Chị Em - 25

Cập nhật lúc: 01/09/2026 04:02

Bánh xe lăn qua gạch men, chiếc xe đẩy bằng kim loại phát ra những tiếng kêu ken két.

Em gái dùng cả hai tay đẩy xe mua sắm, sau khi xác nhận phía trước không có ai liền đẩy chiếc xe lao đi, còn bản thân thì chạy nhảy bên cạnh xe.

Khi gần đến lối rẽ, em liền ghì c.h.ặ.t xe lại, cả người và xe cùng trượt về phía trước một đoạn rồi xoay người một cách thật ngầu, mái tóc mềm mại tung bay lên rồi lại rủ xuống.

Em gái bày ra bộ dạng như thể vừa làm được một chuyện gì đó ghê gớm lắm, lòng tôi ngập tràn bất lực, chẳng biết em đang vui vì cái gì nữa.

“Đỉnh không ạ?”

“Đỉnh, đỉnh lắm.”

Sự lấy lệ của tôi đã dẫn tới sự bất mãn của em gái, em buông xe đẩy ra và bắt đầu đeo bám tôi.

Một tay tôi đẩy xe, tay còn lại đã bị em gái chiếm dụng.

Em gái ôm lấy một cánh tay của tôi, khăng khăng muốn đòi một lời giải thích cho bằng được, cảm thấy khá thú vị nên tôi lại tiếp tục hùa theo lấy lệ với em.

“Muốn ngồi vào xe không?”

Tôi nhìn thoáng qua chiếc xe đang chất đầy rau củ và đồ ăn vặt, rồi lại nhìn em gái đang hậm hực phồng má.

“Em có phải con nít nữa đâu.”

Chỉ có trẻ con mới lao xe ra chơi như lúc nãy thôi, với lại tôi nghĩ người lớn thì sẽ không ôm khăng khăng tay của người khác chẳng chịu buông như thế này đâu.

“Đi mua ít thịt, rồi mua thêm đồ uống nữa. Em có muốn ăn gì không?”

“Sữa Vượng Tử.”

“Mua đồ ăn trước đã.”

“Màn thầu.”

Tôi nhất thời cạn lời, đúng lúc này em gái ghé sát lại hôn một cái lên mặt tôi, tôi nghiêng đầu nhìn cô em gái đang vờ vịt làm bộ làm tịch.

“Được rồi, mua ít thịt trước, sau đó đi mua món em muốn ăn.”

Mục đích chính của ngày hôm nay là mua thức ăn nấu lẩu, nhưng em gái toàn bận rộn thêm dầu vào lửa, lúc nào cũng đòi mua những thứ khác.

Sau khi tôi đồng ý mua mấy thứ khác, em gái rõ ràng là vui vẻ hẳn lên.

“Thế rốt cuộc có muốn ngồi xe không?”

Lần này em gái ra vẻ nghiêm túc ngó nghiêng xung quanh một hồi rồi mới lắc đầu, hóa ra em ấy lại thực sự cân nhắc xem có nên ngồi vào cái xe đẩy này không.

Mua xong đồ ăn ngon thì chúng tôi chuẩn bị về nhà, tiện đường mua luôn gói nước cốt lẩu, tự mình chế biến thì hơi phiền phức.

Trên đường đi, tôi nhìn thấy chiếc xe nhún điện trẻ em ở vỉa hè, lớp sơn sặc sỡ và hình thù của nó có lẽ rất thu hút tụi con nít.

Diện mạo của những chiếc xe nhún bây giờ có chút xa lạ đối với tôi, toàn là những nhân vật hoạt hình chưa từng thấy qua, lại còn chẳng thèm phát bài đồng d.a.o thiếu nhi quen thuộc nữa, thật là đáng tiếc làm sao.

“Chị có muốn ngồi xe không ạ?”

Tôi giữ im lặng, sau đó rút cánh tay của mình ra khỏi tay em gái, thẳng tay giáng một cú lên đầu em.

“Đúng là chủ nghĩa bá quyền, chị thì được hỏi em, còn em lại không được hỏi chị.”

Tôi lại bồi thêm một cú nữa hạ xuống.

“Bởi vì chị là chị, nên chị được quyền.”

“Là vì có em nên chị mới được làm chị đó chứ, thời gian chị làm chị là do em quyết định đấy, quyền lực của em đáng lẽ phải lớn hơn chị mới đúng.”

