Chàng Đã Đánh Mất Viên Ngọc Ấy - Chương 9
Cập nhật lúc: 20/06/2026 16:05
Ta tiếp tục nói:
“Sau khi đến Du Châu. Ta từng quay về huyện Tam Thủy một lần.”
“Ta đã tới khu đại tạp viện năm xưa. Lý đại ca kiếm được chút bạc, đưa Lý bà bà trở về quê xây nhà. Các huynh trưởng, tẩu tẩu khác cũng đều đã chuyển đi hết.”
“Khu đại tạp viện giờ đây trống không. Không bao giờ có thể trở lại cảnh náo nhiệt như trước nữa.”
Ta khẽ dừng lại.
Rồi nhìn thẳng vào chàng.
“Chúng ta cũng vậy.”
“Không thể quay về được nữa.”
“Huống hồ… Ta cũng không muốn quay về.”
Giữa khoảng lặng dài đằng đẵng.
Trên gương mặt Mạnh Nguyên hiện lên một vẻ thất bại chưa từng có.
Những lời cần nói.
Đều đã nói hết rồi.
Ta quay người rời đi.
Gió lạnh như d.a.o sắc cắt qua gò má.
Trời dần tối xuống.
Rõ ràng vẫn là ban ngày.
Thế nhưng cả đất trời lại u ám, tĩnh mịch như bị phủ bởi một tầng sương xám dày đặc.
15
Đêm ấy, Du Châu đón một trận tuyết lớn.
Không hiểu vì sao, A Hoàng sủa suốt cả đêm.
Ta vừa xoa đầu nó vừa trêu:
“Ngươi đúng là con ch.ó nhỏ phương Nam chưa từng thấy việc đời. Chỉ có tuyết rơi thôi mà đã kích động đến vậy rồi.”
Ta tháo dây buộc cho nó, đẩy cửa viện ra.
Nó lập tức lao v.út vào màn tuyết trắng.
Chỉ một lát sau đã ngậm một chiếc hộp chạy về phía ta.
Ta mở hộp ra xem.
Bên trong là một chiếc khăn tay bọc lấy chiếc vòng bạch ngọc.
Chính là chiếc vòng năm ấy Mạnh Nguyên tặng ta trong đêm tân hôn.
Ngoài ra còn có một mảnh giấy nhăn nhúm.
Dường như từng bị nước mắt làm ướt rồi lại khô đi.
Trên đó chỉ có vài dòng chữ ngắn ngủi:
[Hôm nay đã đi đường bộ trở về kinh thành. Sau này vạn sự bảo trọng.]
Ta khẽ mỉm cười.
Rồi ném cả chiếc vòng lẫn mảnh giấy vào lò than.
A Hoàng dường như cảm thấy mình vừa lập được công lớn.
Nó cứ không ngừng vẫy đuôi với ta.
“Biết rồi, biết rồi. Ta đi nấu thịt cho ngươi ngay đây, được chưa?”
Nó lon ton theo sau ta.
Ta đẩy cửa tiệm ra.
Bên ngoài đã có một hàng dài khách đứng chờ.
“Phu nhân, hôm nay có bánh bao không? Trời lạnh thế này, chỉ muốn ăn một l.ồ.ng bánh bao nóng hổi thôi.”
“Có chứ. Mời mọi người vào trong.”
Ta bê những xửng hấp từ nhà bếp ra.
Khói trắng bốc lên nghi ngút.
Có người hiếu kỳ hỏi:
“Đúng rồi, phu quân và hài t.ử của cô đâu?”
Ta thản nhiên đáp:
“Người nam nhân ấy không phải phu quân của ta. Đứa trẻ ấy sau này cũng không còn là con của ta nữa.”
Người kia thoáng ngẩn người.
Ta mỉm cười.
“Ăn bánh bao đi. Hôm nay tuyết rơi, ta vui.”
“Bánh bao ta mời hết. Mọi người cứ ăn cho thật no.”
Khách trong quán lập tức vui vẻ vỗ tay.
“Trận tuyết này rơi thật hay.”
“Chúng ta đều được ăn bánh bao miễn phí rồi.”
Ta gật đầu.
