Chỉ Là Anh Không Tin Tôi - Chương 11
Cập nhật lúc: 13/09/2026 07:02
Hạ An: "Lục Cảnh Thâm, anh lấy tư cách gì để bắt đầu lại? Tư cách của một kẻ đã tự tay bóp c.h.ế.t tình yêu của tôi sao?"
Lục Cảnh Thâm gục đầu xuống mép giường, hai vai run lên bần bật. Tiếng khóc của người đàn ông kiêu ngạo ấy nghe thật thê lương t.h.ả.m hại.
Nhưng nước mắt của anh không thể rửa sạch những vết m.á.u trên tờ giấy ăn, không thể nối lại những dây thần kinh đã đứt đoạn ở cổ tay, cũng không thể dựng lại xưởng mộc của bố mẹ tôi từ đống tro tàn.
Hạ An: "Ký đơn đi."
Tôi mệt mỏi nhắm mắt lại, không muốn nhìn thấy anh thêm nữa.
Hạ An: "Trả tự do cho tôi, đó là điều duy nhất anh có thể làm cho tôi lúc này."
Những ngày sau đó, Lục Cảnh Thâm như biến thành một người khác. Anh túc trực bên giường bệnh của tôi 24/24, tự tay đút từng thìa cháo loãng, lau mặt, chải đầu cho tôi. Anh mời những bác sĩ chuyên khoa dạ dày và thần kinh giỏi nhất trong nước đến hội chẩn. Anh ra lệnh cho trợ lý đình chỉ dự án khu đô thị phía Nam, dồn toàn bộ nhân lực để xây dựng lại căn nhà ở trấn Giang Nam y hệt như cũ.
Anh làm mọi thứ một cách tuyệt vọng, hèn mọn, cố gắng chắp vá lại những mảnh vỡ mà chính tay anh đã đập nát.
Nhưng tôi không phản ứng. Tôi từ chối ăn uống, từ chối nói chuyện, từ chối mọi sự tiếp xúc của anh. Tôi nằm đó nhìn trân trân lên trần nhà để mặc sinh mệnh mình trôi tuột đi như cát lọt qua kẽ tay.
Bác sĩ lắc đầu nói rằng cơ thể tôi đã quá yếu để phẫu thuật, chỉ có thể dùng t.h.u.ố.c duy trì và hy vọng vào ý chí sinh tồn của bệnh nhân. Nhưng tôi không có ý chí sinh tồn. Tôi đã chuẩn bị sẵn sàng cho cái c.h.ế.t từ lâu rồi.
Vào một buổi chiều mưa tầm tã, Lục Cảnh Thâm bước vào phòng bệnh, trên tay cầm một chiếc hộp nhung màu đỏ. Trông anh tiều tụy đến mức khó nhận ra, quầng thâm dưới mắt đen kịt, râu ria lởm chởm, bộ vest nhăn nhúm như đã mấy ngày chưa thay.
Anh ngồi xuống cạnh giường, run rẩy mở chiếc hộp ra, bên trong là một cặp nhẫn cưới bằng bạch kim, kiểu dáng đơn giản nhưng tinh tế.
Lục Cảnh Thâm: "Hạ An, em xem này. Anh đã đặt làm lại cặp nhẫn cưới của chúng ta. Chiếc cũ, anh đã làm mất rồi, chúng ta đeo lại nhé. Anh hứa từ nay về sau anh sẽ không bao giờ tháo nó ra nữa."
Anh vươn tay muốn đeo chiếc nhẫn nhỏ hơn vào ngón áp út bàn tay trái của tôi. Tôi chậm rãi rụt tay lại, giấu vào trong chăn. Ánh mắt tôi lướt qua chiếc nhẫn lấp lánh rồi dừng lại trên khuôn mặt hốc hác của anh.
Hạ An: "Anh biết tại sao chiếc nhẫn cũ lại mất không?"
Tôi hỏi, giọng thều thào yếu ớt.
Lục Cảnh Thâm sững người, bàn tay cầm chiếc nhẫn cứng đờ giữa không trung.
