Chia Tay Bạn Trai Cặn Bã, Ta Gả Vào Hào Môn - Chương 5: Sự Hối Hận Muộn Màng Của Tiêu Tề
Cập nhật lúc: 25/02/2026 00:04
Có phải là có tin tốt gì muốn báo cho nàng không? Ví dụ như hắn sắp kết hôn với chị Ngải Thanh của hắn? Nhưng cũng chẳng cần thiết phải cố ý tới tận đây để nói với nàng, hơn nữa nàng thật sự một chút cũng không muốn biết.
Ánh mắt Tiêu Tề dừng trên người nàng, chăm chú nhìn hồi lâu. Mạnh Vũ rất ngạc nhiên, nàng không hiểu ánh mắt của hắn, hắn cũng chưa bao giờ dùng ánh mắt chuyên chú như vậy nhìn nàng.
"Anh rốt cuộc có chuyện gì?"
Lúc này nội tâm Tiêu Tề có chút phức tạp.
Kỳ thật ngay từ đầu sau khi chia tay với Mạnh Vũ, Tiêu Tề cũng không có cảm xúc gì quá lớn. Mấy năm nay hắn sớm đã quen bình tĩnh xử lý mọi việc.
Hắn vẫn mỗi ngày đúng giờ đi làm, đúng giờ tan tầm, nên làm gì thì làm nấy, cuộc sống tựa hồ cũng không vì thế mà chịu ảnh hưởng.
Điều bắt đầu làm hắn ý thức được vấn đề là hai tháng sau khi chia tay. Ngày đó hắn về nhà, vừa mở cửa liền nhìn thấy một bóng hình quen thuộc thoáng qua cửa phòng ngủ.
Phòng ngủ đó là phòng nàng từng ở mỗi khi tới đây.
Hắn lập tức ngẩn người, gần như không suy nghĩ nhiều, thân thể đã nhanh hơn tư duy, hắn bước nhanh tới. Nhưng trong phòng chẳng có gì cả, căn phòng trống rỗng, mọi thứ đều được bày biện chỉnh tề. Từ khi nàng rời đi liền không có ai ở đây, căn phòng sạch sẽ ngăn nắp quá mức, thậm chí ngay cả dấu vết nàng từng ở cũng không còn.
Nàng căn bản không ở đây, bóng dáng vừa rồi thoáng qua trước mắt bất quá chỉ là ảo giác của hắn.
Đúng lúc đèn hoa mới lên, ngoài cửa sổ xe cộ như nước, ánh đèn rực rỡ chiếu rọi cả thành phố. Hắn ngơ ngác ngồi trên giường, nội tâm đột nhiên dâng lên một loại cảm giác tịch liêu xa lạ.
Cảm giác tịch liêu này đến thật khó hiểu. Hắn vốn tưởng rằng cha mẹ lần lượt qua đời, nhiều năm như vậy trôi qua hắn sớm đã quen với cô độc. Nhưng giờ phút này một mình ngồi trên chiếc giường nhỏ nàng từng ngủ, hắn lại cảm thấy trong lòng rầu rĩ khó chịu.
Cảm giác này cứ kéo dài mãi. Trong khoảng thời gian này Ngải Thanh mang theo Hoan Hoan tới bồi hắn. Mặc dù trước kia hắn cảm thấy ở chung với mẹ con họ rất ấm áp vui vẻ, nhưng hiện tại, cho dù trong nhà tràn ngập tiếng cười nói thì cảm giác tịch liêu kia vẫn không xua đi được, luôn cảm thấy thiếu chút gì đó.
Thật kỳ quái, hắn chưa từng nảy sinh cảm giác tương tự như nỗi nhớ nhung đối với nàng. Hơn nữa từ ngày nhìn thấy ảo ảnh của nàng, hắn luôn thường xuyên nhớ tới nàng, cho dù khi bọn họ ở bên nhau hắn cũng rất ít khi nhớ tới nàng.
Nhớ cảnh nàng đột nhiên nhảy ra trước mặt hắn làm bộ hù hắn giật mình, sau đó đôi mắt cười híp lại hỏi hắn: "Nhớ em không?"
