Chị Gái Kết Hôn, Tôi Cũng Kết Hôn - Chương 7
Cập nhật lúc: 18/06/2026 08:38
“Trở về đến nhà.”
Phó Ngạn An bế thốc tôi lên đi thẳng lên trên lầu.
Chiếc áo len trên người tôi đã bị dính không ít vệt rượu vang loang lổ bẩn thỉu, Phó Ngạn An liền thong thả giúp tôi cởi bỏ nó ra.
Cơn say rượu bốc lên khiến cả cơ thể tôi cảm thấy vô cùng khó chịu nóng nực, tôi cứ thế quấn c.h.ặ.t lấy người Phó Ngạn An không chịu buông, mang theo cả luồng khí lạnh thấu xương từ ngoài đường vào trong phòng.
Một bên lạnh một bên nóng đụng chạm vào nhau, cảm giác thực sự vô cùng dễ chịu và thoải mái biết bao nhiêu.
Chỉ đụng chạm qua loa như vậy thôi đối với tôi mà nói vẫn còn chưa đủ thỏa mãn chút nào cả, tôi khao khát muốn được có nhiều hơn thế nữa cơ.
Tôi giơ hai tay lên ôm c.h.ặ.t lấy cổ Phó Ngạn An:
“Phó Ngạn An, anh có muốn cùng em làm chuyện đó không vậy?"
“Làm cái gì cơ?"
Anh ta rõ ràng là biết thừa câu trả lời rồi mà còn cố tình giả vờ hỏi ngược lại tôi nữa chứ.
Tôi bỗng chốc cuống cuồng cả lên, định vươn người tới để chặn đứng bờ môi của anh ta lại.
Phó Ngạn An khẽ nghiêng đầu qua một bên né tránh nụ hôn của tôi, dùng một chất giọng vô cùng lạnh lùng lên tiếng hỏi:
“Có phải là vì nhìn thấy anh ta đính hôn rồi nên trong lòng em cảm thấy đau đớn khó chịu quá nên mới muốn tìm tôi để mượn cớ phát tiết, hay là thuần túy chỉ là vì bản thân em thực sự muốn cùng tôi làm chuyện đó?"
Cơn say rượu cuộn trào mãnh liệt khiến đại não của tôi không cách nào quay cuồng suy nghĩ cho thấu đáo được:
“Chẳng phải hai cái đó đều giống nhau cả sao anh?"
“Không giống nhau chút nào cả."
Ánh mắt Phó Ngạn An bỗng chốc trở nên vô cùng âm trầm lạnh lẽo, ngữ khí cứng nhắc lạnh lùng đến đáng sợ, chỉ suýt chút nữa là trực tiếp viết thẳng hai chữ từ chối to đùng lên trên mặt nữa thôi đó.
Lần đầu tiên trong đời chủ động quyến rũ người ta mà lại bị từ chối một cách phũ phàng như vậy, thật là mất mặt mất thể diện quá đi mất thôi.
“Không làm thì thôi bỏ đi phắn đi!"
Tôi tức giận đùng đùng dùng lực đẩy mạnh anh ta ra, bước đi loạng choạng run rẩy tiến thẳng vào bên trong phòng tắm.
Trong dạ dày cuộn trào lên một trận buồn nôn vô cùng khó chịu, tôi ôm c.h.ặ.t lấy cái bồn cầu mà nôn thốc nôn tháo đến mức tối tăm mặt mũi, nôn đến mức long trời lở đất mới thôi.
Ngay cả cái cơ thể này của tôi cũng đang cố tình đối đầu chống lại tôi nữa mới chịu chứ, những giọt nước mắt sinh lý hòa lẫn cùng với những giọt nước mắt tủi thân tủi hờn cứ thế không ngừng tuôn rơi lã chã, tôi không nhịn được mà khóc nấc lên từng tiếng nghẹn ngào.
“Hạ Hạ."