Hạ An: "Đêm kỷ niệm năm ngày cưới, khi anh đẩy tôi ngã, cổ tay tôi đập vào cạnh bàn. Đau lắm, đau đến mức tôi không thể tự mình đứng dậy được. Lúc đó tôi đã cố gắng dùng tay trái bám vào chân bàn để gượng dậy, chiếc nhẫn vướng vào khe hở của lớp kính."
Tôi dừng lại, hít một hơi thật sâu để xoa dịu cơn đau đang dâng lên từ l.ồ.ng n.g.ự.c.
Hạ An: "Và tôi đã tự tay tháo nó ra vứt vào thùng rác."
Đồng t.ử Lục Cảnh Thâm co rút lại, anh nhìn tôi, sự kinh hoàng và tuyệt vọng dâng ngập trong đáy mắt.
Hạ An: "Bởi vì lúc đó tôi nhận ra..."
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, từng chữ từng chữ một thốt ra nhẹ bẫng nhưng tàn nhẫn vô cùng.
Hạ An: "Chiếc nhẫn này, cuộc hôn nhân này và cả người đàn ông tên Lục Cảnh Thâm này, tất cả đều là rác rưởi."
Lục Cảnh Thâm: "Đừng nói nữa, xin em đừng nói nữa."
Lục Cảnh Thâm ôm đầu gục xuống nệm giường, chiếc hộp nhung rơi xuống sàn, hai chiếc nhẫn lăn lóc dưới chân giường. Anh gào khóc như một đứa trẻ bị bỏ rơi, tiếng khóc xé nát cõi lòng.
Lục Cảnh Thâm: "Anh sai rồi, Hạ An, anh thực sự sai rồi, làm ơn, hãy cho anh một cơ hội để chuộc lỗi."
Hạ An: "Không có cơ hội nào cả."
Tôi lắc đầu, cảm thấy mí mắt ngày càng nặng trĩu, cơn đau dạ dày đột ngột ập đến, dữ dội hơn bất kỳ lần nào trước đây. Một dòng chất lỏng tanh tưởi trào lên cổ họng. Tôi ho sặc sụa, m.á.u tươi phun ra từ miệng, nhuộm đỏ ga giường trắng toát.
Lục Cảnh Thâm: "Hạ An!"
Lục Cảnh Thâm hét lên kinh hãi, luống cuống bấm chuông gọi bác sĩ. Anh ôm lấy tôi, dùng tay áo vest lau m.á.u trên miệng tôi, nhưng m.á.u cứ trào ra không ngừng, ướt đẫm cả mảng áo sơ mi trắng của anh.
Lục Cảnh Thâm: "Bác sĩ, bác sĩ đâu? Cứu cô ấy, cứu vợ tôi!"
Các bác sĩ và y tá lao vào phòng, đẩy Lục Cảnh Thâm ra ngoài. Ánh đèn cấp cứu bật sáng ch.ói mắt, những tiếng hô hoán, tiếng máy móc kêu bíp bíp hỗn loạn vang lên bên tai.
Tôi nằm trên giường, cảm nhận sinh mệnh đang nhanh ch.óng rời bỏ mình, cơn đau dần dần biến mất, thay vào đó là một cảm giác nhẹ bẫng bồng bềnh.
Trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi chìm vào bóng tối, tôi dường như nhìn thấy bố mẹ đang đứng ở cuối con đường đầy hoa bưởi trắng, mỉm cười dang tay đón tôi.
Và tôi cũng nhìn thấy Lục Cảnh Thâm, người đàn ông tôi từng yêu nhất, đang quỳ sụp ngoài hành lang bệnh viện, bất lực đ.ấ.m tay xuống nền đất lạnh lẽo, tiếng khóc xé lòng vang vọng khắp hành lang vắng.
Lần này, tôi thực sự được tự do rồi.
Tự do khỏi đau đớn, tự do khỏi thù hận, tự do khỏi tình yêu đã mục rữa của anh.
Nếu có kiếp sau, Hạ An tôi, nhất định sẽ không bao giờ gặp lại Lục Cảnh Thâm nữa.
