Cháu Gái Đòi Chiếm Phòng Ngủ Chính, Tôi Đưa Thẳng Hợp Đồng Thuê Nhà - 12

Cập nhật lúc: 21/07/2026 17:09

“Chị đang muốn đổi lấy sự thanh thản.”

“Chị nghĩ chị trả tiền lại cho em rồi, như vậy chúng ta sẽ không còn nợ nhau.”

“Chị, không thể tính ngang được.”

“Tiền có thể tính rõ.”

“Nhưng những năm ấy, mỗi lần gọi điện về nhà em đều không dám cúp máy trước.”

“Em bị chị mắng vẫn phải gật đầu nói đúng.”

“Rõ ràng có phòng nhưng em phải ngủ trên sofa.”

“Rõ ràng có quần áo nhưng vẫn phải để chị chọn trước.”

“Rõ ràng em không muốn sống một mình cả đời nhưng lại không dám kết hôn với bất kỳ ai.”

“Những thứ này không có sổ tiết kiệm, chị không thể trả lại.”

Tôi dừng một chút, duỗi thẳng ngón tay trên đầu gối.

“Nhưng mẹ nói đúng.”

“Đối với chị, em cũng không thật sự tốt bụng.”

“Em chỉ sợ chị.”

“Từ nhỏ đến lớn, em vẫn luôn chờ chị nói với em một câu.”

“Tô Niệm, em không cần phải hiểu chuyện như vậy.”

“Em đã chờ quá lâu.”

“Lâu đến mức bây giờ em không còn cần nữa.”

Tô Tú Lan cúi đầu.

Một giọt nước mắt rơi xuống mu bàn tay đang đặt trên sổ tiết kiệm.

Nhưng chị ta nhanh ch.óng lau đi, ngẩng cằm, khôi phục dáng vẻ quen thuộc, bướng bỉnh, không cho phép bất kỳ ai coi thường mình.

Tư thế ấy đã chống đỡ chị ta suốt nửa đời người, cứng rắn đến tận kẽ xương.

Tôi biết chị ta không thể thay đổi.

Tôi cũng không định yêu cầu chị ta thay đổi.

“Chuyện lần này và kỳ thực tập của Dao Dao, nó có thể tiếp tục ở.”

“Hợp đồng đã ký thì phải làm theo hợp đồng.”

“Chị không cần lo em sẽ đuổi nó.”

Tôi đứng dậy, đẩy cuốn sổ tiết kiệm trở lại bên tay chị ta.

Sau đó, tôi mỉm cười.

Nụ cười ấy không phải tha thứ, cũng không phải hoàn toàn buông bỏ.

Đó là sự bình tĩnh được tôi mài giũa sau quá nhiều lần tổn thương.

“Chị, em không hận chị nữa.”

“Không phải bởi vì chị không đáng bị hận.”

“Mà bởi vì chị không xứng chiếm giữ cảm xúc của em.”

Tô Tú Lan cất sổ tiết kiệm vào túi rồi đứng dậy.

Chị ta đi tới cửa, thay giày, kéo cửa ra, sau đó dừng lại.

Không quay đầu.

Chỉ nghiêng mặt về phía tôi, khóe miệng động đậy mấy lần, cuối cùng vẫn không nói gì.

Cửa đóng lại, tiếng bước chân dần đi xa.

Tôi đứng rất lâu, sau đó mới ra ban công xem chậu hoa hồng.

Chậu bị tưới quá nhiều nước có vài chiếc lá hơi héo, nhưng rễ vẫn còn, chưa bị thối.

May mà chỉ có một chậu bị tưới.

10

Sau khi Tô Tú Lan rời đi, tôi ngồi một mình trong phòng khách rất lâu.

Bàn trà đã được lau sạch, sàn nhà đã được lau, chậu hoa hồng bị tưới quá nhiều nước cũng được thay đất và trồng lại.

Cuốn album cũ vẫn đặt trên tủ tivi.

Dấu chân trên bìa tôi đã lau hai lần nhưng vẫn không sạch.

Dấu vết rất nhạt, nhưng khi soi dưới ánh sáng vẫn có thể nhìn thấy.

Hoa văn ở đế giày giống như một vết sẹo không thể lành lại.

Tôi mở album, lật xem từng trang.

Tấm ảnh mẹ ôm tôi và Tô Tú Lan vẫn còn đó.

Nơi bị bia làm ướt ở góc ảnh đã khô, để lại một vệt nước vàng nhạt, vừa hay loang trên gương mặt mẹ.

Tôi nhìn gương mặt ấy thật lâu, sau đó dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng lau qua.

Không thể lau sạch.

Nhưng tôi cũng không còn cảm thấy chướng mắt.

Trong ảnh, tôi đứng bên trái mẹ, Tô Tú Lan đứng bên phải.

