Chỉ Là Anh Không Tin Tôi - Chương 10

Cập nhật lúc: 13/09/2026 07:02

Lục Cảnh Thâm hất mạnh Tống Mạn xuống sàn, cô ta ho sặc sụa, ôm cổ khóc lóc t.h.ả.m thiết.

Lục Cảnh Thâm: "Giao cô ta cho cảnh sát."

Lục Cảnh Thâm lạnh lùng ra lệnh, không thèm nhìn Tống Mạn thêm một lần nào nữa.

Lục Cảnh Thâm: "Và báo với luật sư, khởi kiện cô ta tội l.ừ.a đ.ả.o, chiếm đoạt tài sản và vu khống, tôi muốn cô ta phải trả giá đắt nhất."

Trợ lý gật đầu, kéo Tống Mạn đang gào khóc ra khỏi phòng, cánh cửa đóng sầm lại, trả lại sự tĩnh lặng cho căn phòng bệnh.

Lục Cảnh Thâm đứng đó giữa căn phòng, đôi vai rộng lớn hơi rũ xuống. Anh từ từ xoay người bước đến bên giường bệnh của tôi.

Lục Cảnh Thâm: "Hạ An."

Anh gọi tên tôi, giọng nói run rẩy vỡ vụn. Đôi mắt đỏ ngầu của anh ngấn nước. Chàng trai kiêu ngạo lạnh lùng mà tôi từng biết, giờ đây trông thật t.h.ả.m hại và hối hận. Anh quỳ xuống bên giường, nắm lấy bàn tay trái đang cắm kim truyền dịch của tôi, áp lên má anh. Nước mắt anh rơi xuống, nóng hổi, thấm ướt lòng bàn tay tôi.

Lục Cảnh Thâm: "Anh xin lỗi, Hạ An. Anh xin lỗi."

Anh nức nở, tiếng khóc nghẹn ngào bật ra từ sâu thẳm l.ồ.ng n.g.ự.c.

Lục Cảnh Thâm: "Anh đã trách nhầm em. Anh đã phá nát mọi thứ của em. Anh là một thằng tồi, một thằng khốn nạn. Em đ.á.n.h anh đi, c.h.ử.i anh đi, làm gì cũng được, nhưng xin em, xin em đừng rời bỏ anh."

Tôi nhìn người đàn ông đang quỳ khóc trước mặt mình, trái tim không còn cảm thấy đau đớn, cũng chẳng có sự hả hê khi được minh oan, chỉ có một sự trống rỗng, mệt mỏi cùng cực.

Tôi từ từ rút tay ra khỏi cái nắm tay của anh.

Hạ An: "Lục Cảnh Thâm."

Tôi nhẹ nhàng gọi tên anh, giọng nói bình thản đến lạ thường.

Hạ An: "Muộn rồi."

Anh ngẩng phắt lên, ánh mắt đầy hoảng loạn và tuyệt vọng.

Lục Cảnh Thâm: "Không muộn! Hạ An, chúng ta có thể bắt đầu lại. Anh sẽ bù đắp cho em, anh sẽ xây lại căn nhà cho em, anh sẽ đưa em đi chữa tay, đi chữa dạ dày, chúng ta sẽ làm lại từ đầu, được không em?"

Tôi lắc đầu mỉm cười, một nụ cười nhạt nhòa, không vương chút bụi trần.

Hạ An: "Anh không thể xây lại những gì đã vỡ vụn, Cảnh Thâm à?"

Tôi nhắm mắt lại, một giọt nước mắt lạnh lẽo trượt qua khóe mi, rơi xuống gối, giống như tình yêu của tôi dành cho anh. Nó đã c.h.ế.t rồi.

Lục Cảnh Thâm: "C.h.ế.t rồi."

Lục Cảnh Thâm lặp lại hai từ ấy, giọng nói vỡ nát như thủy tinh bị nghiền vụn. Anh nhìn tôi trân trân, đôi mắt đỏ ngầu mở to đầy kinh hoàng, như thể từ chối hiểu ý nghĩa của chúng.

