Chỉ Diên Kinh Mộng - Chương 7
Cập nhật lúc: 19/07/2026 15:02
Chương 7
"Hoàng hậu nương nương."
"Chuyện hôn sự giữa con và Thẩm Ấu Ninh, vì sao phải hỏi ý Thái t.ử hoàng huynh?"
"Chuyện Thẩm Ấu Ninh thích con ai ai cũng biết."
"Thái t.ử hoàng huynh lấy tư cách gì để phản đối?"
Mục đích của Hoàng hậu đã đạt được.
Bà không vòng vo nữa, trực tiếp nói:
"Bởi vì..."
"Người trong lòng của Thẩm Ấu Ninh..."
"Là Huyền nhi."
"Cho nên hôn sự này, bản cung không thể ban."
…
Vừa bước ra khỏi cung của Hoàng hậu, Bùi Thanh đã kéo ta đi.
Mãi đến khi tới một nơi không có ai, hắn mới dừng lại.
Hắn cau c.h.ặ.t mày nhìn ta.
"Thẩm Ấu Ninh, chẳng phải nàng thích ta, nhất định không chịu gả cho ai ngoài ta sao? Vậy tại sao bây giờ lại coi Bùi Huyền là người trong lòng?"
"Hắn cao ngạo như thế, sao có thể để mắt đến một cô nương như nàng?"
Một cô nương như ta?
Là ý gì?
Ta ngẩng đầu, tức giận nhìn hắn.
"Vậy thì ngài không cần cưới một cô nương như ta nữa chẳng phải ngài nên vui mới đúng sao? Bây giờ ngài làm vậy là có ý gì?"
"Bùi Thanh, những lời trước kia chỉ là chuyện trẻ con nói đùa mà thôi. Sau này ta sẽ không thích ngài nữa. Người trong lòng ta là ai cũng không đến lượt ngài quản!"
Sắc mặt Bùi Thanh lập tức tối sầm, hắn siết c.h.ặ.t cổ tay ta đến đau nhói.
"Nàng dám nói đó chỉ là nói đùa?"
"Thẩm Ấu Ninh, ta không cho phép nàng thích người khác!"
"Ngày mai ta sẽ đến phủ Thẩm cầu thân. Nàng không gả cũng phải gả!"
Đây là lần đầu tiên ta nhìn thấy hắn ngang ngược như vậy.
Ta cũng nổi giận.
"Bùi Thanh, ngài dám!"
"Ta ghét ngài!"
"Ta tuyệt giao với ngài!"
Nói xong, ta hất mạnh tay hắn ra rồi quay người bỏ chạy.
Không ngờ dưới chân trượt một cái… cả người ta ngã thẳng xuống hồ.
Thấy vậy, Bùi Thanh cũng hoảng hốt.
Hắn vươn tay định kéo ta lại.
Nhưng...
Dù cố đến đâu cũng chỉ thiếu một chút.
"Thẩm Ấu Ninh!"
"Ta không biết bơi!"
"Nàng cố chịu một chút, ta lập tức đi gọi người tới cứu!"
Ta vùng vẫy không ngừng rồi dần chìm xuống.
Lồng n.g.ự.c nghẹn đau vì thiếu không khí.
Ngay lúc gần như tuyệt vọng… có một đôi tay ôm lấy eo ta, nâng ta nổi lên khỏi mặt nước.
Ta nghe thấy một giọng nói.
"Thẩm Ấu Ninh, đừng sợ."
"Nắm c.h.ặ.t lấy ta."
Đến khi được đưa lên bờ, hít thở trở lại… ta mới nhìn rõ người cứu mình.
Là Bùi Huyền.
Toàn thân hắn ướt đẫm, trông vô cùng chật vật.
Trong mắt hắn ngập tràn vẻ lo lắng.
Hắn liên tục gọi:
"Thẩm Ấu Ninh."
"Nàng thế nào rồi?"
"Có nghe rõ ta nói không?"
Ta nhìn chằm chằm vào hắn, không nói nên lời.
Trong đầu… lại hiện lên cảnh tượng năm tám tuổi rơi xuống nước.
Người ấy… cũng từng nói đúng những lời này.
Lúc này Bùi Thanh cũng dẫn theo người chạy tới.
Thấy ta đã được cứu lên, hắn lập tức đưa tay định bế ta.
Ta né tránh.
Đôi mắt đỏ hoe nhìn hắn, từng chữ từng chữ hỏi:
"Bùi Thanh."
"Người cứu ta năm đó..."
"Không phải ngài đúng không?"
"Vì sao ngài lại lừa ta?"
Mặt Bùi Thanh trắng bệch, hắn vội giải thích:
"Thẩm Ấu Ninh, ta không lừa nàng."