Hoặc là nàng mặc chiếc váy mới mua xoay vòng trước mặt hắn, nàng hất cằm với hắn vẻ mặt tự đắc: "Anh có phải cảm thấy rất may mắn khi có cô bạn gái mạo mỹ như em không?"
Còn nhớ mỗi lần nàng hỏi như vậy, hắn luôn im lặng quay đầu đi. Nhưng trước đó, dù là người thanh lãnh như hắn cũng không kìm được bị mỹ mạo của nàng làm cho kinh ngạc, đến mức tim đập lỡ nửa nhịp.
Nàng luôn sinh động và tươi đẹp như vậy, khi nàng cười rộ lên giống như có thể làm tan chảy băng tuyết.
Nhớ nàng còn chưa đủ, hắn thường xuyên nằm mơ thấy nàng. Nhưng khi tỉnh mộng lại là một hồi trống rỗng mất mát. Nàng sớm đã không còn ở đây, nàng đã nói lời chia tay với hắn.
Cứ như vậy lại qua năm tháng, nàng vẫn không liên lạc với hắn. Nàng chưa bao giờ không liên lạc với hắn lâu như vậy. Khi bọn họ ở bên nhau, tuy nàng không đến mức mỗi ngày gọi điện quấy rầy, nhưng cách một hai ngày nàng luôn sẽ gọi cho hắn.
Hắn phát hiện hắn bắt đầu không thích ứng được với cuộc sống không có nàng. Cô gái tên Mạnh Vũ đó, nàng luôn thích quấn lấy hắn, nàng luôn cười với hắn, khi hắn làm việc nàng liền chống cằm ngốc nghếch nhìn.
Nhưng hiện tại, cảnh tượng quen thuộc mấy năm nay đã năm tháng không còn xuất hiện.
Hắn bắt đầu hoảng loạn. Hắn rốt cuộc nhịn không được gọi vào số của nàng, đây là lần hiếm hoi hắn chủ động gọi điện. Nhưng ngoài dự đoán, đầu dây bên kia luôn báo bận. Sau này hắn mới ý thức được nàng đã chặn số hắn. Hắn lại dùng các phần mềm chat khác liên hệ, vẫn ngoài ý muốn, nàng đã xóa mọi tài khoản của hắn, hắn gửi lời mời kết bạn hồi lâu nàng cũng không đồng ý.
Cảm giác hoảng loạn này càng ngày càng mạnh.
Ngay cả hắn cũng không hiểu tại sao lại như vậy. Từ khi nào hắn đã quen với việc nàng hiện diện trong cuộc sống của mình? Trước kia hắn chưa từng nghĩ tới việc nàng rời đi sẽ làm hắn chân tay luống cuống đến thế.
Hắn nhớ tới năm tháng trước nàng đề nghị chia tay. Hắn luôn cho rằng nàng nghĩ thông suốt sẽ tự mình trở về. Hắn sớm đã quen được nàng truy đuổi, trong nhận thức của hắn, Mạnh Vũ không thể rời xa hắn.
Nhưng lần này, hình như nàng làm thật.
Cảm giác hoảng loạn này mang đến rất nhiều di chứng. Ví dụ như hắn thường xuyên phạm những sai lầm thường thức trong công việc, ví dụ như khi ăn cơm cùng Ngải Thanh hắn sẽ vô thức gọi tên Mạnh Vũ, ví dụ như hắn bắt đầu mất ngủ, đặc biệt là những đêm mơ thấy nàng, hắn luôn hồi lâu không ngủ lại được.
Hắn bắt đầu thử đi tìm nàng, nhưng nàng đã chuyển nhà, hắn không biết nàng đi đâu. Sau đó hắn dùng nhiều cách hỏi thăm mới biết địa chỉ nhà mới của nàng. Hắn đến tìm nàng rất nhiều lần nhưng nàng đều không có nhà. Sau đó hắn nghe nói nàng đi du lịch, hơn nữa địa điểm không cố định, hắn thậm chí cũng không thể đi tìm nàng.
