Chia Tay Rồi, Bạn Trai Cũ Mưu Mô Mỗi Ngày Đều Đến Trộm Chó Của Tôi - Chương 3
Cập nhật lúc: 27/07/2026 02:00
Tần Viên bất lực cạn lời: “Tô Miên này, mười vạn tệ thật ra không hề nhiều đâu cậu ơi.”
Tô Miên ngớ người: “……?”
Tần Viên phân tích: “Cậu có tận hai triệu fan cơ mà, điều đó đồng nghĩa với việc sau này cậu sẽ có nhiều cơ hội xuất hiện trước ống kính hơn. Dựa vào tấm gương mặt cực phẩm này của cậu, sau này muốn bạo hồng, đóng phim hay nhận quảng cáo chắc chắn là chuyện trong tầm tay.”
Khoảnh khắc đầu tiên gặp Tô Miên, Tần Viên đã thầm cảm thán gương mặt này đúng là sinh ra để ăn cơm nghệ sĩ, nếu không phải vì vô số kẻ nhăm nhe giở trò quy tắc ngầm, vô số kẻ ôm mộng tưởng hão huyền vây quanh Tô Miên, thì cậu đâu đến nỗi bị công ty đóng băng tuyết tàng, toàn bộ các show truyền hình đều bị cắt sạch không chừa một khung hình, lãng phí hoài uổng suốt 5 năm thanh xuân.
Tô Miên chớp mắt: “Nhưng mà tớ có cần nhiều tiền thế đâu cơ chứ.”
Đây là lần đầu tiên trong đời Tần Viên chứng kiến một sinh vật có mức độ ham muốn thấp đến mức này: “……”
Tô Miên hồn nhiên bổ sung: “Nhưng mà nếu nói đi cũng phải nói lại, nếu có thể kiếm đủ tiền mua cho cục bông một căn biệt thự có sân vườn riêng thì tớ thấy cũng đáng thử đấy chứ.”
Tần Viên thầm nhủ người bạn thân Tô Miên của mình tiêu đời thật rồi, hoàn toàn cứu vãn nổi nữa rồi. Người ta ở độ tuổi này hoặc là ôm mộng sự nghiệp, hoặc là chìm đắm trong tình yêu lãng mạn, riêng Tô Miên thì hay rồi, trong đầu chỉ toàn là "chủ nghĩa cuồng cún": “……”
Động lực kiếm tiền duy nhất trong cuộc đời.
Chính là con ch.ó.
Tuy nói vậy nhưng Tần Viên không phải là không thể thấu hiểu cho tâm lý này của Tô Miên.
Dẫu sao cậu ta và Tô Miên cũng chơi thân với nhau bao nhiêu năm nay, về cái thể chất kỳ lạ của Tô Miên, cậu ta là người nắm rõ hơn ai hết.
Tần Viên thừa biết Tô Miên vốn dĩ là một "vật thể cách ly động vật" chính hiệu.
Nói một cách dễ hiểu thì cậu chính là kiểu người hễ cứ bước đến gần chú ch.ó hay bất kỳ tiểu động vật nào cũng sẽ dễ dàng bị chúng tấn công hoặc lảng tránh.
Tần Viên hiểu rõ nếu đổi lại là người khác thì chắc chẳng mảy may bận tâm làm gì.
Nhưng Tô Miên lại là một tín đồ yêu động vật cuồng nhiệt từ bé đến lớn.
Cậu dành trọn vẹn tình yêu cho muôn loài muôn thú. Đặc biệt là những sinh vật lông xù mềm mại, mức độ u mê lại càng không thể nào kháng cự nổi.
Thế nhưng trớ trêu thay, một kẻ cuồng lông xù đến độ cực đoan như Tô Miên lại chẳng bao giờ có cơ hội chạm tay vào nổi một cục bông xù nào trong suốt quãng đời thơ ấu của mình, nghĩ đến hoàn cảnh ấy thôi cũng đủ thấy xót xa làm sao.
Cứ thế, Tô Miên mang theo sự tiếc nuối ấy lớn lên từng ngày cho đến năm 24 tuổi.
Cho đến đúng năm 24 tuổi định mệnh ấy, Tô Miên đã gặp được cục bông.
Đúng vậy, lý do Tô Miên nhận lời yêu người cũ, thực ra hoàn toàn là vì...
