Chị Gái Kết Hôn, Tôi Cũng Kết Hôn - Chương 8

Cập nhật lúc: 18/06/2026 08:50

“Phó Ngạn An phải đi nước ngoài công tác một chuyến.”

Thời gian dự kiến kéo dài khoảng một tuần lễ.

Cái ngày anh ta hoàn thành công việc trở về nước, vừa vặn thay lại chính là ngày sinh nhật của anh ta luôn.

Tôi dự định sẽ tự tay vẽ tặng cho anh ta một bức tranh chân dung thật đẹp để làm món quà chúc mừng sinh nhật.

Vì cái mục tiêu này mà mỗi ngày tôi đều dành ra phần lớn thời gian của mình để giam mình ở bên trong phòng vẽ tranh.

Cơn gió khẽ thổi qua cửa sổ bay vào bên trong phòng vẽ, những bức tranh ký họa cứ thế được xếp đặt trải rộng ra khắp căn phòng.

Mỗi một bức tranh vẽ ra được đều là hình ảnh của Phó Ngạn An.

Hoặc là hình ảnh anh ta đang tựa đầu bên bục cửa sổ để gọi điện thoại bàn công việc, hoặc là hình ảnh anh ta đang đeo chiếc kính cận chăm chú đọc sách, hoặc là hình ảnh anh ta đang mang một gương mặt lạnh lùng nghiêm nghị để chủ trì cuộc họp...

Từng bức từng bức một, gom góp tích lũy lại tạo thành cả một xấp tranh dày cộp vô cùng đồ sộ.

Không biết từ bao giờ, anh ta đã hoàn toàn biến thành nguồn cảm hứng sáng tác duy nhất của tôi rồi, và cũng đã âm thầm chiếm giữ một vị trí vô cùng quan trọng và thiêng liêng nhất trong trái tim tôi rồi.

Tôi chăm chú ngắm nhìn những bức tranh chân dung vẽ anh ta được tích lũy gom góp suốt mấy tháng trời qua ở bên trong phòng vẽ.

Cái tâm ý tình cảm thầm kín trong lòng lúc này đã hoàn toàn không cách nào che giấu hay trốn tránh được nữa rồi.

“Chị ơi, hình như em... thực sự đã lỡ yêu Phó Ngạn An mất rồi."

“Bây giờ em mới tự mình nhận ra được cái sự thật đó sao hả cô nương."

Chị gái tôi ở đầu dây bên kia điện thoại vang lên một tiếng cười vô cùng dịu dàng và thục nữ, chất giọng trong trẻo như tiếng suối reo:

“Kể từ cái khoảnh khắc mỗi lần em gọi điện thoại nói chuyện với chị, cứ mở miệng ra ba câu là đã có đến tận hai câu là nhắc tới cái tên Phó Ngạn An rồi là chị đã tự mình nhìn thấu ra hết mọi chuyện từ sớm rồi."

“Hâm Hâm, em thật sự là quá mức chậm chạp và vô tâm quá rồi đó nha."

Tôi chỉ biết gãi đầu cười hì hì cho qua chuyện.

“Hâm Hâm, để chị nói cho em nghe một cái bí mật nhỏ này nha."

“Bí mật gì vậy chị?"

“Thịnh An từng kể với chị rằng, năm xưa chính anh hai là người đã chủ động đứng ra đưa ra yêu cầu muốn thay đổi đối tượng liên hôn đó chứ, căn bản là chẳng có liên quan gì đến chuyện ngày sinh tháng đẻ có hợp nhau hay không đâu.

Anh ấy ngay từ lúc bắt đầu đã nảy sinh hảo cảm tình cảm tốt đẹp với em từ trước rồi cơ."

Thảo nào năm xưa mỗi khi tôi đưa ra mấy cái yêu cầu vô lý loại nào đi chăng nữa thì Phó Ngạn An vẫn luôn gật đầu đồng ý một cách vô cùng dứt khoát không chút do dự như vậy.

