Chạy Nạn Bị Ruồng Bỏ Ta Dẫn Đệ Muội Ở Núi Lớn, Sống Tháng Ngày Bình Yên - Chương 22: Mở Trân Châu Cho Sướng ---
Cập nhật lúc: 19/01/2026 13:08
Cái đầm này dường như theo việc một ít bùn loãng bị Thẩm Thi Thanh ném ra ngoài, cộng với việc dọn dẹp một số cỏ dại ăn sâu bén rễ, mực nước dần dần dâng lên.
“Đợi ngày mai đến xem, không chừng lúc đó sẽ biến thành một đầm đầy nước ấy chứ!” Thẩm Thi Thanh nghĩ vậy rồi lên bờ.
Trên người cảm thấy dính dính đặc biệt là phần thân dưới, ống quần toàn là bùn, hận không thể lập tức quay về tắm rửa thay y phục.
Sau khi lên bờ xem thử, Tiểu Uyển chỉ vào giỏ cua nói: “Đại tỷ, đây là cua nhị ca tiện tay ném lên.”
Cua? Thẩm Thi Thanh nhìn xem cư nhiên vẫn là loại cua xanh khá lớn, trong đầu lập tức lóe lên rất nhiều cách chế biến cua.
“Đây toàn là đồ tốt, là vật đại bổ đấy.” Tiểu Uyển và Tiểu Cẩn tuy thời gian này mỗi bữa đều có thịt, nhưng trèo đèo lội suối cộng với bận rộn mấy ngày nay, thân thể chắc vẫn còn suy nhược, đúng lúc cần bồi bổ.
Tiểu Cẩn nghe thấy đại bổ cũng không hào hứng lắm, chỉ vẫn ngồi bệt trên chiếu tre, xem ra là mệt lử rồi.
Thẩm Thi Thanh thu đồ đạc vào không gian, đưa tay kéo đệ đệ dậy, thu cả chiếu tre và bát đũa vào, cả nhóm chuẩn bị về sơn động.
Lần này khác là hai chị em đi phía trước, Tiểu Cẩn đi phía sau.
Về đến sơn động, Tiểu Uyển rất chu đáo, chủ động đi lấy củi giúp đun nước, Tiểu Cẩn đã nằm bẹp trên ghế.
Thẩm Thi Thanh đem đồ đạc trong không gian ra, sơn động nhất thời khoảng trống bị thu hẹp lại.
Tiểu Cẩn nhìn thấy đống trai lấy ngọc mình nhặt được, lập tức đứng dậy, “Đại tỷ bao giờ thì mở trân châu.”
“Cứ thả vào nước để chúng nhả bùn đã, đợi chúng ta tắm rửa thu xếp cho mình xong rồi hãy nói.” Thẩm Thi Thanh hiện giờ toàn thân đều khó chịu, thực ra Tiểu Cẩn cũng vậy.
Tiểu Uyển lúc này liền đi ra nói: “Đại tỷ nước sôi rồi, hai người ai đi tắm trước.”
“Tiểu Cẩn mau đi đi, đại tỷ đi xử lý mấy thứ này đã.” Thẩm Thi Thanh phân phó.
Tiểu Cẩn miễn cưỡng đi về phía sơn động bên kia lấy y phục, Thẩm Thi Thanh trước tiên nhấc chum cá đặt vào nhà bếp.
Tiểu Uyển theo sau cũng nhấc giỏ cua nhỏ đi theo đại tỷ đặt vào nhà bếp, chút đồ này muội ấy vẫn nhấc nổi.
“Tiểu Uyển lát nữa chúng ta rửa qua dâu tằm trước.” Thẩm Thi Thanh trước tiên tìm một cái chậu lớn đổ đầy nước, đổ một giỏ dâu tằm vào, cho một lượng lớn muối để ngâm. Sau đó lặp lại thao tác, lần này cho thêm bột mì để loại bỏ tạp chất.
Tiếp theo Thẩm Thi Thanh thao tác giống như phơi măng khô, đem dâu tằm đã rửa sạch trải lên chiếu tre phơi khô.
Nàng tiện thể xem thử chỗ măng bên cạnh, phát hiện qua một đêm và nửa ngày măng khô đã mất nước trở nên héo héo. Khoảng phơi thêm một hai ngày nữa là có thể thu cất được rồi.
Sau khi phơi xong một giỏ dâu tằm, Thẩm Thi Thanh lại làm tương tự đem bốn giỏ khác rửa sạch phơi khô. Giữa chừng Tiểu Cẩn tắm xong thay y phục cũng lại giúp một tay, nên hiệu quả cao hơn một chút.
“Đại tỷ, tỷ cũng đi thay y phục đi, chuyện mở trai tiếp theo cứ giao cho đệ và Uyển nhi là được.” Tiểu Cẩn cười hì hì nói.
Thẩm Thi Thanh cũng không ngăn cản đệ ấy, đưa cho hai đứa mấy con d.a.o, dặn dò: “Phải cẩn thận một chút, đừng để đứt tay.”
“Đệ biết rồi đại tỷ.” Đệ ấy lập tức chạy vào nhà bếp mở trân châu, Tiểu Uyển cũng chạy theo. “Nhị ca, đợi... đợi muội với.”
Thẩm Thi Thanh đi tắm rửa thay y phục, dù hôm qua đã gội đầu, nhưng hôm nay mồ hôi ra nhiều, vả lại lúc ở đầm nước có lẽ bùn đất đã vô tình dính lên tóc.
“Nếu có máy sấy tóc thì tốt biết mấy.” Bây giờ là mùa hè còn đỡ, chứ nếu là mùa đông thì thật không dám tưởng tượng.
