Chỉ Là Người Dưng - Chương 7

Cập nhật lúc: 11/09/2026 16:02

Tôi lấy một tờ giấy trắng cầm b.út lên, đã đến lúc phải viết một bức thư tuyệt mệnh không phải cho anh mà cho luật sư để giải quyết những vấn đề cuối cùng liên quan đến bà ngoại.

Bàn tay tôi run rẩy, những ngón tay sưng vù không thể cầm chắc cây b.út, tôi phải dùng cả hai tay để kẹp b.út, nắn nót viết từng chữ nguệch ngoạc.

Đột nhiên, tiếng đập cửa dồn dập vang lên.

Tôi giật mình, vội vàng giấu chiếc hộp carton xuống dưới gối.

Cảnh sát: "Ai ở trong mở cửa, cảnh sát đây."

Tim tôi đập thót lên.

Cảnh sát, tại sao cảnh sát lại đến tìm tôi?

Tôi chống nạng, khó nhọc lết ra mở cửa.

Hai viên cảnh sát mặc cảnh phục đứng đó, khuôn mặt nghiêm nghị.

Cảnh sát: "Cô là Giang Vãn Thu?"

Giang Vãn Thu: "Vâng, là tôi."

Cảnh sát: "Chúng tôi nhận được đơn tố cáo cô có hành vi tống tiền và quấy rối người khác, mời cô theo chúng tôi về đồn làm việc."

Giang Vãn Thu: "Tống tiền quấy rối? Các anh có nhầm không? Tôi không làm gì cả."

Cảnh sát: "Có nhầm hay không về đồn sẽ rõ."

Tôi bị đưa lên xe cảnh sát, đầu óc trống rỗng.

Suốt dọc đường, tôi cố gắng suy nghĩ xem mình đã đắc tội với ai.

Tôi chỉ là một kẻ sắp c.h.ế.t, sống thu mình ở dưới đáy xã hội, lấy đâu ra khả năng để tống tiền ai.

Khi đến đồn cảnh sát, tôi bị đưa vào phòng thẩm vấn.

Một lúc sau, cánh cửa mở ra, người bước vào không phải là cảnh sát mà là Lâm Dĩ Mạch.

Cô ta mặc một bộ váy hàng hiệu sang trọng, trang điểm tinh tế, mang theo mùi nước hoa đắt tiền, trái ngược hoàn toàn với bộ dạng t.h.ả.m hại, gầy gò, hôi hám của tôi.

Cô ta nhìn tôi từ trên xuống dưới, ánh mắt không còn sự hiền lành ngây thơ như lúc ở bên cạnh Cố Ngôn Chi mà thay vào đó là sự khinh bỉ và chán ghét tột độ.

Lâm Dĩ Mạch: "Là cô tố cáo tôi?"

Tôi ngước nhìn cô ta, giọng khàn khàn.

Lâm Dĩ Mạch kéo ghế ngồi xuống đối diện, khoanh tay trước n.g.ự.c.

Lâm Dĩ Mạch: "Đúng vậy, Giang Vãn Thu, cô đúng là không biết xấu hổ, năm năm trước cô đã vứt bỏ anh ấy, bây giờ thấy anh ấy giàu có, lại dùng đủ mọi thủ đoạn đê tiện để tiếp cận, cô tưởng tôi không biết cô đang bày trò gì sao?"

Giang Vãn Thu: "Tôi không hiểu cô đang nói gì."

Lâm Dĩ Mạch: "Đừng giả vờ nữa."

Cô ta đập mạnh tay xuống bàn.

Lâm Dĩ Mạch: "Cô xuất hiện ở khách sạn nơi chúng tôi đính hôn, rồi lại trà trộn vào làm người dọn vệ sinh ở nhà tân hôn của chúng tôi, thậm chí cô còn dùng bà ngoại của mình để diễn trò khổ nhục kế trước mặt Ngôn Chi, cô nghĩ những sự trùng hợp đó lừa được ai?"

Giang Vãn Thu: "Mọi thứ chỉ là sự tình cờ, tôi rất cần tiền nên mới phải làm những công việc đó."

Lâm Dĩ Mạch: "Tiền?"

Cô ta cười khẩy, rút từ trong túi xách ra một xấp ảnh ném lên bàn.

Lâm Dĩ Mạch: "Vậy cô giải thích thế nào về những bức ảnh này?"

Tôi nhìn xuống.

Đó là những bức ảnh chụp lén tôi đang lảng vảng quanh tòa nhà trụ sở của tập đoàn Tân Nhuệ, có những bức chụp tôi đang đứng nhìn theo chiếc xe của Cố Ngôn Chi từ xa.

Sắc mặt tôi tái nhợt.

Đúng, tôi đã từng đến đó.

Những lúc cơn đau hành hạ đến mức không thể chịu đựng nổi, tôi thường lén lút đến gần công ty anh, đứng ở một góc khuất chỉ để nhìn thấy anh bước ra từ cánh cửa kính hào nhoáng.