Cái tâm tư tình cảm thầm kín đó của anh ta vậy mà lại được che giấu một cách vô cùng khéo léo và thâm sâu kín kẽ đến nhường này cơ đấy.

Thế nhưng tôi có lục tung hết lại toàn bộ ký ức kỷ niệm năm xưa trong đầu mình đi chăng nữa, thì trước cái buổi gặp mặt ở phòng trà thanh tịnh năm đó, tôi chưa từng có cơ hội được nhìn thấy hay gặp mặt Phó Ngạn An một lần nào cả.

“Hâm Hâm, chị hiện tại đã tìm thấy được bến đỗ hạnh phúc thực sự của cuộc đời mình rồi, chị cũng hy vọng em có thể nắm bắt thật c.h.ặ.t lấy cái hạnh phúc thực sự thuộc về chính bản thân mình nha."

18

“Chị ơi, em nhất định sẽ làm được mà."

Tôi mở giao diện trò chuyện WeChat lên.

Mấy cái cuộc trò chuyện được ghim lên đầu giường tuy rằng có tận mấy cái liền, thế nhưng cái ghi chú 【 Tiên sinh 】 thì chỉ có duy nhất một mình anh ta có được cái đặc quyền đó mà thôi.

Đây chính là cái ghi chú mà năm xưa ở phòng trà gặp mặt lần đầu tiên, Phó Ngạn An đã chăm chú nhìn chằm chằm bắt tôi phải tự tay sửa đổi lại cho bằng được đó chứ.

Mãi cho đến tận ngày hôm nay, chưa từng xảy ra bất kỳ sự thay đổi nào cả.

Ngay từ cái khoảnh khắc đó, cái tâm tư tình cảm thầm kín trong lòng anh ta thực ra đã sớm lộ ra chút sơ hở chân tướng từ sớm rồi.

Chỉ là do bản thân tôi quá mức vô tâm vô tính nên không có nghĩ ngợi nhiều mà thôi.

Hệ thống thời tiết trên điện thoại liên tục gửi thông báo nhắc nhở thời tiết hai ngày tới sẽ có đợt không khí lạnh tràn về gây giảm nhiệt độ sâu và đóng băng diện rộng.

【 Thời tiết trở lạnh rồi, anh nhớ phải chú ý mặc thêm quần áo ấm vào đó nha. 】

“Em ở nhà đợi anh trở về ăn sinh nhật cùng anh nha."

Phó Ngạn An nhanh ch.óng gửi tin nhắn trả lời:

“Anh nhận được rồi nha, bảo bối của anh."

Ở phía sau dòng tin nhắn còn kèm theo một cái nhãn dán biểu tượng cảm xúc hình một chú gấu nhỏ vô cùng đáng yêu và ngộ nghĩnh nữa chứ.

Cái nhãn dán này chính là anh ta ăn trộm ăn cắp từ trong kho nhãn dán của tôi qua đó chứ, ngay cả cái ngữ khí giọng điệu nói chuyện nhắn tin hằng ngày lúc này cũng đã bắt đầu có xu hướng học theo cái phong cách của tôi rồi.

Một người đàn ông lớn tuổi chững chạc như Phó Ngạn An mà lại mở miệng gọi tôi là “bảo bối", nghe qua quả thật là có chút không được tự nhiên cho lắm, nhưng lại mang theo một cảm giác vô cùng đáng yêu và ngọt ngào biết bao nhiêu.

Anh ta thực sự đang dùng chính hành động thực tế của mình để cố gắng thu hẹp khoảng cách tuổi tác thế hệ giữa hai đứa lại gần nhau hơn.

Đặt điện thoại di động xuống bàn, tôi một lần nữa cầm lấy cây cọ vẽ lên.

Bởi vì trong lòng đang tràn đầy sự mong đợi và khát khao muốn được nhanh ch.óng gặp lại anh ta.