Cái động tác lăn lộn quậy phá gây ra tiếng động quá mức lớn lao quá rồi, Phó Ngạn An liền đẩy cửa phòng tắm bước nhanh vào bên trong.
Tôi vội vàng quay mặt sang hướng khác, nhất quyết không chịu cho anh ta nhìn thấy bộ dạng t.h.ả.m hại lúc này của mình.
“Anh vào đây làm cái gì chứ?"
Phó Ngạn An vươn tay bế thốc tôi đứng dậy, tôi tượng trưng dùng lực đẩy đẩy anh ta vài cái cho có lệ rồi ngoan ngoãn để mặc cho anh ta bế đi.
“Uống một chút nước giải rượu đi em."
Phó Ngạn An đã tự tay pha cho tôi một chén nước hoa cát căn, đây là thứ nước mà anh ta thường xuyên sử dụng sau mỗi lần đi tiếp khách uống rượu xã giao trở về.
“Không uống!"
“..."
Xưa nay vốn dĩ luôn được một tay Phó Ngạn An nuông chiều bảo bọc hết mực, nên đã vô tình nuôi dưỡng ra cái tính khí có chút kiêu kỳ dỗi hờn, cái tính khí nóng nảy bướng bỉnh lại càng tăng thêm vài phần.
Sau khi phát tiết xong cơn giận dữ, tôi lại âm thầm lén lút liếc mắt nhìn trộm anh ta một cái.
Sắc mặt Phó Ngạn An vô cùng âm trầm nặng nề, đôi lông mày khẽ nhíu c.h.ặ.t lại, đôi mắt chăm chú nhìn chằm chằm vào chén nước hoa cát căn đặt ở trên bàn.
Trong lòng tôi ít nhiều gì thì cũng có chút sợ hãi khi nhìn thấy anh ta thực sự tức giận.
Tôi liền tự mình bưng chén nước qua, im lặng thong thả uống cạn sạch không sót một giọt nào.
Có lẽ là vì cái hiệu quả của chén nước hoa cát căn này quá mức thần kỳ quá rồi, hoặc cũng có thể là vì bản thân tôi căn bản là không hề bị say rượu đến mức nghiêm trọng như vậy, thần trí đầu óc bỗng chốc trở nên vô cùng tỉnh táo và sáng suốt lạ thường, tôi nhẹ nhàng tựa đầu nép c.h.ặ.t vào trong lòng Phó Ngạn An.
Nghĩ đến cái chuyện vừa rồi anh ta phũ phàng lên tiếng từ chối tôi, trong lòng bỗng chốc cảm thấy có chút nghẹn ngào bức bối khó chịu vô cùng.
“Tại sao vừa nãy anh lại từ chối em chứ?
Anh bộ anh không có ham muốn muốn làm chuyện đó với em sao?"
“Thứ mà tôi khao khát muốn có được, chính là sự tự nguyện hoàn toàn xuất phát từ tận đáy lòng trong trạng thái thần trí hoàn toàn tỉnh táo của chính bản thân em cơ."
Tôi nghe ra được cái ý tứ ẩn chứa sâu xa trong câu nói của anh ta, nhớ lại những chuỗi ngày tháng hai đứa cùng nhau chung sống dưới một mái nhà suốt khoảng thời gian qua, những ngón tay tôi khẽ bấu c.h.ặ.t lấy phần viền túi áo khoác của anh ta, nhỏ giọng lên tiếng khiển trách oán hận:
“Phó Ngạn An, cái thứ lòng tham khao khát muốn có được của anh càng lúc càng trở nên nhiều hơn rồi đó nha."
“Khoảng thời gian tôi ở bên cạnh em càng dài thì cái thứ lòng tham khao khát muốn có được ở trên người em lại càng trở nên nhiều hơn nữa cơ."
“Hạ Hạ, tôi là một kẻ vô cùng tham lam ích kỷ đó."
Anh ta vô cùng thẳng thắn và thành thật thừa nhận cái sự thật đó.
