
Chia Tay Bạn Trai Cặn Bã, Ta Gả Vào Hào Môn
Mạnh Vũ yêu Tiêu Tề suốt mười năm. Hắn là nam thần, là ánh sáng của nàng. Nàng mải miết truy đuổi hắn, hèn mọn đến tận cùng bụi bặm. Thế nhưng, mười năm tình cảm chung quy vẫn không thắng nổi nụ cười ôn nhu của "bạch nguyệt quang" trong lòng hắn. Chẳng sợ cô ta từng ly hôn, chẳng sợ cô ta đã có con gái riêng, chỉ cần cô ta vừa trở về, tâm hắn liền rối loạn.
Yêu quá vẹn toàn, thương tổn quá sâu, Mạnh Vũ rốt cuộc cũng hoàn toàn tỉnh ngộ. Cái gì mà nam thần chó má, nàng từ bỏ!
Sau này... Mạnh Vũ bị buộc thay thế chị gái kế gả cho một người đàn ông nghe đồn vừa già vừa xấu lại có quyền thế. Ngày kết hôn, người đàn ông tuấn lãng, dáng người đĩnh bạt ấy đứng trước mặt nàng, nói: "Về sau chúng ta là phu thê, quãng đời còn lại xin được chỉ giáo nhiều hơn."
Mạnh Vũ: "?"
Ủa? Đã nói là vừa già vừa xấu đâu rồi?