Ngoài cửa là một màu trắng xóa vô biên.
Thật tốt biết bao.
……….
Ngoại truyện: Mạnh Nguyên
1
Ta cùng Bách Nhi ngồi trên xe ngựa trở về kinh thành.
Bách Nhi ngẩng đầu hỏi:
“Phụ thân, chúng ta không đón được mẫu thân về. Đích mẫu có tức giận không?”
Ta bật cười, lắc đầu.
Mâu Tình vốn là người đối với chuyện gì cũng thờ ơ nhàn nhạt.
Nàng sẽ không tức giận.
Chỉ là chuyến đi Du Châu lần này...
Dường như đã x.é to.ạc trái tim ta thành một vết thương.
Mỗi lần hít thở.
Đều kéo theo từng cơn đau âm ỉ.
Suốt dọc đường.
Ta bị những ký ức năm xưa hành hạ không ngừng.
Khi đi ngang qua một dịch trạm, một tiểu cô nương ra tiếp đón chúng ta.
Nàng hỏi:
“Khách quan muốn dùng gì?”
Ta hỏi:
“Ở đây có gì?”
Nàng đáp:
“Có đậu hoa.”
Gương mặt trắng trẻo.
Ánh mắt ngây thơ.
Không hiểu vì sao.
Ta lại nhớ đến những ngày đầu gặp Tiểu Mẫn.
2
Khi ấy...
Nàng cũng trắng trẻo sạch sẽ như vậy.
Về sau, để nuôi ta đọc sách.
Ngày nào nàng cũng đứng trong sân đẩy cối xay.
Bất kể đông hạ xuân thu.
Làn da cũng dần rám nắng đi rất nhiều.
Nghĩ đến đây.
Ta lại thấy hổ thẹn vô cùng.
Ngày ấy.
Ta luôn ôm sách ngồi bên cửa sổ đọc.
Thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn nàng.
Nhưng chưa từng thật sự nghĩ tới việc bước ra giúp nàng một tay.
Đôi khi có vài lần.
Ta nói để ta làm.
Nàng lại ra sức đẩy ta vào trong nhà.
Nàng bảo:
“Đôi tay này của chàng dùng để cầm b.út viết chữ. Quý giá lắm. Không nên dùng để đẩy cối xay.”
Mãi đến khi một giọt nước rơi xuống bát.
Ta mới phát hiện mình đã khóc.
“Phụ thân.”
Bách Nhi gọi ta một tiếng.
Ta mới bừng tỉnh khỏi dòng hồi tưởng.
Lúc ấy.
Chúng ta đã cách Du Châu ngày càng xa.
3
Tháng thứ hai sau khi trở về kinh thành.
Mâu Tình đưa cho ta một tờ hòa ly thư.
Nàng nói.
Cuối cùng nàng cũng đã đợi được ngày này.
Ta hỏi nàng vì sao.
Nàng đáp:
“Năm ấy triều đình nghị hòa với địch quốc. Hoàng thượng nhiều lần ám chỉ muốn phong ta làm công chúa để đi hòa thân. Ta không còn cách nào khác ngoài việc tự chọn cho mình một vị phu quân.”
“Người đó không thể có gia thế quá cao. Quá cao sẽ khiến hoàng thượng nghi kỵ.”
“Nhưng cũng không thể quá thấp. Nếu không sẽ không qua được cửa phụ thân ta.”
“Ta liếc mắt một cái đã chọn trúng ngươi.”
Ngày ấy.
Nàng bất chấp sự ngăn cản của người nhà.
Khăng khăng muốn thuần phục một con tuấn mã dữ tợn.
Con ngựa phi như điên trên đường Trường An.
Sau đó bất ngờ chồm cao.
Nàng không giữ chắc dây cương.
Từ trên lưng ngựa ngã xuống.
Là ta đỡ lấy nàng.
Cả con phố đều nhìn thấy.
Nếu nàng không gả cho ta.
Chuyện ấy e rằng khó lòng kết thúc.
Mà ta...
Lại từng bước một chìm đắm trong hư vinh.
Ta tính kế Tiểu Mẫn.
Cuối cùng lại bị Mâu Tình tính kế.