Mấy tháng trời ròng rã ngày đêm cùng nhau chung sống triều tịch đối diện với nhau, có một số thứ tình cảm từ lâu đã vô tình để lộ ra sơ hở chân tướng từ sớm rồi.
Ví dụ như, cái tâm ý tình cảm thực sự của Phó Ngạn An dành cho tôi chẳng hạn.
“Cái thứ tình cảm mà em không cách nào buông bỏ được trong lòng hoàn toàn không phải là vì Giang Hằng đâu."
Tôi không muốn giữa hai đứa xảy ra bất kỳ sự hiểu lầm không đáng có nào cả nên lên tiếng giải thích:
“Em chỉ là nghĩ mãi mà không thông suốt nổi một chuyện, em xưa nay vốn dĩ chưa từng có ý định muốn giấu giếm hay che đậy hoàn cảnh điều kiện kinh tế gia đình của mình một chút nào cả, anh ta ngay từ lúc bắt đầu đã nắm rõ mòn một mọi chuyện rồi cơ mà."
“Thế nhưng đến lúc nói lời chia tay anh ta lại lấy cái lý do là khoảng cách giữa hai bên thực sự là quá mức lớn lao quá rồi, hai đứa hoàn toàn không thích hợp để ở bên nhau, vậy thì ngay từ lúc bắt đầu tại sao anh ta lại còn chủ động muốn ở bên cạnh em làm cái gì chứ?
Rồi tại sao không dứt khoát dứt khoát nói lời chia tay cho nhanh gọn lẹ đi, mà lại cứ dây dưa lèo nhèo treo lơ lửng em suốt mấy tháng trời ròng rã như vậy chứ?"
“Khoảng thời gian đó, em đã không ngừng rơi vào trạng thái tự hoài nghi và phủ nhận chính bản thân mình của mình.
Đêm ngày hôm nay khi đột ngột gặp lại anh ta, em bỗng chốc nhớ lại cái khoảng thời gian tăm tối khổ sở năm xưa đó, nên trong lòng vô cùng khát khao muốn được chứng minh cho anh ta thấy rằng bản thân mình hoàn toàn không có kém cỏi và tệ hại đến nhường ấy đâu."
“Phó Ngạn An, nếu như cái hành vi vừa rồi của em có vô tình gây ra tổn thương cho anh thì em chân thành muốn được gửi lời xin lỗi đến anh nha, em xin lỗi anh nhiều lắm."
Tôi đem toàn bộ những tâm tư thầm kín sâu kín nhất bấy lâu nay giấu kín trong lòng mình ra mà phơi bày bày tỏ hết cho anh ta nghe.
Bị đè nén chôn c.h.ặ.t ở trong lòng suốt hơn nửa năm trời ròng rã, vì lo sợ người nhà sẽ lo lắng bất an nên tôi chưa từng mở miệng nói ra nửa chữ với bất kỳ ai cả.
Bây giờ có thể đem tất cả mọi chuyện trút hết ra ngoài như thế này, ngược lại khiến cả người tôi cảm thấy vô cùng nhẹ nhõm và thoải mái hơn trước rất nhiều.
“Hạ Hâm, em cảm thấy con người tôi trông như thế nào vậy?"
Phó Ngạn An đột ngột mở miệng hỏi một câu hỏi chẳng liên quan gì đến chủ đề câu chuyện đang nói cả.
Tôi khựng lại mất nửa nhịp:
“Rất tốt, anh thực sự vô cùng tốt luôn đó."
Kể từ lần đầu tiên gặp mặt cho đến tận ngày hôm nay, anh ta lúc nào cũng luôn dành cho tôi sự tôn trọng và chăm sóc bảo bọc hết mực, luôn đặt cảm nhận suy nghĩ của tôi lên vị trí ưu tiên hàng đầu.
