Chị Em - 24

Cập nhật lúc: 24/08/2026 08:01

Đôi mắt ngơ ngác của em gái khiến nội tâm tôi gào thét vì quá đáng yêu, nhưng tôi đang hỏi chuyện nghiêm túc, nên tôi vẫn cố hết sức giữ vẻ mặt nghiêm nghị trước sự đáng yêu đó.

“Em… có lén đến công ty của chị để thăm chị.”

Câu trả lời nằm ngoài dự liệu khiến tôi có cảm giác như trái tim mình tan chảy.

Ánh mắt em gái cụp xuống, vẻ mặt như thể cảm thấy mình đã làm chuyện gì đó không tốt khiến tôi rung động.

Thật tình, sao em có thể khiến người ta yêu mến đến thế chứ? Sao trước kia tôi nỡ để em gái buồn lòng được cơ chứ?

Tôi nghiêng đầu hôn lên, bờ môi mềm mại dường như mang theo vị ngọt.

“Hóa ra em từng làm chuyện như vậy sao?”

“Chị cũng từng đến gần trường em đúng không? Còn gửi đồ ăn vặt cho em, thông tin trên đó còn ghi là của mẹ nữa.”

“Sao đến chuyện này mà em cũng biết được?”

Rõ ràng là dự định chất vấn em gái cho ra lẽ về chuyện cuốn sổ tay, tại sao lại phát triển thành thế này chứ?

Tôi bất lực nằm nghiêng trên giường, vẫy vẫy tay với em gái, sau đó em ngoan ngoãn nằm xuống bên cạnh tôi.

Đã lâu rồi không được nằm trên chiếc giường này cùng em gái như vậy.

“Thật sự trở nên thông minh rồi đấy.”

“Chẳng lẽ trước kia chị luôn coi em là kẻ ngốc sao?”

Tôi cười cười không nói lời nào, sự đáp lại mập mờ này khiến em gái khẽ nhéo một cái vào eo tôi.

“Chờ chị một chút.”

Nói xong, tôi đứng dậy đi tới bên bàn lấy cuốn sổ tay, rồi lại nằm về chỗ cũ.

“Cái này, em đã đọc chưa?”

Em gái chỉ cười một tiếng, nét cười tinh quái trong đôi mắt ngọt ngào và trong veo.

“Quả nhiên là đã đọc rồi đúng không?”

Tôi cười cười đưa tay nhéo má em gái, sự mềm mại đáng yêu đó hơi biến dạng dưới những ngón tay tôi.

“Dám lén đọc đồ của chị, đúng là không ngoan mà.”

“Em biết lỗi rồi, chị tha lỗi cho em đi.”

Em gái trông chẳng có ý muốn nhận lỗi chút nào, lại bày ra một biểu cảm đáng yêu rất đáng bị xử lý.

“Đây là thứ rất xấu hổ, chỉ có thể diệt khẩu thôi.”

“Á, không được đâu.”

“Chị không phải đang thương lượng với em đâu.”

Tôi vừa nói lời đe dọa vừa buông tay ra, tuy vốn dĩ không hề dùng sức nhéo má em, nhưng tôi vẫn sợ làm em đau.

Em gái cứ thế nhìn tôi với đôi mắt đong đầy ý cười, được cùng nằm trong một đôi đồng t.ử với thứ tình cảm như vậy quả là một chuyện vô cùng hạnh phúc.

“Cho chị một lý do để tha cho em đi.”

“Thật ra… em không biết chữ.”

Trên đời sao lại có chuyện thú vị đến thế chứ?

“Chị không muốn có một đứa em gái mù chữ đâu.”

“Em gái không phải là người có thể thay thế, em gái của chị vĩnh viễn chỉ có thể là em.”

“Điều đó thực sự không tệ chút nào nhỉ.”

Tôi ôm lấy eo em gái để em áp sát vào mình, trong đôi mắt trong veo gần ngay trước mắt phản chiếu hình bóng tôi.

“Ngoãn ngoan khai ra đi, rốt cuộc em đã đọc cái này chưa?”

