
Chỉ Diên Kinh Mộng
Hoàng hậu bày ra một trò chơi tao nhã: Người để các vị hoàng tử bắn hạ chiếc diều ghi tên vị quý nữ nào thì người ấy sẽ được chọn làm Hoàng tử phi.
Ta cố ý chạy đến dặn dò Tam hoàng tử:
"Chiếc diều bướm đỏ vừa to vừa nổi bật kia là của ta, lát nữa ngài đừng nhận nhầm đấy."
Hắn cười, trêu chọc:
"Nàng muốn gả cho ta đến vậy sao?"
"Được thôi, để ta cân nhắc. Nếu không bắn trúng diều của người khác thì sẽ bắn chiếc của nàng."
Ta đỏ bừng mặt, khẽ hừ một tiếng:
"Người muốn cưới ta nhiều lắm. Ta chỉ sợ đến lúc đó ngài không giành được rồi khóc nhè thôi."
Ta và Bùi Thanh là thanh mai trúc mã, từ nhỏ đã thích cãi cọ, đùa nghịch với nhau.
Những lời vừa rồi vốn chỉ là câu bông đùa quen thuộc, nhưng ta biết hắn nhất định sẽ ghi nhớ trong lòng.
Thế nhưng khi cuộc thi bắt đầu, ánh mắt Bùi Thanh lại luôn dõi theo chiếc diều của trưởng tỷ, chẳng buồn liếc nhìn chiếc diều của ta.
Chiếc diều của ta nổi bật đến như vậy, hắn không thể nào không nhận ra.
Ta trơ mắt nhìn từng mũi tên lướt sượt qua chiếc diều của mình.
Trong lòng sốt ruột vô cùng, chỉ sợ bị người khác bắn hạ mất.
Ta đành thả dây cho diều bay càng lúc càng cao, để không ai có thể bắn tới.
Nào ngờ đúng lúc ấy… sợi dây trong tay ta bỗng đứt phựt.
Chiếc diều chao đảo giữa không trung rồi từ từ rơi xuống...
Cuối cùng lại đáp trúng vị Thái tử một lòng muốn xuất gia lễ Phật như Bùi Huyền.
…