Bàn tay thon dài của Phó Ngạn An khẽ vươn lên nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt còn đang vương vấn nơi khóe mắt tôi, anh ta nói:
“Hạ Hạ, em chẳng qua cũng chỉ là mới trải qua một đoạn tình cảm yêu đương có kết cục không được tốt đẹp cho lắm mà thôi, tình cảm yêu đương cũng chỉ là một phần nhỏ bé trong tổng thể cuộc đời của một con người mà thôi, nó hoàn toàn không có đủ tư cách để đại diện cho toàn bộ cuộc đời của em đâu."
“Thay đổi một góc độ góc nhìn khác để suy ngẫm mà xem, chính là bởi vì bản thân em thực sự vô cùng tốt, vô cùng tốt luôn, cho nên em mới có đủ sức hút để hấp dẫn một người thực sự vô cùng tốt, vô cùng tốt như tôi đến bên cạnh em đó chứ."
“..."
Tôi nghe mà đầu óc cứ mơ mơ màng màng ngây ngô ngốc nghếch ra, vẫn còn chưa kịp chấn chỉnh suy nghĩ để hiểu cho thấu đáo cái logic quan niệm trong câu nói của anh ta thì bờ môi đã một lần nữa bị chặn đứng hoàn toàn rồi.
Đây là lần thứ mười hai đứa hôn môi với nhau rồi, nụ hôn lần này mang theo sự vỗ về an ủi, sự tin tưởng cậy trông, và cả sự khích lệ động viên tinh thần nữa.
Lại còn thoang thoảng lan tỏa ra từng sợi từng sợi vị ngọt ngào say đắm nữa cơ.
16
Tụ tập ăn uống với bạn bè thân thiết.
Phó Ngạn An lên tiếng mở lời mời tôi đi cùng.
“Em đi cùng anh như vậy liệu có gây ra điều gì không được thuận tiện thuận lợi lắm không anh?"
“Ai đi tụ tập mà không mang theo người nhà đi cùng thì sẽ bị mọi người trêu chọc cười nhạo dữ lắm đó, lại còn phải đứng ra bao trọn gói trả tiền hóa đơn cho cả buổi tiệc nữa cơ."
Phó Ngạn An vươn tay ôm c.h.ặ.t lấy vòng eo của tôi, kéo sát cơ thể tôi lại gần hơn một chút nữa, trong lời nói mang theo vài phần làm nũng cầu xin:
“Cho nên là, bà xã đại nhân ơi anh nhất định phải ra tay cứu giúp giúp đỡ cho anh một phen đó nha."
Bà xã...
Một cái cách xưng hô tự bản thân nó đã mang theo một cái thuộc tính vô cùng thân mật và gần gũi khăng khít vô cùng rồi.
Đột nhiên nghe thấy anh ta thay đổi cách xưng hô gọi mình như vậy, trái tim tôi không nhịn được mà đập thình thịch liên hồi đầy loạn nhịp.
Một sự rung động của con tim trỗi dậy là vì anh ta mà ra.
Có khá nhiều gương mặt quen thuộc xuất hiện ở đây tôi đều đã từng được nhìn thấy qua ở buổi tiệc đính hôn của Chu tiểu thư trước đó rồi, trong số đó không thiếu những người là anh trai lớn của Chu tiểu thư - Chu Cánh cùng với vị vị hôn thê của anh ta.
Trong số những người bạn tụ tập ở đây ngày hôm nay chỉ có duy nhất một mình người bạn nối khố từ nhỏ của Phó Ngạn An là Từ Chính là vẫn còn đang ở trong trạng thái độc thân cẩu mà thôi, thế nên cái hóa đơn tính tiền của buổi tiệc đêm ngày hôm nay hiển nhiên là do một mình anh ta đứng ra bao trọn gói thầu hết rồi.
Tính cách của tôi vốn dĩ vô cùng hoạt bát và cởi mở, xưa nay chưa từng biết sợ người lạ là gì cả, Từ Chính kia ngược lại cũng là một kẻ có tính cách vô cùng hướng ngoại tự tin, thế nên hai người chúng tôi nhanh ch.óng bắt chuyện rồi làm quen kết bạn vô cùng hợp cạ với nhau.