Ngòi b/út vẽ lúc này giống như có thần trợ giúp vậy, hoạt động liên tục không biết mệt mỏi là gì cả.

19

Chờ cho đến khi tôi hoàn toàn hoàn thành xong bức tranh vẽ của mình thì tôi mới từ miệng người làm trong nhà biết được cái sự tình hóa ra ở bên ngoài thế giới kia đã sắp sửa náo loạn đến mức lật trời lệch đất lên hết cả rồi.

Vị Trần tiểu thư trong truyền thuyết năm xưa - Trần Uyển đã chính thức hoàn thành việc học tập ở nước ngoài trở về nước, vừa mới xuống máy bay là đã dứt khoát hùng hổ sát khí xông thẳng đến căn nhà cổ nhà họ Phó để tìm người rồi.

Chỉ tiếc là, cô ta căn bản là không có đủ tư cách để bước chân qua cánh cửa lớn của nhà cổ nửa bước.

Thấy không ăn thua cô ta lại tiếp tục chuyển địa bàn sang náo loạn một trận ra trò ở ngay tại trụ sở công ty tập đoàn, chỉ tiếc là, cô ta cũng chẳng có cửa để bước chân vào bên trong nửa bước.

Tôi bỗng chốc hiểu ra được cái ý nghĩa thực sự ẩn chứa sâu xa trong hai chữ “Cấm kỵ" kia rồi.

Cấm chỉ bước chân vào cửa, và kỵ húy không được phép mở miệng nhắc tới trước mặt anh ta.

Đến cuối cùng, Trần Uyển không cách nào tìm gặp được Phó Ngạn An liền chuyển mục tiêu sang tìm đến tận nơi để gặp mặt tôi.

Đối với người phụ nữ này trong lòng tôi ít nhiều gì thì cũng có chút tò mò khó hiểu.

Sau khi hai bên gặp mặt trực tiếp với nhau, cô ta quả thật là vô cùng xinh đẹp quyến rũ, nhưng cũng vô cùng... bá đạo ngang tàng hống hách vô cùng.

“Tôi đưa cho cô mười triệu nhân dân tệ, cô lập tức ký vào đơn l/y h/ôn với anh Ngạn An ngay cho tôi."

Trần Uyển vừa mới ngồi xuống ghế là đã dứt khoát vung tay ném thẳng một chiếc thẻ ngân hàng qua trước mặt tôi:

“Tôi từ lâu đã là người phụ nữ của anh Ngạn An rồi, cái khoảng thời gian hai đứa chúng tôi mặn nồng ân ái ngọt ngào bên nhau, cô lúc đó còn không biết đang ở cái xó xỉnh xó xẹo nào trên đời này nữa kìa."

“Dạ vâng được thôi ạ, thưa chị gái cấm kỵ."

Tôi vô cùng vui vẻ vươn tay thu lấy chiếc thẻ ngân hàng cất vào túi, mở miệng nói lời cam đoan chắc chắn với cô ta.

Quay lưng đi một cái là tôi đã lập tức lấy điện thoại ra gọi điện thẳng cho Phó Ngạn An ở bên nước ngoài, bắt đầu bật chế độ diễn viên kịch nói online:

“Anh hai ơi, vị 'Trần tiểu thư cấm kỵ' của anh đã trở về nước rồi kìa, khi nào thì anh mới chịu bay về nước để cùng em ra tòa làm thủ tục l/y h/ôn đây hả anh?"

Anh ta lập tức trả lời đúng hai chữ ngắn gọn dứt khoát:

“Đợi tôi!"

Ngay đêm ngày hôm đó.

Phó Ngạn An người đầy bụi bặm phong trần mệt mỏi vội vã đáp chuyến bay đêm trở về đến nhà cổ nhà họ Phó.

Lúc đó tôi đang nằm truyền miên trong giấc mộng đẹp, nghe thấy tiếng động tĩnh lớn phát ra ở dưới nhà liền giật nảy mình tỉnh giấc bước xuống giường.