Gã người yêu cũ ấy sở hữu một chú Samoyed duy nhất trong suốt 24 năm cuộc đời chịu để cho Tô Miên đến gần - chính là cục bông.
Ban đầu, Tô Miên chỉ đơn thuần thích đến gần chơi đùa cùng cún cưng mà thôi.
Cho đến về sau, nghĩ đến viễn cảnh có thể được dọn về sống chung dưới một mái nhà với cún cưng, cậu mới gật đầu đồng ý lời tỏ tình của gã người yêu cũ vốn chỉ có chút thiện cảm ban đầu.
Nào ngờ đâu, gã người yêu cũ ấy lại là một tên cuồng công việc vô tâm vô phế, chẳng những suốt ngày bận rộn không có thời gian quan tâm người yêu, mà đến cả chuyện giường chiếu cũng tệ hại không chỗ chê. Nhớ lại chuyện này là Tần Viên lại nổi đóa lên thay cho Tô Miên. Cậu ta luôn ôm khư khư châm ngôn "yêu không hợp thì sút", kiên quyết ủng hộ hai tay hai chân việc Tô Miên xách gấu quần dắt luôn cục bông đi thẳng để cắt đứt tình nghĩa với tên người yêu cũ tồi tệ kia.
Trong lòng Tô Miên ít nhiều vẫn còn vương vấn chút áy náy: “Dạo này hình như anh ấy vẫn hay lén lút sang thăm cún.. con. hay là tớ nên nói chuyện rõ ràng với anh ấy một tiếng nhỉ? Về quyền nuôi dưỡng cục bông ấy mà?”
Dẫu sao thì cục bông cũng là ch.ó của người cũ cất công nuôi dưỡng chứ có phải của cậu đâu cơ chứ...
Cho dù...
Trong lúc Tô Miên còn đang trầm ngâm suy nghĩ, có lẽ vì tâm lý "bênh vực bạn thân" luôn trỗi dậy mỗi khi bàn về người yêu cũ của hội con gái...
Tần Viên tức đến mức nghiến răng nghiến lợi: “Chia tay là chia tay dứt khoát chứ lị, lúc cậu đề nghị chia tay chẳng phải anh ta cũng tỏ vẻ lạnh lùng không thèm giữ đấy thôi? Tô Tô à, cậu chính là cái tội quá ư mềm mỏng! Đã không có thời gian chăm sóc người ta thì việc ôm con ch.ó đi là hoàn toàn đường đường chính chính chứ sao! Cậu đừng quên nha, tuy hằng ngày hai người cùng nhau dắt cún đi dạo thật đấy, bát cơm bữa cháo của cục bông tuy cũng do anh ta đổ thật đấy!! Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, suốt ngày ôm ấp hôn hít cún cưng từ sáng đến tối là cậu chứ ai vào đây nữa phỏng cho trót!!! Đúng thế không hả trời!!!”
Tô Miên theo bản năng ngoan ngoãn gật gật đầu.
Dù Tần Viên không thể nhìn thấy nhưng trong đầu cậu ta lúc này đã vẽ ra sẵn khung cảnh Tô Miên đang ngốc nghếch gật đầu lia lịa: “Thế thì rõ ràng cậu mới chính là cái người "ba ruột" chân chính của cục bông rồi còn gì nữa! Cho dù anh ta có là chủ nhân danh chính ngôn thuận trên giấy tờ thì sao chứ! Cậu thử nhìn xem cục bông có quấn quýt lấy một mình cậu nhất hay không! Có phải từ sau khi đi theo cậu là nó quyết tâm không thèm ngoảnh đầu về nhà cũ nữa luôn không, điều đó chứng minh cái gì hả?! Chứng minh cái gì chứ hả trời!!!”
Tô Miên vô thức chớp chớp hàng mi cong v.út.
Giọng nói đanh thép kiên định của Tần Viên vẫn tiếp tục oanh tạc bên tai: “Điều đó chứng minh cậu mới chính là chân ái cuộc đời của cục bông! Mặc kệ cái tên người yêu cũ vô tích sự kia đi, cho anh ta bay màu luôn và ngay đi cho tớ!”
Tô Miên thầm cảm thán trong lòng rằng Tần Viên đúng là bậc thầy thao túng tâm lý chính hiệu.
Qua một hồi phân tích hợp tình hợp lý của cô bạn thân, đến cả Tô Miên còn suýt tưởng rằng lý lẽ hoàn toàn thuộc về phía mình nữa là!!