Tiếng cười nói vui vẻ vang lên rộn rã khắp căn phòng, mọi người cùng nhau nâng ly đổi chén chúc tụng qua lại, cùng nhau chơi mấy cái trò chơi xúc xắc lắc rùa vô cùng vui nhộn.
Cái trò này quả thật là vô cùng đúng gu đúng sở thích của tôi luôn rồi đó nha.
Chỉ tiếc là cái vận may đêm ngày hôm nay của tôi thực sự là quá mức đen đủi quá rồi, chơi qua mấy vòng liên tục mà số lần tôi bị thua cuộc lại là nhiều nhất phòng luôn mới chịu chứ.
Toàn bộ số rượu phạt đều là do một mình Phó Ngạn An đứng ra uống thay cho tôi hết sạch.
Tôi lo lắng cho tình trạng sức khỏe cơ thể của anh ta liền lên tiếng:
“Để em tự mình uống cho nha, anh mà còn tiếp tục uống thay em như vậy nữa là lát nữa anh sẽ bị say bí tỷ luôn cho mà xem."
“Cho dù có bị say bí tỷ đi chăng nữa thì cũng chẳng có sao đâu mà, khoảng thời gian mấy ngày qua hiếm khi mới được nhìn thấy em có được một ngày vui vẻ hạnh phúc trọn vẹn đến như thế này."
Tôi cứ ngỡ là bản thân mình đã che giấu che đậy tâm trạng vô cùng hoàn hảo giỏi giang rồi cơ chứ, hằng ngày vẫn cứ ăn uống vui chơi quậy phá như bình thường thôi mà, hóa ra là anh ta từ lâu đã tự mình nhìn thấu ra hết mọi chuyện từ sớm rồi.
“Phó Ngạn An..."
Anh ta hoàn toàn hiểu rõ hết thảy những lời nói còn đang nghẹn lại chưa kịp thốt ra ngoài của tôi:
“Tôi chỉ hy vọng mỗi một ngày trôi qua em đều có thể được vui vẻ hạnh phúc mà thôi."
Tình cảm dâng trào mãnh liệt không cách nào kìm nén nổi, tôi liền dứt khoát đứng dậy bước tới ngồi dang hai chân ra cưỡi lên trên đùi của anh ta, vươn người tới hôn chùn chụt hai cái thật mạnh vào nơi khóe môi của anh ta.
Không gian xung quanh bỗng chốc bùng nổ lên từng trận tiếng hò reo cổ vũ trêu chọc om sòm của đám bạn, bầu không khí của buổi tiệc trong một khoảnh khắc liền được đẩy lên đến đỉnh điểm cao trào nhất.
17
Chơi được một nửa cuộc vui, Phó Ngạn An và Từ Chính cùng nhau rủ nhau bước ra ngoài phòng để đi vệ sinh sẵn tiện hóng gió cho tỉnh rượu một chút.
Một lát sau Từ Chính đã một mình đi trở vào phòng rồi, còn anh ta thì vẫn cứ mãi chưa thấy tăm hơi bóng dáng đâu cả.
Trong lòng tôi bỗng chốc cảm thấy có chút lo lắng bất an không yên tâm chút nào cả.
Biết đâu chừng anh ta vì quá say rượu nên đang bị ngất xỉu lăn quay ra ở một cái góc xó xỉnh nào đó rồi thì sao.
Tôi liền đứng dậy bước ra ngoài phòng để đi tìm kiếm anh ta, tìm kiếm khắp tầng ba một lượt mà vẫn không thấy bóng dáng anh ta đâu cả.
Tôi liền lấy điện thoại di động ra mở hệ thống định vị vị trí lên để kiểm tra.