Tôi nhìn em gái với vẻ khó tin, cái lý luận loạn cào cào này không hiểu sao lại vô cùng có sức thuyết phục.

“Không được cãi nhem nhẻm với chị.”

“Quá bá đạo rồi, em kháng nghị.”

“Bác bỏ.”

Tôi đưa tay khẽ nhéo má em gái, em liền nhăn mũi biểu thị sự phản kháng một cách rất đáng yêu.

“Về nhà thôi.”

Sau khi buông má em gái ra, tôi lại dắt tay em, cô em gái trông có vẻ không phục cho lắm nắm lấy tay tôi, giữ cùng một nhịp bước với tôi hướng về phía nhà.

Về đến nhà, đợi em gái cất đồ đạc trong tay xong xuôi, tôi dắt tay em quay lại phòng khách, bắt đầu bắt tay vào việc giáo huấn đứa em gái ngốc nghếch không biết tôn trọng chị này.

“Chị ơi.”

“Hửm?”

Trước khi tôi kịp mở lời, em gái đã lên tiếng gọi tôi trước, nhìn biểu cảm có vẻ như có chuyện quan trọng muốn nói.

“Em muốn nghe chị gọi em là chị.”

Tôi đáng lẽ không nên cho em cơ hội nói ra mấy lời quái gở này, thế là tôi liền có quyết định nhanh ch.óng, ghé sát tới chiếm lấy bờ môi của em gái.

“Nghĩ cũng đừng nghĩ đến.”

Duy chỉ có chuyện này là tôi không thể chiều theo ý em được, tôi là chị của em, đây chính là lý luận cốt lõi nhất trong cuộc đời tôi.

Thời gian tôi nhìn em dài hơn thời gian em nhìn tôi, thời gian tôi thích em dài hơn thời gian em thích tôi, ngay từ trước khi em có thể trở thành một sinh mệnh sinh học thì tôi đã cảm nhận được sự tồn tại của em rồi, tôi chính là người chị không thể bàn cãi của em gái.

“Mãi mãi chỉ có thể là em gọi chị là chị, chị mãi mãi là chị của em.”

“Ngang ngược, bá đạo.”

Em gái vừa cười vừa oán trách tôi.

“Ai bảo em ngay từ đầu đã là em gái của chị, cả đời này đều sẽ là em gái của chị chứ.”

Nghe thấy lời tuyên bố như vậy, em gái cười vô cùng vui vẻ, khiến tôi cảm nhận được cuộc sống thật viên mãn.

“Vui lắm sao?”

“Bởi vì em thấy đây là một chuyện tốt.”

“Không bắt chị gọi em là chị nữa à?”

“Không thèm nữa, em cả đời này đều là em gái của chị.”

Em gái ngồi một bên cứ lắc đầu quầy quậy, tôi đặt tay lên đầu em, cố gắng làm cho em ngoan ngoãn trở lại.

Mái tóc màu nâu mềm mại cọ cọ vào lòng bàn tay tôi, em gái vẫn cứ cựa quậy lắc lư không yên.

“Ăn cơm thôi, đói rồi.”

“Dạ.”

Vốn dĩ tôi cũng muốn gọi bố mẹ đến ăn cùng, kết quả hỏi ra mới biết hai người đó mấy ngày trước đã lén lút bỏ tôi và em gái lại để chạy đi chơi với nhau rồi.

Hai người chắc chắn không thể ăn hết, thức ăn thừa sẽ hơi phiền phức, nhưng em gái muốn ăn, chuyện sau đó cứ để tính sau vậy.

Làn khói trắng nhạt mang theo hơi ấm nhẹ tênh lan tỏa, cảm giác không khí xung quanh cũng trở nên ấm áp và ẩm ướt hơn.

Em gái và tôi ngồi đối diện nhau, em cứ thẫn thờ nhìn bề mặt chất lỏng đang khẽ dập dềnh, trông có chút ngốc nghếch.

Tôi nhìn em gái xuyên qua làn hơi nước mỏng manh, dáng vẻ hơi ngơ của em khiến tôi không nhịn được mà mỉm cười.

Nhiệt độ cuộn trào trong chất lỏng, tôi nhớ lúc nhỏ em gái từng nói đây là canh đang đ.á.n.h nhau ở trong nồi nên nó mới nóng lên.

