Chết Tiệt, Thân Phận Cô Nhều Thế Anh Trêu Làm Gì - Chương 206: Không Ai Được Gây Chuyện
Cập nhật lúc: 21/01/2026 07:02
Phó Tư Giám khựng lại một chút: "Vấn đề gì?" Giản Ngô cũng khựng lại.
Cô cảm thấy Cô Lang này khả nghi là dựa trên kinh nghiệm tiếp xúc với Cô Lang, nhưng cô không thể nói ra phán đoán dựa trên kinh nghiệm
của mình cho Phó Tư Giám nghe, nếu không sẽ lộ thân phận Hắc Xà.
Thế là cô đổi cách nói khác: "Anh nhìn lớp mỡ trên người hắn kìa, còn cả cái bụng bia đó nữa, có chỗ nào giống huyền thoại lính đ.á.n.h thuê đâu? Nếu đ.á.n.h nhau thật, cái bụng bia đó không vướng víu à?"
Nghe giọng điệu đầy vẻ chê bai của cô gái đối với gã đàn ông to lớn, Phó Tư Giám cuối cùng cũng thấy thoải mái trong lòng. Vừa nãy anh còn tưởng cô để ý tên ngốc đó thật chứ.
Tâm trạng thoải mái, trên mặt anh cũng nở nụ cười: "Cảnh giới cao nhất của võ thuật là không bị giới hạn bởi bất kỳ điều kiện vật chất nào, dù thân thể nặng ngàn cân cũng có thể nhẹ tựa lông hồng, đi lại tự nhiên."
Giản Ngô im lặng nửa giây, rồi gật đầu.
Lời này cũng có lý, luyện võ đến mức thượng thừa thì người béo cũng có thể bay trên mái nhà đi trên tường.
Vậy nên thân thủ của Cô Lang rốt cuộc còn dùng được hay không, cô phải đích thân thử một lần mới biết?
Nghĩ vậy, cô cầm lấy cốc nước trên bàn định ném về phía gã đàn ông to lớn.
Nhưng tay vừa giơ lên giữa không trung đã bị Phó Tư Giám chặn lại.
Anh nắm cổ tay cô, buồn cười hỏi: "Em làm gì thế?"
"Tôi thử thân thủ của hắn giúp anh." "Đừng quậy nữa."
Phó Tư Giám cười lấy cốc nước từ tay cô xuống, đặt ngay ngắn trên bàn: "Cái gì cần kiểm chứng anh đều kiểm chứng cả rồi, không có vấn đề gì đâu, em cứ yên tâm đi, ăn hoa quả này."
Sợ cô lại tìm cớ gây khó dễ cho Cô Lang giả, anh bốc một quả nho nhét vào miệng cô, đồng thời ra hiệu cho gã đàn ông to lớn.
Giản Ngô ăn xong quả nho, phát hiện gã đàn ông to lớn đã không còn trong sảnh nữa, cô đành từ bỏ ý định thăm dò.
Năm tiếng sau, máy bay tư nhân của Phó Tư Giám hạ cánh xuống boong tàu Húc Nhật.
Lúc này đã là đêm khuya, trên du thuyền đèn đuốc rực rỡ, nhưng mặt biển lại tối đen như mực.
Vì Phó Tư Giám là đại tài phiệt có tầm ảnh hưởng toàn cầu, tàu Húc Nhật đã dành cho anh sự tiếp
đón theo nghi thức cao nhất, thuyền trưởng đích thân dẫn đội ngũ ra boong tàu nghênh đón.
Thuyền trưởng tên là Elvis, một người đàn ông trung niên khoảng bốn mươi tuổi, mặc bộ đồng phục màu trắng, phong thái lịch thiệp, đậm chất quý ông.
Khi Phó Tư Giám và Giản Ngô bước xuống từ máy bay tư nhân, ông ta lập tức tiến lên chào hỏi: "Chào ngài Phó, bà Phó, chào mừng đến với tàu Húc Nhật."
Phó Tư Giám lịch sự gật đầu: "Thuyền trưởng Elvis, vất vả rồi."
Đây không phải lần đầu tiên anh đến tàu Húc Nhật, đã quen biết thuyền trưởng từ trước, hai người nói chuyện với nhau khá tự nhiên.
Elvis nhìn Giản Ngô một cái, cười khen ngợi: "Bà Phó rất xinh đẹp, cũng rất có khí chất."
Giản Ngô tự nhiên đáp lại: "Cảm ơn thuyền trưởng khen ngợi, tôi rất vui."
Elvis tuy cử chỉ và ánh mắt đều rất lịch sự tự nhiên, nhưng thực ra trong lòng có chút ngạc nhiên.
Chuyện Phó Tư Giám - người giàu nhất Lan Thành cưới một thiên kim tiểu thư vô dụng đã đồn đại
khắp nơi. Trước khi gặp Giản Ngô, ông ta còn tưởng sẽ gặp một người phụ nữ trông rất ngốc nghếch, không ngờ lại kinh diễm và thông minh thế này, xem ra lời đồn cũng có chỗ không thật.
Cảm thán xong, Elvis lại nói: "Ngài Phó, ngài Paul biết tin ngài và phu nhân đến tàu Húc Nhật chơi thì rất vinh hạnh, đặc biệt nhờ tôi gửi lời hỏi thăm đến ngài và phu nhân."
"Cũng nhờ ông chuyển lời hỏi thăm của tôi đến ngài Paul." Phó Tư Giám nói.
"Nhất định, nhất định." Elvis đáp.
Dừng một chút, Elvis lại đắn đo nói: "Ngài Phó, gần đây có tin đồn ngài và ngài Tát Khôn xảy ra chút chuyện không vui. Trùng hợp là ngài Tát Khôn cũng đến tàu Húc Nhật bàn chuyện làm ăn, hai vị oan gia ngõ hẹp, mong đừng làm khó tôi."
Elvis chỉ nói lịch sự như vậy, thực chất là cảnh cáo, không ai được phép gây chuyện trên tàu Húc Nhật!
Phó Tư Giám cười cười: "Thuyền trưởng Elvis yên tâm, quy tắc của tàu Húc Nhật tôi hiểu."
Elvis thở phào nhẹ nhõm: "Cảm ơn ngài Phó đã thông cảm."
Đúng lúc này, từ trong khoang tàu truyền đến tiếng động: "Xin nhường đường, ngài Tát Khôn có việc muốn tìm Phó Tứ gia!"
