Chia Tay Rồi, Bạn Trai Cũ Mưu Mô Mỗi Ngày Đều Đến Trộm Chó Của Tôi - Chương 2
Cập nhật lúc: 27/07/2026 02:00
Nguyện vọng của cậu nhỏ bé lắm, chỉ là một suất lương 33 cành cộng thêm bảo hiểm đầy đủ là đủ ấm lòng. Nếu không vì thể trạng quá ốm yếu, e là Tô Miên đã sớm muốn rút ngắn giai đoạn phấn đấu 40 năm để đi làm bảo vệ luôn rồi.
Chỉ tiếc là bên bảo vệ không tuyển cậu.
Hết cách, Tô Miên đành phải tiếp tục làm nghệ sĩ.
Bây giờ lão sếp lất la lất lổng mãi chẳng chịu gia hạn hợp đồng, lại còn giở thói dọa cắt lương cơ bản, cấm tiệt mang ch.ó đến công ty thì mới chịu tái ký.
Thế thì việc quái gì cậu phải ký tiếp cơ chứ?
Tô Miên ôm cún cưng, quay người dứt khoát bước thẳng ra khỏi cửa công ty.
Lúc ấy, trong lòng Tô Miên ít nhiều cũng có chút hoang mang, chẳng biết có nên quay về cửa hàng hoa làm việc tiếp hay không.
Hoàn toàn chẳng ngờ tới, trong lúc lão sếp nhà Dâu Tằm còn đang tự đắc vỗ n.g.ự.c đinh ninh rằng Tô Miên sớm muộn gì cũng ngoan ngoãn quay đầu vì không thể sống thiếu mình ——
Tô Miên đã bị đối thủ đối diện của Dâu Tằm là Giải trí Dâu Tây hốt sang nhà mới ngay trong đêm, với mức đãi ngộ mười vạn tệ mỗi tháng cộng đầy đủ bảo hiểm xã hội...
Đồng thời, cũng chính trong đêm hôm ấy, khi vô tình chạm mặt phóng viên đi ngang qua, cậu đã thành thật trả lời nguyên nhân mình quay xe đầu quân cho Giải trí Dâu Tây đơn giản là vì “Bên Dâu Tây cho phép mang ch.ó đi làm nha~”. Câu trả lời này đã khiến cậu bạo hồng trên hot search, một đêm tăng vọt hai triệu người theo dõi.
Cũng từ đó, vị nghệ sĩ đã xuất đạo tròn 5 năm, tham gia show truyền hình gần như tàng hình không thấy bóng dáng này - Tô Miên - mới chính thức bị cư dân mạng bới tung tất cả mọi thông tin lên.
Lúc này thiên hạ mới vỡ lẽ hóa ra Tô Miên đúng là nghệ sĩ thật.
Chỉ là một nghệ sĩ chìm nghỉm không ai hay biết.
Về phần chuyện này, người đồng nghiệp cũ kiêm bạn thân thiết của Tô Miên đã nhanh như chớp gọi điện sang để chúc mừng: “Miên bảo! Cậu nổi rồi! Cậu thực sự nổi rần rần rồi kìa!! Weibo từ ba vạn fan mà vọt thẳng lên hai triệu rồi đấy!!”
Bạn thân của Tô Miên tên là Tần Viên.
Giọng nói vội vã của cậu ta vang lên qua đầu dây bên kia, gọi tên Tô Miên đến mức khản cả đặc cả cổ.
Thế mà nhân vật chính Tô Miên lại tỏ vẻ dửng dưng hết chỗ nói, thậm chí nửa chữ nội dung hot search cậu cũng chẳng buồn nhấc máy lên xem.
Tần Viên quá mức hiểu rõ cái nết này của Tô Miên: “Chắc là đến giờ phút này cậu còn chưa thèm mở cái app Weibo lên xem đúng không.”
Trong miệng Tô Miên đang ngậm một viên kẹo trái cây vị quýt, giọng nói mềm nhũn ngọt ngào, thỉnh thoảng lại phát ra tiếng kẹo cứng va lách cách vào thành răng.
Tần Viên: “Chẳng lẽ cậu không thèm để ý chút nào luôn hả?”
Từ trước đến nay Tần Viên vẫn đinh ninh rằng Tô Miên chọn lối sống phó mặc sự đời chỉ vì cuộc đời chẳng còn chút trông mong gì nữa. Nhưng ngàn vạn lần cậu ta không thể ngờ tới, ngay cả khi đã có trong tay hai triệu fan cứng, nét mặt của Tô Miên vẫn y hệt như một con cá mặn không màng thế sự: “Cậu đến cái giới giải trí này, chẳng nhẽ thực sự chỉ vì muốn nằm ỳ kiếm ba ngàn hai tiền lương cộng bảo hiểm thôi đấy à?”