"Ta chưa từng nói người cứu nàng là ta."
Ta thất vọng quay đầu đi.
"Đúng."
"Ngài chỉ im lặng để mặc ta hiểu lầm mà thôi."
…
Trước khi rơi xuống nước năm tám tuổi… mỗi lần vào cung, ta đều đến tìm Bùi Huyền trước.
Hắn thích yên tĩnh ta liền ngồi bên cạnh bầu bạn với hắn.
Mà hắn cũng chưa từng đuổi ta đi.
Đợi đến khi ta bắt đầu mất kiên nhẫn… hắn sẽ tiện tay nhét cho ta một món đồ chơi tinh xảo để nghịch.
Thế là… ta lại ngoan ngoãn ngồi cạnh hắn lâu hơn một chút.
Bùi Thanh từng nói với ta… Bùi Huyền rất ghét ta.
Đến nói chuyện với ta hắn cũng chẳng muốn, bảo ta tránh xa hắn ra.
Nhưng ta lại không nghĩ như vậy.
Tuy Bùi Huyền rất ít nói… nhưng mỗi lần ta đến, hắn đều chuẩn bị sẵn bánh kẹo và chiếc gối mềm đặt trên bàn cho ta.
Hắn thường đưa cho ta đủ kiểu đồ chơi mới lạ, lặng lẽ nhìn ta vò đầu bứt tai tìm cách tháo chúng.
Mỗi lần ta nản lòng vì không tháo được… hắn đều đúng lúc chỉ cho ta điểm mấu chốt.
Ta luôn cảm thấy… hắn rất cô đơn và hắn thích có ta ở bên cạnh.
Cho đến ngày ta rơi xuống nước.
Trong lúc vùng vẫy...
Ta đã nhìn thấy bóng dáng Bùi Huyền.
Ta lớn tiếng cầu cứu hắn.
Ta cứ ngỡ… người đến cứu mình sẽ là hắn.
Nhưng khi tỉnh lại người ở bên cạnh lại là Bùi Thanh, gương mặt đầy vẻ hoảng sợ.
Trong lòng ta vô cùng thất vọng.
Cũng từ đó tin lời Bùi Thanh.
Rằng… Bùi Huyền thật sự ghét ta.
Sau trận ốm ấy, ta cũng nhớ đời.
Không bao giờ đến quấy rầy hắn nữa.
Sau khi khỏi bệnh, ta lại vào cung.
Nhìn thấy Bùi Huyền cũng có sắc mặt tái nhợt như mình.
Ta chỉ đứng từ xa hành lễ không còn chủ động đến nói chuyện với hắn nữa.
Đến cuối cùng...
Hóa ra người nhận nhầm… lại là ta.
Ta nắm lấy tay Bùi Huyền, nghẹn ngào nói:
"Thái t.ử điện hạ."
"Ngài cứu thần nữ, còn vì thế mà lâm bệnh nặng."
"Thần nữ lại chẳng hề biết người cứu mình là ngài."
"Thần nữ còn tưởng ngài ghét mình, nên mới không chịu cứu."
"Xin lỗi ngài..."
Bùi Huyền khẽ đưa tay lên.
Nhưng dừng lại giữa chừng rồi lại rút về.
Hắn nhét vào tay ta một chiếc khăn tay, dịu dàng nói:
"Đừng khóc nữa."
"Uống t.h.u.ố.c xong thì ngủ một giấc thật ngon."
Vì bị rơi xuống nước, Hoàng hậu giữ ta ở lại trong cung vài ngày để dưỡng bệnh.
Ta thường xuyên nhìn thấy Bùi Huyền.
Hắn hoặc là đang đọc sách hoặc là đang chép kinh Phật.
Ta không dám tùy tiện quấy rầy hắn.
Đến lúc Bùi Huyền không có ở đó… Bùi Thanh lại tới tìm ta.
Quầng mắt hắn thâm xanh, thần sắc đầy vẻ mệt mỏi và nóng nảy.
"Thẩm Ấu Ninh."
"Chuyện đó là ta không đúng."
"Ta xin lỗi nàng."
"Nhưng là vì ngay từ đầu nàng nhận nhầm."
"Ta không phủ nhận ngay."
"Về sau nàng cứ luôn nhắc chuyện đó trước mặt ta."
"Ta... không biết phải mở miệng thế nào nữa."
"Xin lỗi, Ấu Ninh."
"Là ta sai."
"Sau này sẽ không như vậy nữa."
"Nàng đồng ý thành thân với ta đi."
"Coi như ta cầu xin nàng, được không?"
Ta không thể nào buông bỏ được chuyện hắn đã lừa ta suốt mười năm.