“Phó Ngạn An phải không anh?"

Tôi ngay cả quần áo ngủ trên người còn chưa kịp chỉnh đốn cho ngay ngắn đàng hoàng thì cả cơ thể đã theo bản năng lao tới ôm chầm lấy cơ thể anh ta thật c.h.ặ.t từ phía sau rồi.

Thời tiết ban đêm càng lúc càng trở nên lạnh giá thấu xương, trên những lọn tóc ngắn của anh ta còn đang bị vương vấn bám dính một lớp sương lạnh nhàn nhạt.

Nơi đáy mắt hiện lên rõ mòn một vài vệt quầng thâm đen mờ mịt do thiếu ngủ trầm trọng suốt mấy ngày qua.

“Tại sao anh đột ngột trở về nước sớm như vậy mà không chịu gọi điện báo trước cho em một tiếng vậy hả?

Anh đã phải ngồi máy bay liên tục suốt bao nhiêu tiếng đồng hồ rồi?"

“Mười tiếng đồng hồ."

Tôi vươn tay giúp anh ta cởi bỏ chiếc áo khoác ngoài đang bị dính nước sương ẩm ướt ra, lấy một chiếc khăn mặt thấm nước ấm để giúp anh ta lau mặt cho đỡ mệt.

Liền bị bàn tay to lớn của anh ta vươn ra giữ c.h.ặ.t lại, trong ánh mắt tràn đầy sự lo lắng và cuống cuồng vội vã giải thích:

“Cái chuyện của Trần Uyển kia, mọi chuyện hoàn toàn không phải giống như những gì em đang suy nghĩ trong đầu đâu."

“Vậy thì mọi chuyện rốt cuộc là như thế nào đây hả?"

Ngữ khí giọng điệu của tôi bỗng chốc trở nên vô cùng chua ngoa ghen tuông oán hận, cố tình giả vờ mang một gương mặt vô cùng nghiêm túc hỏi tội:

“Cô ta chính là đoạn quá khứ năm xưa của anh chứ gì nữa?"

“Không có đâu mà...

Giữa tôi và cô ta căn bản là chưa từng tồn tại bất kỳ đoạn quá khứ nào cả, từ trước đến nay trong lòng tôi chỉ có duy nhất một mình em mà thôi."

Phó Ngạn An lo lắng đến mức nói năng cứ lắp bắp ngắc ngứ cả lên.

“Bố của Trần Uyển năm xưa chính là mối tình đầu thời trẻ của mẹ tôi, vì cái tâm lý yêu ai yêu cả đường đi lối về nên bà ấy từ nhỏ đến lớn luôn vô cùng nuông chiều và yêu thương Trần Uyển hết mực, luôn có ý đồ muốn tìm cách vun vén tác hợp cho tôi và cô ta thành một cặp."

“Thế nhưng tôi căn bản là không hề thích Trần Uyển một chút nào cả, mẹ tôi nhìn thấy mưu kế tính kế tôi không thành công liền cùng với Trần Uyển bàn bạc chuyển mục tiêu ý đồ xấu xa sang hại lên trên người của Thịnh An, lén lút hạ thu/ốc k.í.c.h d.ụ.c vào trong đồ uống của nó."

“Cái lần đó, suýt chút nữa là hai người bọn họ đã dùng cái thủ đoạn bỉ ổi đó để bức ép Thịnh An vào trong con đường cùng tuyệt lộ rồi, cũng may là lần đó tôi đã kịp thời phát hiện rồi dẫn người tới ứng cứu kịp thời nên mới giúp nó may mắn thoát được một kiếp nạn lớn.

Tôi kể từ sau lần đó đã hoàn toàn không cách nào c.ắ.n răng chịu đựng nổi cái hành vi điên rồ của hai người bọn họ được nữa rồi, liền dứt khoát đoạn tuyệt hoàn toàn mọi mối quan hệ đi lại với nhà họ Trần, sẵn tiện thu xếp đưa mẹ tôi về quê cũ ở thành phố Hàng Châu để an dưỡng tuổi già luôn."

