Chê Tôi Không Xứng Ăn Thịt, Ông Chủ Tráo Sườn Thành Xương - 4

Cập nhật lúc: 30/07/2026 18:01

Tôi trả lời hai chữ:

“Tuyển đi.”

04

Ngày hôm sau, ông Hàn lại gửi tin nhắn.

“Cô Phương, có phải chỗ chúng tôi làm chưa tốt ở đâu không? Cô cứ nói, tôi sẽ sửa.”

Giọng điệu khách sáo hơn hôm qua không ít.

Tôi vẫn không trả lời.

Ngày thứ ba, ông gọi điện thoại.

Tôi từ chối cuộc gọi.

Trưa ngày thứ tư, tôi xuống lầu lấy cơm ở Lạt Tương Hội.

Vừa bước ra khỏi thang máy, tôi đã nhìn thấy ông Hàn đứng trên lối đi của khu ẩm thực.

Ông đeo chiếc tạp dề đầy dầu mỡ, trong tay vẫn nắm c.h.ặ.t chiếc muôi sắt đó.

Nhìn thấy tôi, ông chạy nhanh mấy bước tới.

“Cô Phương! Cô Phương, chờ một chút.”

Tôi dừng chân, nhìn ông.

“Sao công ty cô đột nhiên không đặt nữa? Có phải có lần nào tôi giao muộn không? Hay món ăn không hợp khẩu vị? Cô cứ nói với tôi.”

Ông cười, loại nụ cười quen thuộc và ân cần của người làm ăn.

Hoàn toàn khác với người đã gõ muôi vào thành chảo trong cửa hàng ba tối trước.

“Cô nói gì tôi cũng sửa, chúng ta hợp tác hai năm rồi, không dễ dàng gì.”

Tôi nhìn khuôn mặt ông.

Người đàn ông hơn 40 tuổi, trên trán có vài nếp nhăn, tóc mai hơi bạc, ngón tay thô ráp, trong kẽ móng tay còn dính màu nước sốt không rửa sạch được.

Mở cửa hàng từ sáng sớm đến tối muộn đúng là không dễ dàng.

Nhưng đó không phải lý do để ông lên tiếng sỉ nhục tôi.

“Ông Hàn, ông còn nhớ ba tối trước đã nói gì với tôi không?”

Nụ cười trên mặt ông cứng lại.

“Hôm kia à? Tôi nói gì?”

“Ông nói con gái ăn nhiều thịt như vậy làm gì.”

“Ông nói người ngồi văn phòng không phải làm việc nặng.”

“Ông nói đừng bỏ ra hơn 20 tệ mà lại coi mình là công chúa.”

Tôi lặp lại từng câu từng chữ, nhìn nụ cười trên mặt ông dần biến mất.

“Cô Phương, chuyện đó không phải… Tôi chỉ thuận miệng nói thôi, đùa một chút mà, cô đừng để trong lòng.”

“Tôi không để trong lòng.”

Tôi nói.

“Tôi chỉ cảm thấy cơm niêu của ông không đáng 25 tệ.”

“Hai khúc xương, nhiều nhất chỉ đáng 5 tệ.”

Mặt ông Hàn đỏ bừng.

“Đó chỉ là tình huống cá biệt! Hôm ấy bếp sau bận, người phụ việc múc đồ ăn bị run tay, không liên quan đến tôi…”

“Đủ rồi.”

Tôi cắt ngang lời ông.

“Ông Hàn, không phải chỉ có một nhà làm ăn. Chất lượng phục vụ và thái độ của ông không xứng với mức giá này, tôi có quyền đổi sang nhà khác. Đây chỉ là một bước xử lý bình thường trong quy trình thu mua hành chính, tôi không cần phải giải thích với ông.”

Tôi đi vòng qua ông, hướng về điểm nhận đồ ăn của Lạt Tương Hội.

Ông Hàn đứng nguyên tại chỗ, bàn tay nắm muôi sắt khẽ run lên.

Ông hét theo bóng lưng tôi:

“Phương Nguyệt! Cô chỉ là một chuyên viên hành chính quèn, cô có thể quyết định được chuyện gì? Tôi sẽ tìm lãnh đạo của cô!”

05

Ông Hàn thực sự đã đi tìm.

3 giờ chiều, anh Triệu gọi tôi vào văn phòng.

