Chỉ Là Anh Không Tin Tôi - Chương 12 Hoàn

Cập nhật lúc: 13/09/2026 07:02

Tiếng bíp dài ch.ói tai của máy đo nhịp tim x.é to.ạc sự tĩnh lặng của hành lang bệnh viện.

Bên trong phòng cấp cứu, tôi nằm trên giường, tấm ga trắng đã được kéo lên quá n.g.ự.c. Gương mặt tôi bình thản đến lạ, không còn cau mày vì đau, không còn c.ắ.n môi đến bật m.á.u để chịu đựng. Chỉ còn lại một sự thanh thản cuối cùng.

Xuyên qua lớp cửa kính, tôi nhìn thấy Lục Cảnh Thâm.

Anh đang quỳ gục trên nền gạch lạnh lẽo, hai tay ôm lấy đầu, bờ vai rộng lớn run lên bần bật. Người đàn ông cả đời kiêu ngạo, chưa từng cúi đầu trước bất kỳ ai, giờ đây trông t.h.ả.m hại như một đứa trẻ bị bỏ rơi. Anh đã từng nghĩ rằng chỉ cần anh muốn, tôi sẽ mãi mãi ở đó, dù bị chà đạp, dù bị hiểu lầm, tôi vẫn sẽ yêu anh như một thói quen không thể bỏ.

Cho đến khi máy đo nhịp tim kéo một đường thẳng tắp, anh mới nhận ra, có những người một khi đã buông tay, là vĩnh viễn không bao giờ quay lại nữa.

Lục Cảnh Thâm: "Hạ An!"

Tiếng gọi của anh vỡ vụn, khàn đặc, không thành tiếng. Anh lao vào phòng, gạt phăng bác sĩ và y tá sang một bên, run rẩy kéo tấm khăn trắng xuống. Anh chạm vào gò má đã lạnh ngắt của tôi, lay nhẹ, như thể tôi chỉ đang ngủ quên.

Lục Cảnh Thâm: "Hạ An, em tỉnh lại đi. Em mở mắt ra nhìn anh đi. Anh sai rồi, anh thực sự sai rồi. Em muốn anh làm gì cũng được, em đ.á.n.h anh, em hận anh cũng được, đừng dùng cách này để trừng phạt anh."

Không có ai trả lời. Bàn tay trái của tôi buông thõng, lạnh lẽo.

Lần đầu tiên trong đời, Lục Cảnh Thâm khóc thành tiếng. Tiếng khóc xé lòng, vang vọng khắp hành lang trắng toát, khiến những y tá đi qua cũng phải quay mặt đi lau nước mắt.

Đám tang của tôi diễn ra ba ngày sau đó, vào một ngày mưa dầm.

Lục Cảnh Thâm tự mình lo liệu tất cả. Anh không cho bất kỳ ai trong nhà họ Lục đến, kể cả Lục Cảnh Tinh. Anh nói, họ không xứng đáng.

Anh chọn cho tôi một chiếc quan tài bằng gỗ bưởi, loại gỗ mà bố tôi yêu thích nhất. Anh đặt vào tay tôi bức ảnh gia đình đã ố vàng và chiếc vòng chỉ đỏ của mẹ. Anh mặc cho tôi chiếc váy trắng tinh khôi mà tôi đã mặc trong lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau ở hẻm nhỏ mười năm trước.

Mộ của tôi được đặt ngay cạnh mộ của bố mẹ ở nghĩa trang ngoại ô trấn Giang Nam. Trên bia đá, anh tự tay khắc dòng chữ: Vợ tôi - Hạ An.

Ngày hôm đó mưa rất to. Anh đứng lặng dưới mưa, không che ô, để mặc nước mưa và nước mắt hòa lẫn vào nhau, ướt đẫm bộ vest đen.

Tống Mạn bị kết án 7 năm tù giam vì tội l.ừ.a đ.ả.o, chiếm đoạt tài sản, vu khống và cố ý gây thương tích. Em họ của cô ta và người đàn ông của Viễn Châu cũng bị bắt. Vụ án lộ giá thầu được lật lại, Cảnh Thị được minh oan. Nhưng cái giá phải trả là gì? Là một mạng người, là 10 năm thanh xuân của tôi.

Lục Cảnh Tinh sau khi biết toàn bộ sự thật rằng chính tôi đã dùng cánh tay phải của mình để đẩy cô ấy ra khỏi chiếc xe mất phanh, rằng tôi đã gánh chịu oan ức suốt ba năm vì cô ấy, cô ấy đã suy sụp hoàn toàn. Cô ấy quỳ trước mộ tôi suốt một ngày một đêm, gào khóc đến ngất lịm.