Em gái nhìn tôi, con ngươi lơ lửng trong đôi mắt khẽ lay động linh hoạt.

“Để em xem thì em mới biết chứ ạ.”

Tôi đầy nghi hoặc đưa cuốn sổ tay ra, em gái lật mở rồi bắt đầu đọc to nội dung bên trong.

Cảm giác xấu hổ như bóp nghẹt cổ họng thôi thúc tôi đi cướp lại cuốn sổ, em gái thấy vậy nụ cười càng thêm rạng rỡ, trong lúc vươn thẳng tay còn không ngừng dùng những dòng chữ dày vò nội tâm yếu ớt của tôi.

Tôi lật người đè lên trên em gái, một tay bịt miệng em, tay kia với lấy cuốn sổ tay.

Vào khoảnh khắc sinh t.ử này, tiếng gõ cửa không đúng lúc lại vang lên.

“Mẹ vào đây nhé… á, thôi mẹ ra ngoài vậy.”

Mẹ mở cửa thò đầu vào nhìn một cái rồi vội vàng đóng cửa bỏ đi.

Tình cảnh này trông như thể tôi đang làm chuyện gì đó thô bạo với em gái vậy, mẹ rõ ràng đã hiểu lầm rồi.

Nhưng tôi không kịp nghĩ nhiều như vậy, nhân lúc em gái ngẩn người đã giành lại được cuốn sổ tay.

“Vô ích thôi, em đã sớm ghi nhớ trong đầu rồi.”

Em gái nói xong liền bắt đầu tiếp tục dùng những câu chữ đó tấn công tôi, kẻ hoàn toàn thất bại như tôi đành phải cầu xin em gái tha thứ.

“Đừng đọc nữa, chị sắp khóc thật rồi đây…”

“Thật đáng thương.”

Em gái đưa tay khẽ xoa đầu tôi, uy nghiêm của người chị hoàn toàn không còn tồn tại nữa.

“Tháng tới chị sẽ không sờ vào em nữa đâu.”

“Hả?”

Sắc mặt em gái thay đổi đột ngột, xem ra câu nói này khá hữu dụng.

“Không muốn đâu.”

“Chị đâu có đang thương lượng với em.”

“Sao lại thế ạ?”

“Thế là thế nào?”

Cho đến tận khi ăn cơm xong chuẩn bị về nhà, tôi vẫn nghiêm túc thực hiện câu nói đó, em gái cứ thế chớp chớp mắt nhìn tôi.

Đúng là em gái ngốc, tôi nói tôi không sờ em, nhưng em hoàn toàn có thể chủ động đến ôm và hôn tôi mà, sao lại chẳng có chút chủ động nào vậy.

Trước khi đi, mẹ gọi tôi lại, nói có chuyện muốn nói với tôi, tôi chỉ đành đ.á.n.h bạo đi theo sau mẹ để nói chuyện.

“Mẹ biết con rất yêu thương em gái, nhưng khi có người khác ở đó thì vẫn nên… kiềm chế một chút.”

“Không, không phải như mẹ nghĩ đâu…”

“Thôi bỏ đi, chuyện của các con mẹ không tiện hỏi nhiều, nhưng con đừng bắt nạt em gái quá đáng đấy.”

Hoàn toàn không giải thích rõ ràng được nữa.

Tôi ủ rũ bước đi trên con đường nhỏ lát sỏi, bên cạnh là em gái cũng đang ủ rũ không kém.

Em gái cúi đầu, thỉnh thoảng lại lén ngẩng lên quan sát tôi, dường như lo lắng tôi thực sự giận dỗi vì chuyện vừa rồi.

Không thể tiếp tục làm bộ nữa, tôi đưa tay nắm lấy tay em gái, đôi mắt em bỗng chốc sáng bừng lên.

“Chị vừa rồi chẳng phải đã nói…”

“Chị đã từng nói gì sao?”

“Chị bắt nạt người ta.”

“Vừa rồi là em bắt nạt chị đó chứ.”

