
Chàng Nói Mình Sắp Chết Cơ Mà?
Cả thành đều nói Diệp Thanh có số mệnh bạc bẽo.
Ta là con gái duy nhất của Hồi Xuân Đường, vừa tròn mười tám tuổi. Khi những cô nương cùng trang lứa còn đang chờ một mối nhân duyên tốt đẹp, ta lại bị đưa lên kiệu hoa để gả cho một người sắp chết.
Người đời gọi đó là xung hỉ.
Mượn hỉ sự để trừ tà bệnh, dùng duyên phận của một cô nương đổi lấy chút hy vọng mong manh cho người bệnh đang hấp hối.
Nói trắng ra, chẳng qua là tìm một người đến bái đường thành thân, xem có thể giữ lại hơi thở cuối cùng của tân lang hay không.
Người ấy là Tạ Trạm — Thế tử Trấn Quốc Hầu phủ.
Nghe nói nửa năm trước, chàng trúng phải kỳ độc nơi biên quan. Danh y trong thiên hạ, thái y trong cung, tất cả đều bất lực. Từ một thiếu niên tung hoành sa trường, nay chỉ còn nằm liệt trên giường bệnh, sống ngày nào hay ngày ấy.
Những điều ấy, ta đều chỉ nghe qua lời đồn.
Bởi từ đầu đến cuối, ta chưa từng gặp mặt vị phu quân sắp cưới của mình.
Đêm trước ngày xuất giá, phụ thân ngồi dưới ánh đèn leo lét, lặng lẽ mài thanh dao dùng để bào chế dược liệu. Tiếng đá mài vang lên từng nhịp nặng nề.
Ông không dám nhìn ta.
“Thanh Nhi, con thật sự không oán cha sao?”
Ta hiểu rõ vì sao Hầu phủ chọn Hồi Xuân Đường giữa bao nhiêu nhà khác.
Không phải vì ta có dung mạo hơn người.
Cũng chẳng phải vì họ xem trọng xuất thân của ta.
Mà bởi ta sinh ra trong gia đình hành y, từ nhỏ đã quen với thuốc thang bệnh tật, biết chút y lý, thuận tiện chăm sóc một người bệnh đang đứng giữa ranh giới sống chết.
Đổi lại, nhà họ Tạ đưa tới sính lễ hậu hĩnh đến mức đủ để Hồi Xuân Đường mở thêm vài hiệu thuốc mới.
Một cuộc hôn nhân được định giá bằng bạc vàng.
Một vị phu quân chưa từng gặp mặt.
Và một số phận tưởng chừng đã được an bài từ trước.
Chỉ là khi ấy, ta vẫn chưa biết rằng người nam nhân nằm trên giường bệnh kia sẽ trở thành biến số lớn nhất trong cuộc đời mình.
=====Nhật Hạ - Ngôn Tình Truyện====