Lục Cảnh Thâm: "Không, Hạ An, em đang tức giận thôi. Em có quyền tức giận, em có quyền hận anh, nhưng em không thể nói bỏ là bỏ được. 10 năm, chúng ta đã ở bên nhau 10 năm cơ mà. Em đã từng yêu anh đến thế."

Hạ An: "Đúng vậy, tôi đã từng yêu anh đến thế."

Tôi mở mắt, bình thản nhìn thẳng vào sự hoảng loạn của anh.

Hạ An: "Nhưng Lục Cảnh Thâm, anh có biết 10 năm đó tôi đã sống thế nào không?"

Anh sững lại, bờ môi mấp máy nhưng không thốt nên lời.

Hạ An: "Tôi đã sống như một cái bóng. Một cái bóng của người con gái đã c.h.ế.t 10 năm trước, một cái bóng ngoan ngoãn, hiểu chuyện, không bao giờ đòi hỏi, chỉ biết thầm lặng đứng sau lưng anh. Tôi nhẫn nhịn mẹ anh xỉa xói. Tôi chịu đựng sự lạnh nhạt của anh. Tôi từ bỏ ước mơ hội họa của mình. Tất cả chỉ vì tôi ngu ngốc tin rằng sự chân thành của mình rồi sẽ làm tan chảy trái tim anh."

Tôi hít một hơi thật sâu, cảm giác l.ồ.ng n.g.ự.c đau nhói như bị hàng ngàn mũi kim châm chích.

Hạ An: "Nhưng anh đã làm gì? Anh chưa bao giờ tin tôi. Ngay cả khi tôi dùng cánh tay phải này để cứu em gái anh, anh vẫn tin lời Tống Mạn mà tống tôi vào địa ngục. Anh đập nát di vật cuối cùng của bố mẹ tôi, biến tôi thành một kẻ tàn phế, bệnh tật đầy mình. Và bây giờ khi sự thật phơi bày, anh lại bảo chúng ta bắt đầu lại."

Tôi nhìn anh, ánh mắt trống rỗng.

Hạ An: "Lục Cảnh Thâm, anh lấy tư cách gì để nói câu bắt đầu lại với tôi?"

Câu hỏi của tôi như một nhát b.úa tạ giáng thẳng vào l.ồ.ng n.g.ự.c anh. Lục Cảnh Thâm lảo đảo, ngã ngồi xuống sàn, hai tay ôm lấy đầu, vò nát mái tóc vốn luôn được chải chuốt gọn gàng.

Căn phòng bệnh chìm vào sự im lặng c.h.ế.t ch.óc, chỉ còn lại tiếng khóc kìm nén của anh và tiếng máy đo nhịp tim đều đặn của tôi.

Rất lâu sau, anh ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu nhìn tôi, giọng nói khàn đặc đến mức không thể nhận ra.

Lục Cảnh Thâm: "Vậy em muốn anh phải làm gì? Em muốn anh phải làm gì thì mới chịu tha thứ cho anh?"

Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi cơn bão đã đi qua, để lại bầu trời xanh trong một cách giả dối.

Hạ An: "Tôi muốn anh ký vào đơn ly hôn. Và từ nay về sau, đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa. Đó là sự tha thứ duy nhất mà tôi có thể cho anh."

Lục Cảnh Thâm nhìn tôi trân trân, rồi từ từ đứng dậy, rút từ trong túi áo ra tờ đơn ly hôn đã nhàu nát. Bàn tay anh run rẩy cầm lấy cây b.út.

Mỗi một nét chữ anh ký xuống, dường như đều dùng hết toàn bộ sức lực của cả đời.

Khi nét b.út cuối cùng kết thúc, anh đặt tờ giấy lên bàn, lặng lẽ nhìn tôi lần cuối, rồi xoay người bước ra khỏi phòng bệnh.

Bóng lưng anh cao lớn, nhưng lại cô độc và liêu xiêu như một kẻ vừa đ.á.n.h mất cả thế giới.

Cánh cửa đóng lại. Lần này, là thực sự kết thúc.

Tôi nằm trên giường bệnh, nước mắt cuối cùng cũng tuôn rơi, không phải vì đau đớn, mà vì cuối cùng tôi cũng đã được tự do.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Chỉ Là Anh Không Tin Tôi - Chương 10: Chương 10 | MonkeyD