Còn Lục Cảnh Thâm, sau tang lễ, anh biến mất.

Anh từ chức Chủ tịch tập đoàn Cảnh Thị, giao lại toàn bộ cổ phần và quyền điều hành cho hội đồng quản trị. Biệt thự họ Lục bị bỏ hoang, cỏ dại mọc um tùm.

Không ai biết anh đi đâu.

Cho đến một năm sau.

Mùa xuân ở trấn Giang Nam, hoa bưởi nở trắng xóa cả một vùng trời. Mùi hương dịu ngọt, tinh khiết lan tỏa trong gió.

Trên mảnh đất từng bị san phẳng thành bình địa, một ngôi nhà gỗ nhỏ đã được dựng lên. Nó không lớn, nhưng được làm tỉ mỉ đến từng chi tiết, y hệt như căn nhà cũ của bố mẹ tôi. Từ chiếc xà gồ bằng gỗ lim có những vạch phấn đo chiều cao, đến chiếc bàn mộc đầy vết bào, đến cây bưởi trước sân đang trĩu những nụ hoa trắng.

Bên hiên nhà, một người đàn ông đang ngồi cặm cụi đ.á.n.h bóng một chiếc ghế đẩu nhỏ. Anh mặc áo sơ mi vải thô đã sờn, quần tây bạc màu, mái tóc đã điểm vài sợi bạc dù mới chỉ ngoài ba mươi. Gương mặt góc cạnh ngày nào giờ hốc hác, râu ria lởm chởm, đôi tay từng chỉ quen ký những hợp đồng trăm tỷ giờ đây đầy vết chai sần và những vết xước do dăm gỗ cứa vào.

Đó là Lục Cảnh Thâm.

Anh đã ở đây suốt một năm, tự học nghề mộc từ những người thợ già trong trấn, tự tay mình đóng lại từng chiếc ghế, từng chiếc bàn, trồng lại từng luống rau mà mẹ tôi từng trồng.

Lục Cảnh Thâm dừng tay, ngẩng đầu nhìn lên cây bưởi. Gió thổi qua, vài cánh hoa trắng muốt rơi xuống đậu trên vai áo anh.

Anh mỉm cười, nụ cười hiền lành và cô độc. Anh lấy từ trong túi áo n.g.ự.c ra một chiếc vòng chỉ đỏ đã sờn cũ, cẩn thận đeo vào, rồi lại lấy ra một chiếc nhẫn bạch kim nhỏ, đeo vào ngón áp út.

Đó là cặp nhẫn cưới anh đặt làm lại, nhưng lần này, anh đeo cả hai chiếc.

Lục Cảnh Thâm: "Hạ An, em thấy không, nhà của chúng ta xây xong rồi. Anh đã trồng lại cây bưởi cho em rồi, hoa nở đẹp lắm. Em có thích không?"

Không có ai trả lời, chỉ có tiếng gió xào xạc.

Lục Cảnh Thâm không buồn, anh vẫn tiếp tục lẩm bẩm một mình, như thể tôi vẫn đang ở đâu đó quanh đây, đang ngồi trên chiếc ghế đẩu ngắm anh làm việc.

Lục Cảnh Thâm: "Anh biết em sẽ không bao giờ tha thứ cho anh. Anh cũng chưa bao giờ dám mong em tha thứ. Anh chỉ muốn ở lại đây, giữ lại chút hơi ấm cuối cùng của em. Anh sẽ sống ở đây, già đi ở đây, cho đến khi nào được xuống dưới đó gặp lại em, quỳ trước mặt em và bố mẹ để chuộc lại lỗi lầm của mình."

Anh ôm khư khư chiếc vòng chỉ đỏ vào n.g.ự.c, tựa lưng vào cột nhà gỗ, nhắm mắt lại.

Trong giấc mơ chập chờn của anh, anh nhìn thấy một cô gái 18 tuổi tết tóc đuôi sam, mặc váy trắng, đang ngồi dưới gốc bưởi cười rạng rỡ vẫy tay với anh. Nụ cười ấy, anh đã đ.á.n.h mất suốt 10 năm, và sẽ phải dùng cả phần đời còn lại để tìm lại trong vô vọng.

Gió xuân vẫn thổi, hoa bưởi vẫn rơi.

Ngôi nhà gỗ nhỏ đứng lặng lẽ giữa đất trời Giang Nam, chứa đựng một tình yêu đã c.h.ế.t và một sự ân hận sống mãi không bao giờ nguôi.

Đó là cái kết viên mãn nhất cho tôi, và là bản án chung thân tàn nhẫn nhất dành cho Lục Cảnh Thâm.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Chỉ Là Anh Không Tin Tôi - Chương 12: Chương 12 Hoàn | MonkeyD