Giang Vãn Thu: "Cô không còn gì để nói rồi chứ?"

Lâm Dĩ Mạch đắc ý nhìn tôi.

Lâm Dĩ Mạch: "Giang Vãn Thu, tôi cảnh cáo cô, Ngôn Chi là của tôi, anh ấy yêu tôi và chúng tôi sắp kết hôn, sự xuất hiện của cô chỉ làm anh ấy thêm kinh tởm mà thôi, nếu cô còn dám lảng vảng quanh anh ấy, tôi sẽ khiến cô thân bại danh liệt, phải ngồi tù mọt gông."

Tôi nhìn cô ta, một luồng bi thương dâng lên trong lòng.

Cô ta xinh đẹp, giàu có, khỏe mạnh, và quan trọng nhất, cô ta có được tình yêu của Cố Ngôn Chi.

Giang Vãn Thu: "Cô Lâm, cô không cần phải lo lắng, tôi sẽ không làm phiền cuộc sống của các người nữa, tôi sắp đi rồi."

Lâm Dĩ Mạch: "Đi đâu? Rời khỏi thành phố này?"

Giang Vãn Thu: "Đến một nơi rất xa, cô hãy chăm sóc anh ấy thật tốt, đường tiêu hóa của anh ấy không tốt, đừng để anh ấy uống quá nhiều cà phê đen, anh ấy hay thức khuya làm việc, nhớ nhắc anh ấy đi ngủ sớm."

Lâm Dĩ Mạch: "Câm miệng, cô lấy tư cách gì mà dặn dò tôi, cô nghĩ cô hiểu anh ấy hơn tôi sao, đừng có làm ra vẻ thâm tình nữa, buồn nôn lắm."

Cô ta đứng phắt dậy, xách túi lên.

Lâm Dĩ Mạch: "Tôi đã nói chuyện với cảnh sát, lần này chỉ là cảnh cáo, nếu cô còn dám xuất hiện trước mặt Ngôn Chi một lần nữa, tôi sẽ không khách sáo đâu."

Nói xong, cô ta quay gót bước ra cửa.

Nhưng khi tay cô ta vừa chạm vào tay nắm cửa, cánh cửa đột ngột bị đẩy mạnh từ bên ngoài vào.

Lâm Dĩ Mạch giật mình lùi lại.

Cố Ngôn Chi đứng ở cửa, anh mặc áo sơ mi trắng, cà vạt nới lỏng, trán lấm tấm mồ hôi, hơi thở gấp gáp như vừa chạy một quãng đường dài.

Đôi mắt đỏ ngầu của anh lướt qua Lâm Dĩ Mạch rồi ghim c.h.ặ.t vào tôi đang ngồi co ro trên chiếc ghế sắt lạnh lẽo.

Lâm Dĩ Mạch: "Ngôn Chi, sao anh lại đến đây?"

Cố Ngôn Chi đã gạt phắt tay cô ta ra, lực đạo mạnh đến mức khiến cô ta lảo đảo suýt ngã.

Anh sải bước dài tiến về phía tôi, khuôn mặt u ám đáng sợ như một vị thần c.h.ế.t bước ra từ địa ngục.

Cố Ngôn Chi: "Ai cho phép cô tự tiện động vào cô ấy?"

Cả tôi và Lâm Dĩ Mạch đều sững sờ.

Cố Ngôn Chi bước đến trước mặt tôi, nhìn đôi bàn tay đang bị còng vào ghế của tôi, đôi tay sưng vù, rỉ m.á.u vì hóa chất.

Cố Ngôn Chi: "Mở còng tay ra, ngay lập tức."

Viên cảnh sát cuống cuồng chạy vào, luống cuống mở còng cho tôi.

Cổ tay tôi vừa được tự do, Cố Ngôn Chi đã đột ngột cúi xuống ôm chầm lấy tôi.

Vòng tay anh siết c.h.ặ.t, c.h.ặ.t đến mức tôi cảm thấy xương sườn mình sắp gãy vụn.

Cố Ngôn Chi: "Giang Vãn Thu, em giỏi lắm, em lừa tôi suốt năm năm trời, em định c.h.ế.t một mình mà không cho tôi biết sao?"

Giang Vãn Thu: "Anh, anh đã biết rồi sao?"

Tôi hoảng loạn đẩy mạnh anh ra, nhưng anh ôm quá c.h.ặ.t.

Cố Ngôn Chi từ từ buông tôi ra, nhưng hai tay vẫn giữ c.h.ặ.t lấy bả vai tôi, đôi mắt anh đỏ ngầu, ngấn nước.

Anh đưa tay vào túi áo n.g.ự.c, rút ra một tờ giấy đã nhàu nát, run rẩy giơ ra trước mặt tôi.

Đó là tờ giấy xét nghiệm nhiễm độc kim loại nặng của tôi.

Cố Ngôn Chi: "Tại sao? Tại sao em lại làm như vậy, tại sao em lại tự mình gánh chịu tất cả?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Chỉ Là Người Dưng - Chương 7: Chương 7 | MonkeyD