Trong khoảng thời gian này, mỗi cuối tuần hắn đều sẽ tới chỗ nàng ở một chuyến, gõ cửa phòng nàng, mỗi lần đều thất vọng ra về. Mãi đến hôm qua hắn nhận được tin nàng đã trở lại, sáng sớm hôm nay hắn liền gấp gáp mua vé bay tới Yến Thành. Chỉ là gõ cửa vẫn không ai trả lời, hắn liền xuống gara ngầm chờ nàng.
Cứ thế khổ sở chờ đợi hồi lâu rốt cuộc mới nhìn thấy nàng xuất hiện.
Đã hơn một năm không gặp, tóc nàng đã dài ra. Trừ cái đó ra nàng dường như cũng không có gì thay đổi. Nàng vẫn xinh đẹp như vậy, dáng người vẫn yểu điệu như vậy, sắc mặt cũng không buồn không vui, không nhìn ra được là người thất tình.
Nhưng cẩn thận nghĩ lại, bọn họ chia tay cũng đã hơn một năm. Thời gian hơn một năm đủ để làm phai nhạt rất nhiều chuyện. Thế nhưng hơn một năm này lại không làm hắn bình phục tình cảm với nàng, thậm chí thật khó hiểu, nàng rời đi càng lâu hắn lại càng nhớ nhung nàng. Bất quá hiển nhiên nàng cũng không giống hắn.
Sự bình tĩnh của nàng làm hắn có chút tức giận, nhưng niềm vui khi gặp lại nàng chung quy áp đảo tất cả. Hắn vội vàng đẩy cửa xuống xe, nhất thời lại có chút khẩn trương, mãi đến khi nàng sắp lên thang máy hắn mới gọi tên nàng.
Nàng quay đầu nhìn hắn. Hắn vẫn luôn chú ý biểu tình của nàng. Gặp lại hắn thế mà nàng không hề biểu hiện ra một tia vui sướng, nàng tỏ ra bình tĩnh như thế, nàng hỏi hắn vì sao lại đến đây.
Vì sao lại đến đây? Đương nhiên là vì tìm nàng.
Hắn chưa từng hạ thấp tư thái trước mặt nàng, cũng chưa bao giờ chủ động tới tìm nàng. Hắn làm có chút không quen, nhưng hắn chung quy là quá muốn nàng có thể trở lại bên mình.
Cho nên hắn trầm mặc một lát rồi nói: "Tôi thực xin lỗi, trước kia tôi làm không tốt, là tôi làm em không có cảm giác an toàn. Tôi và chị Ngải Thanh cũng không phải như em nghĩ. Năm đó tôi có thể đi học toàn nhờ nhà chị ấy giúp đỡ, chị ấy gặp nạn, tôi lý nên giúp chị ấy, đây là tôi nợ chị ấy."
"Ồ?" Mạnh Vũ ngữ khí trào phúng, "Anh muốn trả nợ ân tình có thể có rất nhiều cách, không cần thiết việc gì cũng phải tự tay làm lấy, cũng không cần thiết bày ra bộ dáng muốn làm cha hờ của người ta chứ? Mua nhà cho người ta, nuôi con gái người ta còn chưa đủ, còn muốn mang người đến công ty và về nhà. Anh muốn trả ơn thì không có gì đáng trách, nhưng tại sao không suy nghĩ cho bạn gái anh một chút? Tôi không có hào phóng như anh đâu Tiêu Tề. Anh có thể chấp nhận con người ta gọi anh là ba ba, nhưng tôi không chấp nhận được."
Dù sao đều đã kết thúc, nàng đương nhiên cũng không cần thiết phải suy xét nhiều như vậy, trong lòng khó chịu cái gì liền nói cái đó. Nàng đại khái cũng đoán được Tiêu Tề sẽ trả lời thế nào. Hắn sẽ nói con bé còn nhỏ đừng so đo với trẻ con, hoặc là sẽ nói: Mạnh Vũ, em không nên tùy hứng như vậy. Dù sao nàng cần thiết phải vì hắn mà thỏa hiệp, hắn đại khái đã quen rồi.