“Ông chủ Hàn Ký gọi đến lễ tân công ty, nói muốn khiếu nại cô. Ông ta nói cô lợi dụng chức quyền để mưu lợi cá nhân, cố ý chèn ép họ, đổi nhà cung cấp là để ăn hoa hồng.”

Tôi ngồi đối diện anh Triệu, lấy điện thoại ra, mở bức ảnh và lịch sử trò chuyện ngày hôm đó rồi lần lượt đưa cho anh ấy xem.

Bức ảnh cơm niêu sườn.

Hai khúc xương trơn nhẵn.

Bức ảnh chụp nghiêng suất ăn giống hệt của Trình Kiến, sườn phủ kín cả một lớp.

Còn có bảng đối chiếu công nợ chị Hàn gửi qua WeChat, số tiền mỗi tháng đều rõ ràng.

“Anh Triệu, đơn hàng 700.000 tệ trong hai năm, ông ta múc cho tôi hai khúc xương, còn nói trước mặt cả cửa hàng rằng một người phụ nữ như tôi không xứng ăn thịt.”

Anh Triệu xem những bức ảnh trong điện thoại, lông mày càng lúc càng nhíu c.h.ặ.t.

“Đó là nguyên văn lời ông ta?”

“Nguyên văn. Khi đó hơn chục bàn khách trong cửa hàng đều nghe thấy.”

Anh Triệu trả điện thoại cho tôi, dựa người vào lưng ghế.

“Được rồi, tôi biết chuyện này. Sau này việc thu mua suất ăn cô cứ làm theo cách cần làm, ông ta còn gọi đến thì bảo lễ tân trực tiếp tắt máy.”

Tôi gật đầu, rời khỏi văn phòng.

Chuyện đến đây vốn nên kết thúc.

Ông Hàn mất đơn hàng, tôi đổi nhà cung cấp, không ai nợ ai.

Nhưng ông Hàn không nghĩ như vậy.

Ông phạm phải sai lầm ngu xuẩn nhất, đó là đi tìm Trình Kiến.

Trình Kiến là nam đồng nghiệp hôm ấy ngồi trong cửa hàng ăn một niêu đầy sườn.

Không biết anh ta và ông Hàn thân thiết từ khi nào, nghe nói thỉnh thoảng tan làm còn đến Hàn Ký uống vài chén.

Chiều thứ Sáu, tôi đang sắp xếp kế hoạch thu mua cho tuần sau.

Trình Kiến lững thững đi đến cạnh chỗ ngồi của tôi, dựa vào vách ngăn, miệng ngậm một cây tăm.

“Chị Phương, chuyện Hàn Ký, có phải chị làm hơi tuyệt tình rồi không?”

Tôi ngẩng đầu nhìn anh ta.

“Ý anh là gì?”

“Ông Hàn mở cửa hàng không dễ dàng, công việc lại vất vả. Chị chỉ cần một quyết định đã đập vỡ bát cơm của người ta, chuyện này truyền ra ngoài cũng không hay đâu nhỉ?”

Tôi bật cười.

Tôi thực sự đã cười.

“Trình Kiến, hôm đó anh có mặt trong cửa hàng, tận mắt nhìn thấy suất cơm niêu sườn của tôi. Hai khúc xương, còn anh ăn đầy cả một niêu. Cùng giá, cùng suất ăn.”

“Khi đó anh phản ứng thế nào? Cúi đầu tiếp tục ăn. Một câu cũng không nói giúp tôi.”

“Bây giờ anh lại chạy đến bênh vực ông Hàn?”

Sắc mặt Trình Kiến thay đổi.

“Hôm đó tôi không… Khi ấy tôi không để ý…”

“Anh đã để ý.”

Tôi nhìn thẳng vào anh ta.

“Anh quay đầu nhìn niêu của tôi, lại nhìn niêu của mình. Sau đó anh quay đầu trở lại, gắp thêm một đũa sườn.”

Cây tăm ở khóe miệng Trình Kiến rơi xuống.

“Tôi khuyên chị một câu.”

Anh ta hạ thấp giọng.

“Đừng tưởng đổi một nhà cung cấp suất ăn là có thể chứng tỏ chị tài giỏi đến mức nào. Ông Hàn làm ăn ở đây năm sáu năm rồi, quan hệ rộng lắm. Một nhân viên hành chính quèn như chị đắc tội quá nhiều người thì chẳng có lợi gì.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Chê Tôi Không Xứng Ăn Thịt, Ông Chủ Tráo Sườn Thành Xương - Chương 4: 4 | MonkeyD