Cái hệ thống định vị này chính là sau khi nghe tôi kể lại cái lý do chia tay năm xưa với Giang Hằng xong thì chính Phó Ngạn An đã là người chủ động đưa ra yêu cầu muốn cài đặt nó vào máy của tôi.
Anh ta nói anh ta hoàn toàn nguyện ý nguyện lòng để cho tôi có thể tùy thời tùy lúc nắm rõ mòn một mọi hành tung động thái của chính bản thân anh ta bất cứ lúc nào.
Tôi lúc đó không cách nào tìm ra lý do để từ chối tấm chân tình đó của anh ta được.
Cuối cùng tôi đã tìm thấy bóng dáng của Phó Ngạn An ở ngay khu vực tầng một của quán.
“Đêm ngày hôm nay anh mò ra ngoài này để uống rượu bàn chuyện hợp tác làm ăn với người ta, chuyện này anh Cánh có biết không vậy hả?"
“Anh có cái ý tứ gì đây?"
Một cái giọng nói khác vang lên, cái giọng nói này tôi nghe qua cũng vô cùng quen thuộc đến mức không thể quen thuộc hơn được nữa rồi.
Giang Hằng.
“Để có thể thuận lợi leo lên vị trí cao sang quyền quý, anh đã dùng lời ngon tiếng ngọt để lừa gạt dụ dỗ đứa em gái duy nhất của Chu Cánh, lừa gạt cô ấy m/ang t/hai trước khi kết hôn, xúi giục cô ấy dùng chính mạng sống của mình ra để uy h.i.ế.p ép buộc, khiến cho nhà họ Chu buộc phải c.ắ.n răng đồng ý gả con gái cho anh."
“Còn chưa chính thức bước chân qua cửa nhà người ta nữa mà anh đã có mưu đồ có ý định muốn đút lót hối lộ người ta để nhúng tay vào can thiệp vào chuyện nội bộ công việc làm ăn của công ty nhà họ Chu rồi sao?
Anh thử nói xem nếu như Chu Cánh mà biết được cái sự thật này thì anh ta sẽ dùng cái thủ đoạn gì để đối phó băm vằn anh ra đây hử?"
“Phó Ngạn An, anh đừng có ở đây mà ngậm m/áu phun người sỉ nhục tôi."
Giang Hằng bỗng chốc thẹn quá hóa giận cuống cuồng cả lên.
Phó Ngạn An vẫn tiếp tục thong thả nói:
“Tôi nói cái chuyện nào trong số những chuyện vừa rồi là đang ngậm m/áu phun người vu khống cho anh đây chứ hả?
Năm xưa khi anh dứt khoát nói lời chia tay với Hạ Hâm, chẳng phải cũng là vì đã thuận lợi bắt sóng bắt thóp leo lên được chiếc giường của Chu Tâm Di rồi đó sao?"
“Chỉ vì từ trên người của Hạ Hâm anh không cách nào đào mỏ đào bới ra được chút lợi ích kinh tế nào lớn lao cả, không cách nào dùng đứa con trong bụng để trói buộc cô ấy được, cho nên mới nhanh ch.óng thay đổi đối tượng mục tiêu, tôi nói có đúng hay không đây hả?"
“Đúng vậy thì đã sao nào!
Anh căn bản không hề biết được cái bộ dạng t.h.ả.m hại của Hạ Hâm sau khi tôi chủ động đề nghị chia tay đâu, cô ta giống hệt như một con ch.ó rách cứ bám đuôi theo sau lưng tôi để khóc lóc cầu xin hỏi han lý do, cầu xin tôi quay lại với cô ta đó chứ."
“Là thiên kim đại tiểu thư nhà giàu sang quyền quý thì đã sao chứ?
Chẳng phải cuối cùng vẫn cứ bị một tay tôi lừa gạt xoay như chong ch.óng đó sao?"