Mạnh Vũ đột nhiên cảm thấy thật vô vị, một chút cũng không muốn nghe câu trả lời của hắn.
Nàng đang định xoay người rời đi, không ngờ lại nghe thấy hắn nói: "Là tôi không xử lý tốt làm em khổ sở, xin lỗi. Em yên tâm, về sau em sẽ không còn nghe thấy Hoan Hoan gọi tôi là ba ba nữa."
Bước chân nàng dừng lại, bỗng nhiên nhìn về phía hắn. Nàng không nghe lầm chứ? Tiêu Tề thế mà thỏa hiệp với nàng?
Nhưng mà... nhưng mà có ích lợi gì chứ? Đều đã kết thúc rồi.
Nàng lắc đầu, sắc mặt không có bất kỳ gợn sóng nào, thanh âm cũng vô cùng bình tĩnh nói với hắn: "Không có về sau đâu Tiêu Tề, chúng ta đã kết thúc rồi."
Mạnh Vũ bước vào thang máy. Trước khi cửa thang máy đóng lại, Tiêu Tề lại bước nhanh tới, cường thế chen vào. Hắn đứng bên cạnh nàng, cúi đầu nhìn nàng. Đối diện với ánh mắt nghi hoặc của nàng, hắn nói: "Tôi sẽ bù đắp. Những gì tôi nợ em, tôi sẽ từ từ bù đắp lại."
Mạnh Vũ: "..."
Nợ? Bù đắp? Nàng thế mà có thể nghe được mấy từ này từ miệng Tiêu Tề, thật đúng là chuyện lạ đời. Nàng nghĩ tới những năm tháng nàng ở bên hắn, sự lạnh nhạt của hắn, sự không hồi đáp của hắn, lần lượt dùng sự băng giá làm nàng thất vọng. Tại sao đến bây giờ mới nghĩ đến bù đắp? Khi nàng yêu hắn nhất, hắn đều không muốn liếc mắt nhìn nàng một cái. Khi nàng sắp quên hắn rồi mới đến bù đắp, có phải là quá muộn rồi không? Nàng đã không còn mong chờ nữa.
"Không cần, đều đã kết thúc rồi, anh cũng không cần thiết phải bù đắp cho tôi cái gì. Lần trước tôi nói chia tay anh không phải cũng đồng ý sao? Nếu đã đồng ý, vậy sao không dứt khoát một chút?"
Tiêu Tề không nói gì, lẳng lặng nhìn nàng. Ánh mắt hắn nhìn nàng rất sâu, rất phức tạp, tựa hồ có thiên ngôn vạn ngữ muốn nói. Nàng thậm chí cảm thấy trong ánh mắt hắn lộ ra một loại thâm tình no đầy mà hắn chưa từng thể hiện trước mặt nàng.
Thang máy lâm vào trầm mặc. Qua một hồi lâu mới nghe thấy hắn nói: "Nếu không làm chút gì đó, tôi sợ tôi sẽ hối hận."
Mạnh Vũ nghe những lời này đột nhiên có chút muốn cười. Thật sự không nghĩ tới có một ngày Tiêu Tề cũng sẽ dùng ánh mắt thâm tình tràn đầy như thế nhìn nàng, cũng chưa từng nghĩ tới Tiêu Tề sẽ nói muốn bù đắp cho nàng. Hắn vĩnh viễn đều thanh lãnh như vậy, mặc kệ nàng dùng sức yêu hắn thế nào, hắn đều không để trong lòng.
Hiện tại nàng rốt cuộc hạ quyết tâm rời đi, hắn lại chạy tới nói cho nàng biết, hắn muốn bù đắp.
Có ích lợi gì đâu?
Thật là buồn cười tột đỉnh!
Hơn nữa... nàng sắp phải gả cho người khác rồi.
Vừa lúc cửa thang máy mở ra, Mạnh Vũ đi ra ngoài, vẻ mặt bình tĩnh nói với hắn: "Đã muộn rồi Tiêu Tề, chúng ta đời này đều không thể nào nữa."