“Tính cách của Trần Uyển có chút cực đoan và phiến diện cố chấp vô cùng, mấy năm qua bà ấy luôn bị tôi ép buộc phải lưu lạc ở bên nước ngoài không được phép trở về nước, lần này là do sự sơ suất lơ là trong khâu quản lý của tôi nên mới khiến cô ta có cơ hội lén lút trốn trở về nước để gây ra sự quấy rầy làm phiền đến cuộc sống yên bình của em."

Hóa ra cái sự thật chân tướng ẩn chứa đằng sau mọi chuyện lại là như thế này đây.

Thảo nào khoảng thời gian trước đó khi tôi lén lút dò hỏi Phó Thịnh An về mấy chuyện có liên quan đến Trần Uyển thì sắc mặt anh ta lại cứ ngập ngừng e ngại, lầm bầm lẩm bẩm nửa ngày trời cũng nhất quyết không chịu mở miệng nói ra nửa chữ.

Anh ta năm xưa quả thật cũng chính là một vị nạn nhân phải gánh chịu tổn thương tâm lý vô cùng nặng nề mà.

Làm mẹ của người ta mà lại có thể nhẫn tâm độc ác dùng đến cái thủ đoạn bỉ ổi tàn nhẫn như vậy để hãm hại chính đứa con trai ruột của mình, quả thật đúng là khiến người ta không khỏi cảm thấy rùng mình phẫn nộ vô cùng.

Những chuyện thắc mắc khó hiểu bấy lâu nay giấu kín trong lòng tôi lúc này đã hoàn toàn nhận được một lời giải thích vô cùng thỏa đáng và hợp lý rồi.

“Phó Ngạn An, cái khoảng thời gian mấy năm qua, trong lòng anh chắc chắn là đã phải chịu đựng biết bao nhiêu là sự tủi thân và đau khổ lắm phải không anh?"

Phó Ngạn An bỗng chốc đứng hình khựng lại mất một nhịp dài, sau đó khẽ lắc lắc đầu từ chối.

Thế nhưng nơi đáy mắt anh ta lúc này rõ ràng là đang có những giọt nước mắt nghẹn ngào khẽ lướt qua.

Anh ta chẳng qua cũng chỉ là đang cố gắng c.ắ.n răng chịu đựng gồng gánh một mình mà thôi.

Tôi vươn hai tay ôm c.h.ặ.t lấy cơ thể anh ta vào lòng:

“Phó Ngạn An, kể từ ngày hôm nay trở đi đã có em ở bên cạnh anh rồi, em nhất định sẽ không bao giờ để cho anh phải chịu đựng bất kỳ sự tủi thân hay bắ/t n/ạt nào nữa đâu."

“Sau này ai mà dám cả gan có ý đồ muốn bắ/t n/ạt anh, em nhất định sẽ là người đầu tiên xách cây gậy lên xông vào nện cho tên đó một trận ra trò luôn cho mà xem."

Phó Ngạn An bỗng chốc bị cái bộ dạng hùng hổ khí thế của tôi chọc cho bật cười thành tiếng.

Kim đồng hồ treo tường khẽ chuyển dịch dừng lại ngay tại vị trí con số mười hai giờ đêm đúng.

Một ngày mới hoàn toàn đã chính thức bắt đầu gõ cửa ghé thăm rồi.

Tôi không thể chờ đợi thêm được nữa liền vội vàng chạy đi lấy món quà sinh nhật mà mình đã dày công chuẩn bị suốt mấy ngày qua ra.

Khi tấm vải bạt phủ trên bức tranh lớn được từ từ kéo rộng mở ra.

Mười lăm bức tranh ký họa nhỏ ghi lại mười lăm phân cảnh ký ức kỷ niệm đẹp đẽ nhất, cũng chính là mười lăm cột mốc đ.á.n.h dấu cho cái quá trình rung động của con tim tôi dành cho anh ta suốt khoảng thời gian qua.