Thẩm Thi Thanh tắm xong, nhìn lại y phục của mình, nhận ra một ngày thay một bộ thế này thì vẫn không đủ mặc.
“Vài ngày tới phải nhờ tiểu Uyển giúp may thêm mấy bộ y phục, nếu không sẽ chẳng còn gì để mặc mất.”
Nàng nghĩ bụng lát nữa còn phải xử lý chỗ cá kia, nên đã thay một bộ đồ bằng vải thun màu vàng gừng cho tiện làm việc.
Mái tóc được nàng dùng một chiếc trâm gỗ vấn gọn lên, vừa bước ra ngoài đã thấy trước cửa sơn động chất đống vỏ trai.
Còn có mấy chiếc bát đựng đầy trân châu đủ loại kích cỡ và màu sắc, trong sọt vẫn còn khá nhiều trai chưa tách hết.
Thẩm Thi Thanh nhìn vào sọt thấy còn rất nhiều con trai sông nhỏ, tiểu Cẩn cũng chỉ chọn những con lớn để tách trước, nên những con nhỏ đều còn sót lại.
“Những con trai nhỏ này, tiểu Cẩn lát nữa đệ đem thả lại vào đầm để chúng tiếp tục lớn nhé.” Thẩm Thi Thanh dự định quan sát thử, đợi khoảng một hai năm xem lũ trai này có lớn thêm và sinh sản hay không.
Tiểu Cẩn cũng đồng ý, dù sao hiện tại đã thu hoạch được bao nhiêu trân châu thế này rồi.
Cậu vẫn còn nhớ cảm giác hưng phấn khi lần đầu tiên tách được trân châu, về sau nhiều quá cũng dần trở nên tê liệt.
Bây giờ cậu chẳng khác nào một cỗ máy tách vỏ vô cảm. Tiểu Uyển thì vô cùng tỉ mỉ, muội ấy còn lấy thêm mấy chiếc bát để phân loại trân châu theo từng loại.
Thẩm Thi Thanh chọn ra những con lớn còn sót lại, tính sơ qua thì còn khoảng năm sáu mươi con nhỏ. Nàng bỏ chúng vào một chiếc xô gỗ nhỏ, đưa cho cậu em trai đang nản lòng với việc bóc trai.
Tiểu Cẩn hiểu ý đại tỷ, không nói nửa lời liền xách xô đi ra khỏi sơn động.
“Đại tỷ, chỗ vỏ trai nhiều thế này thì xử lý sao ạ?” Tiểu Uyển hỏi.
Thẩm Thi Thanh nhớ lại ở hiện đại hình như từng thấy qua mấy món đồ thủ công mỹ nghệ làm từ vỏ sò, nhưng đây là trai sông, không biết có được không.
Nàng bèn nói với tiểu Uyển: “Muội xem có thể làm được mấy món đồ trang sức nhỏ không, lát nữa chúng ta làm xong thì rửa sạch đống vỏ này, phơi khô rồi cất đi.”
Tiểu Uyển suy nghĩ một chút thấy cũng khả quan: “Vậy còn chỗ thịt trai này thì sao ạ?”
Thịt trai sông Thẩm Thi Thanh vốn không thích ăn, nhưng hiện tại nhà chưa nuôi gia súc gì, vứt đi thì cũng phí.
“Để mai ta xem xem, đem chúng chôn xuống đất làm phân bón, như vậy hoa màu trồng xuống sẽ cho năng suất cao hơn.” Trong từ điển của Thẩm Thi Thanh không có hai chữ lãng phí.
Thẩm Thi Thanh và tiểu Uyển hai người nhanh ch.óng tách hết toàn bộ trân châu, “Tiểu Uyển, muội chọn lại một chút, lấy ra khoảng chừng mười đến hai mươi viên tốt nhất, nếu nhiều hơn cũng được.”
Đã định bán trân châu thì phải phân cấp bậc. Loại tốt nhất bán giá sẽ cao hơn, việc tỉ mỉ này giao cho tiểu Uyển là thích hợp nhất.
Tiểu Uyển rất thông minh, biết suy luận: “Vậy có phải cũng nên phân ra theo màu sắc khác nhau, và cả những viên tròn trịa hơn nữa không ạ?”
“Chính xác, tiểu Uyển của chúng ta thật thông minh.” Thẩm Thi Thanh không tiếc lời khen ngợi muội muội.
Thẩm Thi Thanh đem thịt trai và vỏ trai gom lại, mang ra bỏ ở một nơi khá xa sơn động, nếu không mùi nồng nặc sẽ khó chịu lắm.
Khi nàng trở lại sơn động, tiểu Uyển vẫn đang miệt mài chọn trân châu, “Chỗ cá này phải xử lý thế nào đây.” Thẩm Thi Thanh có chút sầu não, tuy không gian của nàng có thể bảo quản thực phẩm tươi ngon nhưng không thể thả vật sống vào đó lâu dài.
Lần trước con bò rừng kia cũng là một tên b.ắ.n c.h.ế.t rồi mới bỏ vào không gian, chỗ cá này có khoảng ba bốn mươi con, đó là sau khi nàng đã chọn lọc lại và thả lũ cá nhỏ về đầm.
Trong đầu Thẩm Thi Thanh chợt nhớ lại hồi còn ở viện mồ côi, có một dì giúp việc dưới bếp từng làm món cá gác bếp, hương vị cực kỳ thơm ngon.
Thế là nàng cũng định đem chỗ cá tươi này làm thành cá khô gác bếp, “Nhiều cá thế này mà làm thịt thì cũng phiền phức thật!” Đúng là nỗi khổ của việc có quá nhiều thức ăn.