Khi ấy tôi khoảng bảy tám tuổi, mặc một chiếc váy hoa đã được giặt đến bạc màu, tóc buộc rất c.h.ặ.t, kéo khóe mắt hơi xếch lên.

Chiếc váy ấy là đồ Tô Tú Lan mặc thừa.

Khi chị ta mặc, gấu váy còn có ren.

Đến lượt tôi, phần ren đã bị tháo mất.

Mẹ nói ren rất mỏng manh, trẻ con mặc sẽ lãng phí.

Tôi chưa từng hỏi mẹ tại sao khi chị gái còn là trẻ con thì có thể mặc ren, còn tôi lại không được.

Bây giờ không cần hỏi nữa.

Có những câu hỏi, đáp án không nằm trong lời trả lời, mà nằm ngay trong bản thân câu hỏi.

Bạn phải hỏi là bởi vì thật ra bạn đã biết đáp án.

Tôi đóng album lại.

Đứng dậy, đi vào phòng ngủ, đặt album trở lại ngăn kéo bàn trang điểm.

Khoảnh khắc ngăn kéo đóng lại, ngón tay tôi dừng trên ổ khóa hai giây.

Sau đó, tôi xoay người đi vào phòng vệ sinh, mở vòi nước, hứng một vốc nước lạnh vỗ lên mặt.

Gương mặt trong gương có những nếp nhăn nhỏ ở khóe mắt, đôi môi hơi khô, nhưng đôi mắt rất sáng.

Không phải ánh sáng của sự kích động, mà là sự yên tĩnh đã lắng xuống.

Tôi đứng trước gương một lúc, sau đó nói một câu.

“Tôi không hận chị nữa.”

“Không phải bởi vì chị không đáng bị hận, mà bởi vì chị không xứng chiếm giữ cảm xúc của tôi.”

Giọng nói không lớn, nhưng vang lên hai vòng trong phòng vệ sinh nhỏ hẹp, cuối cùng rơi xuống lỗ thoát nước.

Tôi tắt vòi nước, treo khăn ngay ngắn.

Chiếc khăn được gấp chỉnh tề, bốn góc thẳng hàng, giống hệt trước đây.

Nhưng có vài thứ đã khác.

Trước đây tôi giữ mọi thứ ngay ngắn bởi vì tôi sợ hỗn loạn.

Bây giờ tôi giữ mọi thứ ngay ngắn bởi vì tôi yêu thích điều đó.

11

Một tuần sau, vào một buổi chiều, tôi mang một chiếc ghế ra ban công ngồi, không làm gì cả, chỉ ngắm ba chậu hoa hồng.

Chậu bị tưới quá nhiều nước đã dần hồi phục sau khi thay đất.

Lá vẫn hơi héo, nhưng từ phần rễ đã nhú lên một mầm non mới, xanh nhạt, rất nhỏ, gần như trong suốt dưới ánh nắng.

Hai chậu còn lại vẫn nở hoa như thường.

Những cánh hoa đỏ thẫm bị gió chiều hất lên một góc, để lộ lớp màu đỏ nhạt hơn ở mặt sau, giống như trang đầu của một cuốn sách cũ vừa được lật mở.

Tôi pha cho mình một tách trà, đặt trên lan can ban công.

Là trà Long Tỉnh tôi tự mua, trà hái trước tiết Thanh Minh, không đắt nhưng rất thơm.

Trước đây, khi mua trà tôi luôn chọn loại rẻ, cảm thấy đồ tốt không nên đến lượt mình.

Hôm nay, tôi lục tủ rất lâu, tìm thấy hộp trà Long Tỉnh đã để gần nửa năm.

Tôi bỗng cảm thấy nếu còn không uống thì thật sự sẽ lãng phí.

Mùi trà theo hơi nóng bay lên, hòa lẫn với hương thơm nhàn nhạt của hoa hồng.

Tôi tựa vào lưng ghế, nhắm mắt, cảm nhận ánh nắng thấm qua mí mắt.

Ấm áp nhưng không bỏng rát.

Dưới lầu vọng lên tiếng trẻ con cười và tiếng chảo dầu xào rau của một gia đình nào đó.

Âm thanh rất xa, giống như cách một lớp nước mỏng.

Trong đầu tôi không suy nghĩ bất cứ điều gì.

Gương mặt Tô Tú Lan, chiếc va li của Tô Dao, bản hợp đồng, sổ tiết kiệm và sự im lặng trong điện thoại đều lùi lại nơi rất xa.

Tôi nâng tách trà uống một ngụm, đầu lưỡi bị bỏng nhẹ.

Tôi thổi một chút rồi uống thêm ngụm nữa.

Sau đó, tôi tiếp tục ngắm hoa.

HẾT.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.