
Cố Nhân Vẫn Ở Chốn Nguyệt
Thuở ta còn thơ bé, mỗi lần theo song thân hồi kinh phục mệnh, bệ hạ đều thích đem ta ra trêu, nói rằng ta chính là nàng dâu nhỏ đã được định sẵn cho Thái tử.
Thiên tử đã mở lời như vậy, người bên dưới đương nhiên càng thêm nhiệt tình phụ họa, đến nỗi trong ngoài kinh thành ai nấy đều ngầm xem ta là Thái tử phi tương lai.
Về sau, cha mẹ ta cùng tử trận ngoài sa trường, phủ Tướng quân từ đó suy vi, câu chuyện năm xưa cũng theo gió mà tan, chẳng còn ai nhắc lại.
Ta vốn biết rõ thân phận và hoàn cảnh của mình, bởi vậy chỉ chuyên tâm tính toán làm sao gả cho biểu ca nhà họ Kiều.
Chẳng ngờ chuyện ấy lại truyền đến tai Thái tử. Nhân một lần cung yến, chàng sai người kín đáo gọi ta tới gặp riêng.
Đúng lúc ấy, bên hồ có một cô nương bất ngờ rơi xuống nước.
Ta chẳng kịp nghĩ nhiều, nhấc chân đạp một cước, thẳng thừng đá Thái tử xuống hồ cứu người.
Ta vốn cho rằng phen này mình đã thuận tay se thành một đoạn nhân duyên đẹp.
Cô nương kia cũng quả quyết rằng hai người đã có tiếp xúc da thịt, đời này nếu không phải chàng thì nàng nhất định không xuất giá.
Nào ngờ Thái tử chỉ lạnh lùng bật cười, rồi đưa tay ném nàng trở lại hồ.
Một thị vệ lập tức nhảy xuống vớt nàng lên.
Thái tử lại ném xuống.
Một thị vệ khác tiếp tục lao xuống cứu.
Thái tử vẫn ném thêm lần nữa.
Đến thị vệ thứ ba, nàng mới lại được đưa lên bờ.
Ta chỉ biết đứng đó, đầu đầy nghi hoặc.
Chuyện này thật sự đúng sao?
Vị Thái tử nhân từ hiền hậu mà mọi người vẫn truyền tụng rốt cuộc đã đi đâu mất rồi?












