Chỉ Là Người Dưng - Chương 8

Cập nhật lúc: 11/09/2026 16:02

Lúc đó anh đang ở đáy vực, dự án bị đ.á.n.h cắp, tương lai mịt mờ.

Nếu anh biết tôi sắp c.h.ế.t, anh sẽ làm gì?

Anh sẽ bỏ dở tất cả để ở bên tôi, dùng cả đời để trả nợ viện phí rồi nhìn tôi héo mòn từng ngày sao.

Tôi không thể để anh hủy hoại bản thân vì một người sắp c.h.ế.t như tôi.

Giang Vãn Thu: "Tôi thà để anh hận tôi, thà để anh nghĩ tôi là một kẻ hám tiền, đê tiện, còn hơn là để anh phải sống trong dằn vặt, đau khổ vì không thể cứu được tôi."

Cố Ngôn Chi buông thõng hai tay, quỳ sụp xuống sàn nhà lạnh lẽo.

Anh ôm lấy đầu, những ngón tay luồn sâu vào mái tóc, phát ra những tiếng gầm gừ đau đớn như một con thú bị thương.

Cố Ngôn Chi: "Giang Vãn Thu, em tàn nhẫn lắm."

Anh nức nở, nước mắt tuôn rơi trên khuôn mặt hoàn mỹ.

Cố Ngôn Chi: "Em dùng cách tàn nhẫn nhất để bảo vệ tôi, nhưng em có biết năm năm qua tôi đã sống thế nào không? Tôi hận em, tôi điên cuồng làm việc, tôi dùng mọi thủ đoạn để thành công, chỉ để một ngày được đứng trước mặt em, nói cho em biết em đã sai lầm thế nào khi rời bỏ tôi. Nhưng bây giờ em bảo tôi phải làm sao đây? Sự thành công này, sự giàu có này còn có ý nghĩa gì khi em sắp c.h.ế.t?"

Tôi nhìn anh quỳ dưới chân mình, trái tim như bị hàng vạn mũi d.a.o đ.â.m c.h.é.m.

Tôi vươn tay ra muốn chạm vào mái tóc anh, nhưng bàn tay run rẩy dừng lại giữa không trung.

Giang Vãn Thu: "Ngôn Chi, đừng như vậy, anh đã làm rất tốt, anh đã trở thành người mà em luôn tự hào, xin anh, hãy tiếp tục sống thật tốt, hãy quên em đi, coi như em chưa từng tồn tại trên đời này."

Cố Ngôn Chi: "Quên em!"

Anh ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu nhìn tôi.

Cố Ngôn Chi: "Em bảo tôi quên em? Giang Vãn Thu, em là mạng sống của tôi, em bảo tôi làm sao quên."

Anh đột ngột đứng dậy, bế thốc tôi lên.

Giang Vãn Thu: "Ngôn Chi, anh làm gì vậy? Thả tôi xuống."

Cố Ngôn Chi: "Tôi đưa em đến bệnh viện, chúng ta ra nước ngoài tìm bác sĩ giỏi nhất, dù phải tán gia bại sản, tôi cũng phải chữa khỏi cho em."

Anh kiên quyết nói, sải bước dài đi ra cửa.

Lâm Dĩ Mạch người nãy giờ vẫn đứng c.h.ế.t chân một góc, lúc này mới bừng tỉnh.

Cô ta lao tới chắn ngang cửa.

Lâm Dĩ Mạch: "Ngôn Chi, anh điên rồi sao? Anh định bỏ mặc em, bỏ mặc đám cưới của chúng ta vì cô ta ư? Cô ta sắp c.h.ế.t rồi, anh cứu cô ta để làm gì? Anh định để cả thành phố này chê cười chúng ta sao?"

Cố Ngôn Chi dừng bước, anh nhìn Lâm Dĩ Mạch, ánh mắt lạnh lẽo đến mức khiến cô ta rùng mình lùi lại.

Cố Ngôn Chi: "Đám cưới? Cô nghĩ tôi thực sự yêu cô sao? Cô nghĩ tôi lấy cô vì tình yêu ư? Đừng tự mình đa tình nữa."

Lâm Dĩ Mạch: "Anh, anh nói gì?"

Cố Ngôn Chi: "Cô và gia đình cô đã làm gì năm đó, cô tưởng tôi không biết sao? Bố cô là người đã mua chuộc trợ lý của tôi, đ.á.n.h cắp dự án nghiên cứu của tôi, ép tôi vào bước đường cùng. Cô tiếp cận tôi, giả vờ là một ân nhân cứu mạng, giúp tôi vực dậy công ty, cô nghĩ tôi không biết tất cả chỉ là một vở kịch do gia đình cô đạo diễn sao?"

Tôi kinh ngạc nhìn anh, hóa ra anh đã biết tất cả.

Anh không hề yêu Lâm Dĩ Mạch.

Anh chỉ đang lợi dụng cô ta để trả thù.