Từng viên đá có hình thù khác nhau dưới chân làm bề mặt con đường lồi lõm không bằng phẳng, hơi đau chân, từ nhỏ tôi đã thấy kiểu thiết kế này hơi trái với tự nhiên.

“Hôm nay chị cũng không đến tiệm sách tìm em.”

“Vì mỗi lần chị đến em đều giữ bộ mặt lạnh lùng, chị thực sự rất tổn thương đó.”

Tôi làm vẻ khoa trương lấy tay trái ôm n.g.ự.c.

“Bởi vì là đang làm việc, hơn nữa lần nào em cũng đều nói hoan nghênh quý khách.”

“Còn với người khác thì sao?”

“Chỉ nói với mình chị thôi.”

Hình như đúng là vậy, em gái vốn không phải ở vị trí cửa ra vào, nên chưa bao giờ nói câu chào khách kiểu đó, nhưng lần nào cũng nói với tôi như vậy.

Tâm tư nhỏ bé này tuy đáng yêu, nhưng không tránh khỏi quá sâu xa.

“Em thích làm việc không?”

“Có ai mà thích làm việc cơ chứ?”

“Cũng đúng nhỉ.”

Ánh đèn đường sưởi ấm những viên sỏi tròn trịa, bãi cỏ bên cạnh đèn đường cũng được nhuộm vàng.

Tôi nghiêng đầu nhìn ánh sáng và bóng tối di chuyển trên tay em gái, sự ấm áp mềm mại trong tay khiến tôi không nỡ nắm c.h.ặ.t lấy.

“Chị cũng sắp sửa phải tìm việc gì đó để làm rồi.”

Đi làm mấy năm nay không có chỗ nào để tiêu tiền, nhưng không hiểu sao vẫn chẳng dành dụm được đồng nào.

Chọn đi làm tất nhiên không thể là vì thích làm việc, mà là vì tôi thích em gái.

Tôi muốn em gái có thể nghỉ việc hoặc đổi công việc mà không phải bận tâm điều gì, tôi hy vọng khi em chán nản với công việc hiện tại thì có thể đi thử những việc khác, vì điều đó tôi bắt buộc phải trở thành một người chị đáng tin cậy.

“Chị lại muốn đi đâu sao?”

“Em hiểu đi đâu vậy? Chị sẽ không đi đâu cả.”

Em gái nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi, khẳng định rằng cả đời này sẽ không bao giờ để tôi rời đi nữa.

“Chị đã nghĩ kỹ sẽ làm gì chưa?”

“Chưa.”

Trên đời này rốt cuộc có vị trí công việc nào là đang thiếu người cơ chứ?

Những vị trí tốt đó hình như từ đầu đến cuối đều là đang chờ đợi một ai đó, cảm giác chẳng liên quan gì đến tôi.

“Chị có muốn thử viết tiểu thuyết không?”

Tôi cứ ngỡ em gái đang mỉa mai mình nên nhìn em với ánh mắt không mấy thiện cảm, nhưng cô em gái với ngoại hình mềm mại lại đầy vẻ nghiêm túc, sự dịu dàng đó đã làm tiêu tan hoàn toàn sự bất mãn của tôi.

“Chị có năng lực đó sao?”

“Thì cứ thử xem sao ạ.”

“Vậy thì thử xem sao vậy.”

Nếu như thế thì người làm chị này chắc vẫn phải dựa vào em gái nuôi rồi.

Đúng là chẳng có việc gì có thể làm đến nơi đến chốn.

Sau khi về nhà nghỉ ngơi một lát, em gái bỗng nhiên nhìn tôi với ánh mắt chân thành.

“Hôm nay vẫn còn một câu chưa nói.”

“Hửm?”

“Hoan nghênh quý khách.”

Em gái với đôi má ửng hồng nghiêng đầu nhìn tôi, một tay kéo cổ áo mình, dùng phương thức đơn giản rõ ràng này để quyến rũ tôi, làn da trắng ngần thấp thoáng hiện ra khiến tôi ngẩn người.

“Câu này từ nay về sau chỉ được nói với mình chị thôi.”

“Từ trước đến nay vốn chỉ nói với mỗi mình chị thôi mà.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.