Trong lúc chờ đợi nhàm chán, tôi lặng lẽ ngắm nhìn em gái, thế là sự chờ đợi này bỗng có thêm vài phần thú vị.

Em gái đột nhiên ngẩng đầu nhìn tôi, thấy tôi đang cười hì hì nhìn mình, em liền híp mắt, làm vẻ mặt khoa trương nhìn lại tôi, lông mày và mũi khẽ nhăn lại.

Bộ dạng nhăn mũi của em gái rất thú vị, rất đáng yêu, lại còn có chút gì đó nghịch ngợm rất gợi đòn.

Tôi mỉm cười quay đầu sang chỗ khác, em gái thấy vậy liền bưng bát đũa chạy tót sang bên cạnh tôi ngồi.

“Thế này có lẽ sẽ rất bất tiện đó?”

“Chị muốn đuổi em đi à?”

Em gái làm bộ đáng thương nhìn tôi, tôi thở dài một tiếng, khẽ gõ lên đầu em một cái.

Sau đó, em gái liền bám dính lấy bên người tôi một cách đầy hiển nhiên, lúc thì chọc chọc vào eo, lúc lại nhào vô nắn nắn n.g.ự.c tôi.

Đến khi tôi định ra tay giáo huấn em, em liền lập tức ôm c.h.ặ.t lấy tay tôi, kêu toáng lên là sắp đói c.h.ế.t rồi, trong nồi có cái gì chín chưa.

“Chưa có, đói c.h.ế.t em đi.”

“Chị thật tàn nhẫn, thật độc ác.”

Tôi rút tay mình ra khỏi tay em gái, gõ đầu em một cái trước, lại nhéo má em một cái, rồi mới cầm muôi thủng múc ít cá viên với thịt cho em.

So với thịt thật, em gái lại thích mấy loại cá viên bột hơn, tôi cũng không hiểu rõ vì sao nữa.

Em gái hơi ngửa đầu há miệng, thở ra làn hơi nóng màu trắng, đồ ăn trong miệng nóng đến mức nuốt không trôi, nhưng em lại chẳng chịu nhả ra.

“Coi chừng bỏng, nhả ra trước đã.”

Lúc ăn cùng người khác chắc chắn không thể thế này, không được lịch sự cho lắm, nhưng tôi đâu phải người ngoài.

Ở trước mặt chị thì không cần phải để tâm đến mấy cái lễ nghi vô thưởng vô phạt đó.

Nhưng em gái lại chọn cách dùng răng c.ắ.n viên cá, nhe răng thổi phù phù, đợi nó nguội bớt rồi mới nuốt xuống.

“Để nguội chút nữa rồi hãy ăn.”

“Dạ.”

Đúng là đứa em gái ngốc nghếch chẳng đâu vào đâu.

“Em còn có việc quan trọng, em phải…”

Ăn cơm xong xuôi, cô em gái muốn lười biếng liền bày ra bộ dạng nghiêm túc định giao toàn bộ việc thu dọn rửa bát cho tôi, tôi liền tóm c.h.ặ.t lấy cổ tay em kéo giật trở lại.

“Việc quan trọng gì thế?”

Tôi ấn em gái ngồi lên đùi mình, ôm c.h.ặ.t để chặn đứng mọi khả năng chạy trốn của em.

Mà nói đi cũng phải nói lại, hình như em gái béo lên so với trước rồi, chuyện này tốt nhất là không nên nói cho em ấy biết.

“Chuyện rất quan trọng ạ.”

Em gái kéo dài thượt cái chữ “rất” đó ra.

“Vậy sao? Quan trọng thế nào? Nói với chị nghe xem nào.”

“Nói không rõ được, nhưng thật sự, thật sự rất quan trọng đó ạ.”

“Thế à? Thật sự, thật sự rất quan trọng sao?”

“Vâng, thật mà.”

Nụ cười của em gái hiện rõ mồn một, nhưng em vẫn cố làm ra vẻ nghiêm túc gật đầu với tôi.

“Được rồi, được rồi.”

Tôi thấy em gái là thật sự không muốn rửa bát, nên quyết định thả cho em đi.

Em gái nở nụ cười rạng rỡ, hôn chụt một cái rõ kêu lên mặt tôi.

Nếu đây là phần thưởng bù đắp thì xem ra cũng không tệ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.