Phòng trà gặp mặt lần đầu tiên, cùng nhau dạo bước trên những con phố quen thuộc, bữa cơm tối ấm áp đầu tiên bên nhau, ánh mắt trao nhau tình tứ trước gương khi đi thử váy cưới;

Đêm đại hôn căng thẳng lo âu, nụ hôn nồng nàn mang theo vị chua loét của quả quýt nhỏ, sự bốc đồng nóng nảy khi cùng nhau diện chiếc áo len đôi ấm áp, cuộc trò chuyện tâm sự thẳng thắn giải bày hết mọi tâm tư thầm kín bên chén nước hoa cát căn;

Bản thân em thực sự vô cùng tốt, vô cùng tốt, tiếng gọi ông xã bà xã ngọt ngào đến sâu răng, những bức tranh chân dung chứa đựng đầy ắp sự nhớ nhung da diết hằng ngày, và cái sự thật là em đã lỡ yêu anh mất rồi.

Tôi đã đem toàn bộ cái tình yêu chân thành thầm kín sâu đậm nhất của mình gửi gắm gửi gắm hết vào trong từng nét vẽ nơi đầu ngọn b/út.

Khi anh ta tự tay lật mở từng bức tranh ra xem thì cái tâm ý tình cảm của tôi đã hoàn toàn hiện lên rõ mòn một ngay trước mắt anh ta rồi không cần phải nói thành lời nữa.

“Phó Ngạn An, chúc anh sinh nhật vui vẻ nha."

Bầu không khí lãng mạn mập mờ trong phòng bỗng chốc được đẩy lên đến đỉnh điểm cao trào nhất, lúc này đã hoàn toàn không cách nào phân biệt rõ ràng được ra là ai đã là người chủ động vươn môi tới để chặn đứng bờ môi của đối phương trước nữa rồi.

Từ phòng khách rộng lớn cho đến phòng ngủ riêng tư ấm áp, trên suốt quãng đường đi quần áo trên người của cả hai đứa cứ thế liên tục được trút bỏ vứt ngổn ngang lộn xộn khắp nơi trên mặt sàn.

Ngay tại cái khoảnh khắc cơ thể hai bên hoàn toàn hòa quyện gắn kết c.h.ặ.t chẽ vào làm một với nhau, anh ta ghé sát miệng vào tai tôi khẽ thì thầm một câu nói vô cùng trầm ấm:

“Hạ Hạ, anh yêu em nhiều lắm."

Tôi giơ bàn tay nhỏ nhắn lên, nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt hạnh phúc đang khẽ vương vấn nơi khóe mắt của anh ta, sau đó để mặc cho cái thứ cảm xúc ấm áp và hạnh phúc đó lan tỏa chiếm trọn vẹn khắp cả cơ thể và linh hồn của chính mình.

Khi giấc mộng đẹp đêm qua tan biến, tôi tỉnh giấc bước xuống giường vào buổi sáng ngày hôm sau.

Anh ta vẫn còn đang nằm ngủ vô cùng bình yên ở ngay bên cạnh tôi.

Hai đứa chúng tôi cứ thế ôm c.h.ặ.t lấy nhau nương tựa vào nhau một cách vô cùng bình yên và hạnh phúc.

Hóa ra cái việc làm vợ chồng thực sự của nhau ngoài đời thực, cảm giác lại có thể được vui vẻ hạnh phúc và ngọt ngào đến nhường này cơ đấy.

Trong lòng tôi thầm hạ quyết tâm, muốn được cùng Phó Ngạn An nắm tay nhau đi hết cuộc đời này, làm vợ chồng của nhau cả đời luôn mới chịu cơ.

(Toàn văn hoàn)

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Chị Gái Kết Hôn, Tôi Cũng Kết Hôn - Chương 8: Chương 8 | MonkeyD