Cái người đàn ông Giang Hằng mang theo đầy vẻ thư sinh nho nhã trong ký ức năm xưa của tôi, lúc này lại đang mang theo một bộ dạng vô cùng thấp kém và bỉ ổi khoe khoang về cái thành tích chiến tích lừa tình của chính bản thân mình, gương mặt bỗng chốc trở nên vô cùng vặn vẹo và dữ tợn đáng sợ vô cùng.
Có lẽ nên nói là, anh ta cuối cùng cũng đã tự tay lột bỏ hoàn toàn cái lớp mặt nạ ngụy trang thanh cao năm xưa ra rồi, để lộ ra cái bộ mặt thật vốn có bỉ ổi vô liêm sỉ của chính mình.
Hoàn toàn không phải là vì bản thân tôi có điểm nào không tốt hay tệ hại cả, mà là vì ngay từ lúc bắt đầu Giang Hằng căn bản là chưa từng dành chút tình cảm thực sự nào cho tôi cả, anh ta chẳng qua cũng chỉ xem tôi như một bàn đạp vững chắc để giúp anh ta thuận lợi leo lên vị trí cao sang quyền quý mà thôi.
Không đợi tôi kịp kìm nén cơn giận dữ để lao lên phía trước vung tay vả cho anh ta hai cái bạt tai bốp bốp cho bõ tức thì Phó Ngạn An đã nhanh như cắt vung một cú đá trời giáng thẳng vào người anh ta trước một bước rồi....
Phó Ngạn An quay trở lại phòng bao VIP, bộ dạng vô cùng yếu ớt và mềm nhũn nương tựa đổ sầm vào trong lòng tôi.
“Hạ Hạ, tôi bị say rượu mất rồi."
Nếu như tôi không tự mình chứng kiến qua cái cảnh tượng anh ta dũng mãnh ra tay dạy dỗ cho Giang Hằng một trận ra trò vừa rồi ở dưới lầu thì biết đâu chừng lúc này tôi đã tin sái cổ vào lời nói của anh ta rồi cũng nên.
Cái người đàn ông này vậy mà lại có đến tận hai bộ mặt khác nhau cơ đấy.
Lúc thì vô cùng mạnh mẽ bá đạo, lúc thì lại vô cùng yếu ớt đáng thương làm nũng, thế nhưng mà, cả hai bộ mặt đó tôi đều vô cùng yêu thích vô cùng luôn.
“Say rồi thì hai đứa mình cùng nhau đi về nhà thôi nào."
Tôi ghé sát miệng vào tai anh ta, nhẹ nhàng cất tiếng gọi đầy mật ngọt:
“Anh thấy có được không hả?
Ông xã ơi."
“Được chứ..."
Phó Ngạn An không cách nào tiếp tục giả vờ giả vịt được nữa rồi, khóe môi khẽ cong lên nở một nụ cười vô cùng hạnh phúc rạng rỡ, ôm c.h.ặ.t lấy tôi vào lòng.
Anh ta nhỏ giọng hỏi:
“Em phát hiện ra từ khi nào vậy?"
“Kể từ cái khoảnh khắc anh đồng ý cài đặt hệ thống định vị vị trí vào trong điện thoại di động của em đó."
Phó Ngạn An từng bước từng bước một giăng bẫy thả mồi để dẫn dụ tôi c.ắ.n câu, giúp tôi tự mình nhìn thấu nhìn rõ bản chất bộ mặt thật của Giang Hằng, để rồi từ đó có thể triệt để c.h.ặ.t đứt hoàn toàn mọi vương vấn ký ức trong quá khứ.
Chờ đợi cho đến khi tôi hoàn toàn tự nguyện tự lòng, chủ động mở toang cánh cửa trái tim mình ra để đón nhận anh bước vào bên trong.
Mấy người đàn ông lớn tuổi quả nhiên đúng là mấy người đàn ông lớn tuổi mà.
Cái tâm tư mưu kế trong lòng còn nhiều hơn cả mấy cái lỗ trên củ sen nữa kìa.
8.