Nghe thấy giọng điệu hoang mang tột độ của Tần Viên, Tô Miên đang nghiêng cái đầu nhỏ nhắn xinh đẹp, dán c.h.ặ.t vào chiếc điện thoại với vẻ mặt ngơ ngác: “Chứ còn gì nữa……?”
Từ trước tới nay Tô Miên chưa từng có cái gọi là tham vọng nổi tiếng.
Ham muốn vật chất của Tô Miên thấp đến đáng thương, cậu sinh ra và lớn lên ở một vùng quê nghèo heo hút giữa chốn núi rừng trùng điệp.
Xung quanh chỉ có núi non, cây cỏ và hồ nước trong vắt, Tô Miên vô cùng tận hưởng nếp sống bình yên ấy. Nếu không nhờ có nhà tài trợ giúp đỡ để thi đỗ đại học, e rằng Tô Miên cả đời này chẳng bao giờ có cơ hội bước chân ra ngoài thị thành để hưởng thụ điều hòa, TV hay điện thoại thông minh.
Nhưng mà... ham muốn vật chất của cậu vẫn thấp đến t.h.ả.m hại như cũ.
Mức lương ba nghìn hai trăm tệ cộng bảo hiểm xã hội đã đủ để nuôi sống cậu béo tốt hồng hào rồi.
Còn những thứ khác á?
Tô Miên chẳng hề có hứng thú tiêu hao năng lượng, dằn vặt bản thân để đi tranh giành hay đoạt lấy những thứ lớn lao hơn.
Tần Viên nghe xong chỉ biết chắp tay bái phục: “Cậu không thèm muốn có nhiều hơn thế sao? Nhất là sau khi đã có hai triệu fan rồi cơ mà...”
Ngón tay Tô Miên dịu dàng vuốt ve chú Samoyed đang nằm ngoan ngoãn trong xe đẩy thú cưng: “Tớ vẫn luôn muốn có nhiều hơn thế mà.”
Giọng Tô Miên mềm xèo.
Tần Viên đang ngẩn người chưa kịp hiểu chuyện gì thì đã bị Tô Miên thong thả ngắt lời: “Bên Giải trí Dâu Tây trả lương tháng mười vạn tệ lận đó nha, lại còn cho phép dắt theo cục bông nữa, thế nên tớ mới quyết định quay xe qua đó chứ bộ.”
Vốn dĩ Tô Miên đã tính toán xong xuôi là chuẩn bị quay về cửa hàng hoa cũ để làm việc tiếp rồi.
Nào ngờ công ty Dâu Tằm vừa sa thải mình xong thì tháng sau đã có công ty khác rước về với mức lương mười vạn cộng đầy đủ bảo hiểm.
Tô Miên vui đến mức sắp bay lên trời luôn rồi đây này, đôi ngón tay cứ thế liên tục vuốt ve bộ lông trắng muốt như tuyết của chú Samoyed - cục bông béo ú: “Dẫu sao tớ cũng đâu phải thần tiên thánh thần gì. Mặc một bộ âu phục cho cục bông cũng tốn cả nghìn tệ rồi đấy! Tiền mua mắt kính cũng ngót nghét ngàn tệ nữa! Chưa hết đâu nha, chỉ ăn mỗi hạt khô thôi thì sao đủ chất được, tớ còn cất công mua thêm thịt thỏ tươi, gan heo với thịt bò nữa cơ... rồi đem cấp đông làm thành thạch gan, cục bông thích mê lên được ấy chứ.”
Tần Viên nghe xong liền c.h.ế.t lặng toàn tập: “……”
Đây là lần đầu tiên trong đời cậu ta nghe thấy có kẻ nuôi dưỡng dã tâm và d.ụ.c vọng sở hữu đều dồn hết sạch lên... con ch.ó nhà mình.
Nếu Tần Viên nhớ không nhầm thì Tô Miên đã tròn 5 năm trời không chịu mua nổi một bộ quần áo mới hay đôi giày mới nào cho bản thân...
Toàn bộ quần áo cậu đang mặc đều do người quản lý nhìn ngứa mắt quá nên tự động gom góp đóng gói vứt sang cho đấy thôi...
Chính cái con người có ham muốn vật chất thấp đến mức ăn rau củ luộc qua ngày cũng có thể huyễn hết cả một chậu to đùng ấy...
Lại sẵn sàng vung tay quá trán moi tiền ra mua đồ hiệu cho con ch.ó của gã người yêu cũ mặt dày bám dai như đỉa đói, mỗi tháng cưng chiều chi bạo tận hai nghìn tệ tiền quà vặt cho cún cưng.
...
