớ hôm nay mình không đặt thịt mà.”
Hắn gãi đầu, khuôn mặt đỏ bừng:
“Ta tìm cô có việc khác.”
Nói rồi hắn đưa chiếc hộp tới.
“Cái này cho cô.”
“Là gì vậy?”
“Ta thấy tay cô sắp nổi cước rồi. Đây là lớp mỡ mỏng nhất nổi trên cùng khi mẫu thân ta nấu mỡ heo. Bôi lên vết cước rất hiệu nghiệm.”
Ta cúi đầu nhìn đôi tay mình.
Đầu ngón tay đỏ ửng.
Thỉnh thoảng còn ngứa ngáy khó chịu.
Tật cũ này đã theo ta rất nhiều năm.
Về sau, dù không còn phải dậy sớm thức khuya.
Không còn phải gói bánh bao, chạm tay vào nước lạnh mỗi ngày.
Nó vẫn tái phát.
Ngứa đến khó chịu vô cùng.
Thậm chí còn nứt ra từng đường m.á.u.
Mạnh Nguyên chưa từng nhận ra.
Vậy mà Trần Xương, người chỉ quen biết ta vài tháng, lại nhìn ra được.
Ta nhận lấy chiếc hộp.
Khẽ nói một tiếng:
“Đa tạ.”
“Mẫu thân.”
Ta quay đầu lại.
Mạnh Nguyên đang dắt Bách Nhi đứng phía sau.
Sắc mặt nghiêm nghị.
“Tiểu Mẫn, chúng ta sắp phải đi rồi. Có thể nói chuyện một lát không?”
“Được.”
Ta cùng Mạnh Nguyên sóng vai đi tới bờ sông.
Từng cơn gió lạnh ào ào thổi tới.
Làm b.úi tóc trên đầu ta dần rối tung.
Những bông tuyết lặng lẽ rơi xuống.
Người lái đò ở bến sông ngẩng đầu nhìn trời rồi nói:
“Tuyết rơi rồi. Sợ rằng mặt sông sẽ đóng băng, hôm nay không thể khởi hành được nữa.”
Ông lão nhìn màn tuyết trắng xóa trước mắt, cảm thán:
“Hiếm có thật đấy. Đã nhiều năm rồi, Du Châu chưa từng có trận tuyết lớn như thế này.”
Mạnh Nguyên quay đầu nhìn ta.
Trong giọng nói mang theo một tia vui mừng khó giấu:
“Tiểu Mẫn. Hôm nay ta không đi được nữa. Nàng nói xem, có phải đây là ý trời không?”
Ta ngước nhìn những bông tuyết trắng bay đầy trời.
Tựa như một khoảng không vô tận.
Tĩnh lặng.
Trong trẻo.
Mà lúc này đây.
Lòng ta cũng sáng tỏ hơn bất cứ lúc nào.
Giọng nói nhẹ như những bông tuyết vừa chạm đất:
“Ta không tin ý trời. Ta chỉ tin sự do con người tạo nên.”
14
Không khí bỗng chốc lặng đi.
Yên tĩnh đến ngột ngạt.
Mạnh Nguyên khẽ cười.
Nụ cười chẳng rõ là vui hay buồn.
“Là vì người nam nhân vừa rồi sao?”
“Người nào?”
Chàng nhấn mạnh từng chữ:
“Người vừa tặng đồ cho nàng.”
Ta lắc đầu.
“Không phải.”
“Không liên quan gì đến hắn cả.”
Ý cười trong mắt Mạnh Nguyên dần biến mất:
“Vậy là vì sao?”
Ta ngẩng đầu nhìn thẳng vào chàng.
Trong đôi mắt ấy vẫn là vẻ thanh lãnh quen thuộc.
Không buồn.
Không vui.
Ta chậm rãi nói:
“Ta đã biết chân tướng rồi. Là các người liên thủ với nhau. Cố ý đưa những chứng cứ giả vào tay phụ thân ta, để ông ta bắt ngài vào ngục.”
“Sau đó lại khiến ông ta lộ sơ hở. Như vậy mới có thể nhân cơ hội lật đổ ông ta.”
“Ngài lấy việc cưới Mâu Tình làm điều kiện, để Đại tướng quân phối hợp diễn vở kịch ấy cùng mình.”
“Còn ta… Chỉ vừa khéo là một quân cờ không đáng nhắc tới trên bàn cờ của ngài.”
“Vì tiền đồ. Ngài có thể hy sinh tất cả. Kể cả tình cảm của chúng ta.”
Ta cố nén nước mắt.
Ta đã vì chàng mà khóc quá nhiều rồi.
Không muốn rơi thêm giọt nào nữa.
Từng cơn gió lạnh gào thét.
Xuyên qua l.ồ.ng n.g.ự.c ta.
Mang theo cái rét thấu xương của mùa đông.
Đóng băng trái tim đã sớm bị tổn thương đến tan nát.
Mạnh Nguyên đưa tay muốn lau nước mắt cho ta.
Ta nghiêng đầu tránh đi.
Giọng chàng khàn đặc.
Như thể vừa nuốt xuống một nắm cát thô ráp.
“Xin lỗi. Ta cân nhắc lợi hại không có nghĩa là ta không còn yêu nàng.”
“Tiểu Mẫn. Nàng cho ta một cơ hội. Ta sẽ bù đắp cho nàng thật tốt.”
“Mạnh Nguyên.”
Đây là lần đầu tiên kể từ khi tới Du Châu, ta gọi thẳng tên chàng.
Chàng nhìn ta.
Ánh mắt chất chứa nỗi bi thương đến cùng cực.