Cố Ngôn Chi: "Tôi giữ cô lại bên cạnh, hứa hẹn một đám cưới chỉ để khiến gia đình cô chủ quan, để tôi có thời gian thâu tóm toàn bộ cổ phần của tập đoàn Lâm Thị, bây giờ Lâm Thị đã nằm trong tay tôi, cô chẳng còn giá trị lợi dụng nào nữa."

Lâm Dĩ Mạch lảo đảo ngã khuỵu xuống sàn, ôm mặt khóc nức nở.

Cố Ngôn Chi không bận tâm đến cô ta nữa, bế tôi lướt qua, bước ra khỏi phòng thẩm vấn.

Anh bế tôi ra xe, đặt tôi vào ghế phụ một cách cẩn thận, như thể tôi là một món đồ sứ vô giá dễ vỡ.

Anh cài dây an toàn cho tôi rồi vòng sang ghế lái, khởi động xe.

Giang Vãn Thu: "Chúng ta đi đâu?"

Cố Ngôn Chi: "Đến bệnh viện, Vãn Thu, em phải cố lên, đừng bỏ anh lại một mình, xin em."

Giọng anh run rẩy, mang theo sự cầu xin tuyệt vọng.

Tôi nhìn góc nghiêng khuôn mặt anh, nước mắt lặng lẽ rơi.

Giang Vãn Thu: "Ngôn Chi, vô ích thôi, cơ thể em tự biết, không bác sĩ nào cứu được đâu."

Cố Ngôn Chi: "Câm miệng, anh không cho phép em nói những lời xui xẻo đó, em đã nợ anh năm năm, em phải dùng cả phần đời còn lại để trả nợ cho anh, em không được phép c.h.ế.t."

Xe lao vun v.út trên đường phố, ánh đèn đường lướt qua cửa sổ, hắt lên khuôn mặt anh những mảng sáng tối đan xen.

Cơn đau từ chân phải đột ngột ập đến, dữ dội hơn bất cứ lần nào trước đây.

Nó lan nhanh lên hông rồi chạy dọc theo cột sống, đ.â.m thẳng vào não bộ.

Tôi c.ắ.n c.h.ặ.t môi, cố gắng không phát ra tiếng rên rỉ, nhưng cơ thể lại không thể kiểm soát được mà co giật liên hồi.

Cố Ngôn Chi: "Vãn Thu, em sao vậy?"

Anh hoảng hốt phanh gấp xe tấp vào lề đường, ôm c.h.ặ.t lấy tôi đang co rút vì đau đớn.

Giang Vãn Thu: "Ngôn Chi, em, em không nhìn thấy gì nữa, Ngôn Chi, anh ở đâu?"

Cố Ngôn Chi: "Anh ở đây, anh ở ngay bên cạnh em."

Giọng anh vỡ òa trong tiếng khóc.

Giang Vãn Thu: "Ngôn Chi, anh biết không? Điều em hối hận nhất không phải là cứu anh, mà là đã không thể cùng anh đi đến cuối con đường."

Cố Ngôn Chi: "Vãn Thu, đừng nói nữa, giữ sức đi."

Tôi mỉm cười trong bóng tối, một nụ cười mãn nguyện và thanh thản.

Giang Vãn Thu: "Ngôn Chi, kiếp sau em sẽ không buông tay anh nữa."

Đó là câu nói cuối cùng tôi kịp thốt ra trước khi ý thức hoàn toàn chìm vào biển sâu tĩnh lặng.

Tiếng bíp bíp của máy đo nhịp tim vang lên đều đặn trong căn phòng bệnh vip tĩnh lặng.

Tôi lơ lửng giữa ranh giới của sự sống và cái c.h.ế.t, ý thức chập chờn như ngọn nến trước gió.

Tôi cảm nhận được bàn tay to lớn ấm áp của Cố Ngôn Chi đang nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay lạnh lẽo của tôi không rời nửa bước.

Cố Ngôn Chi: "Bác sĩ, không còn cách nào khác thật sao? Bất kể giá nào tôi cũng có thể trả."

Bác sĩ Trương: "Giám đốc Cố, chúng tôi đã hội chẩn với các chuyên gia hàng đầu quốc tế, độc tố đã phá hủy hoàn toàn hệ thống thần kinh trung ương của cô ấy, các cơ quan nội tạng đang suy kiệt nghiêm trọng, chúng tôi chỉ có thể dùng máy móc để duy trì sự sống, nhưng đó chỉ là kéo dài nỗi đau đớn cho cô ấy mà thôi, hãy chuẩn bị tâm lý."

Tôi cảm nhận được Cố Ngôn Chi gục đầu xuống mép giường, bờ vai anh run lên bần bật.

Cố Ngôn Chi: "Vãn Thu, anh thì thầm, em tỉnh lại đi, em mắng anh cũng được, đ.á.n.h anh cũng được, chỉ cần em mở mắt ra nhìn anh một lần thôi, xin em."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Chỉ Là Người Dưng - Chương 8: Chương 8 | MonkeyD