Chia Tay Rồi, Bạn Trai Cũ Mưu Mô Mỗi Ngày Đều Đến Trộm Chó Của Tôi - Chương 7

Cập nhật lúc: 27/07/2026 02:01

Mấy đứa trẻ đang yêu nhau thời nay thật khó hiểu, hở ra là dỗi hờn, đến cái cách cười cũng khiến người ta thấy xoắn não.

Tô Miên cúp điện thoại với tâm trạng phơi phới hân hoan.

Lúc này cậu vẫn đang đứng trong siêu thị, ngặt nỗi gương mặt đẹp vô thực ấy quá đỗi nổi bật khiến ai đi qua cũng phải liếc nhìn. Và thế là họ tận mắt chứng kiến màn "biến hình" ngoạn mục của Tô Miên: Từ một bóng mây đen u ám chán chường, bỗng chốc bừng sáng sức sống chỉ trong chớp mắt.

Quái lạ thật đấy?

Mọi người xung quanh ngơ ngác chẳng hiểu mô tê gì, còn Tô Miên thì hệt như vừa được chích t.h.u.ố.c kích thích, nhảy tưng tưng đẩy xe hàng ra khoảng sân để chiếc xe điện màu xanh bạc hà của mình ở đó, rồi hân hoan đạp xe thẳng một mạch về nhà.

Tô Miên vui như hội suốt cả chặng đường.

Bùi Nhạc không có nhà.

Đồng nghĩa với việc tối nay Tô Miên hoàn toàn có cơ hội lẻn vào trộm lại cục bông về bên mình.

Mà cục bông có về rồi thì vé du lịch của hai người sẽ không cần phải hủy nữa, cậu và cục bông vẫn có thể xách gái lên và đi du lịch du thuyền như dự tính ban đầu.

Tô Miên nghiêng đầu mỉm cười, càng nghĩ càng thấy phấn khích, liền lôi điện thoại ra chia sẻ ngay tin vui này với cô bạn thân Tần Viên.

Nghe xong đầu đuôi sự tình, Tần Viên cũng mừng thay cho cậu: "May ghê, đúng là cái tên cẩu nam nhân đó vắng nhà đúng lúc thật đấy."

Với thành phần "đàn ông không xài được một phút" như Bùi Nhạc, Tần Viên vốn dĩ chẳng có tí thiện cảm nào. Bạn thân của cậu ta xinh đẹp lung linh thế cơ mà, phải xứng đôi với những anh chàng hoàn hảo hơn gấp bội! Loại đàn ông dẫu có bám người hay ưa nhìn đến mấy mà vô tích sự thì dẹp hết cho chanh sả!

Có lẽ do định luật "bạn thân và người yêu cũ của bạn thân đời nào cũng xem nhau là cái gai trong mắt", Tần Viên cực kỳ ủng hộ quyết định đường ai nấy đi của Tô Miên: "Có cần tớ đ.á.n.h xe đi cùng cậu không?"

Tần Viên vẫn hơi lo lắng, nhưng Tô Miên lại lắc đầu từ chối: "Hai người đi cùng nhau dễ bị chú ý lắm."

Khu chung cư cao cấp của gã người yêu cũ có hệ thống an ninh cực kỳ nghiêm ngặt. Hồi còn thuê trọ ở đây, vì hay kè kè bên Bùi Nhạc nên mấy chú bảo vệ đều quen mặt cả đôi. Tô Miên thầm nghĩ, nhỡ có chạm mặt bảo vệ thì cứ bảo mình ghé qua lấy ít đồ đạc cũ là được, dẫu sao các bác ấy cũng đâu hay biết chuyện cậu và Bùi Nhạc đã chia tay. Hơn nữa mỗi lần nhìn thấy hai người xuất hiện cùng nhau, ai nấy đều cười tủm tỉm trêu đùa rằng đúng là trai tài gái sắc trời sinh một cặp, thế nào cũng phải về chung một nhà.

Nhưng nếu bây giờ Tô Miên dẫn theo một người đàn ông khác đường đường chính chính bước vào khu chung cư của người cũ thì lại là chuyện khác hẳn. Nhỡ đâu bảo vệ lỡ miệng nhắc chuyện Bùi Nhạc đi công tác thì khéo lại sinh chuyện mất thôi? Tô Miên tuy không phải kiểu người quá mức cẩn trọng trong mọi chuyện, nhưng hễ làm việc gì là cậu cực kỳ nghiêm túc: "Cho nên tớ rất cảm kích lòng tốt của cậu, nhưng chuyện này tớ phải tự mình đi đón cục bông về mới được."

Tần Viên nghe thế liền hiểu ý, đành gật đầu: "Thế thì tùy cậu, tớ chỉ sợ cậu một mình không vác nổi cục bông về thôi."

Dẫu sao cục bông cũng to xác thế cơ mà.

Một chú ch.ó cỡ lớn mà nhét lên xe điện thì đúng là hơi quá sức tưởng tượng.

Tần Viên ít ra còn có ô tô bằng lái xe đàng hoàng: "Hay là tớ lái xe ra cổng đợi sẵn cậu nhé, lát nữa cậu bế cục bông ra là vừa khéo, đỡ phải lo nó không có chỗ ngồi trên cái xe điện cỏ của cậu."

Tô Miên ban định từ chối, nhưng ngẫm đi ngẫm lại thấy lời Tần Viên nói rất có lý, liền gật đầu đồng ý: "Vậy phiền cậu rồi nha Viên Viên. Cục bông mà biết chắc cũng sẽ cảm ơn cậu rối rít cho xem."

Tô Miên thừa biết điều đó chứ.

Cục bông cực kỳ quấn quýt và yêu quý cậu.

Từ khi được ở riêng một mình với Tô Miên, trông con Samoyed này còn phổng phao và hớ hở hơn cả hồi ở cùng chủ cũ nữa kìa.

Về đến nhà, Tô Miên mở toang tủ quần áo. Vốn là một tay chơi "hết thời" trong giới, những bộ cánh ngụy trang để tránh bị phát hiện thường ngày rất ít khi được dùng đến, nhưng ngần ấy năm bươn chải ít nhiều cậu vẫn chuẩn bị sẵn vài món. Chỉ là Tô Miên nằm mơ cũng không ngờ có ngày bộ đồ ngụy trang ấy lại được đem ra dùng vào mục đích... đột nhập nhà người yêu cũ trộm ch.ó.

Tô Miên theo phản xạ kéo chiếc mũ lưỡi trai màu đen sụp xuống che kín trán.

Sau đó vẫn cảm thấy chưa yên tâm lắm, cậu bèn đeo thêm kính râm và khẩu trang, cẩn thận soi đi soi lại trước gương để chắc chắn trông mình không quá mức nổi bật và kỳ cục nữa, mới với tay mở ngăn kéo dưới cùng - nơi cất giữ chiếc chìa khóa nhà Bùi Nhạc đã bị bỏ xó từ lâu.

...

Đúng vậy đấy, Tô Miên vẫn còn giữ chìa khóa nhà của tên người yêu cũ.

Lẽ ra Tô Miên phải trả lại nó từ đời nào rồi, nhưng ngặt nỗi thời điểm hai người chia tay lại trùng hợp với lúc Bùi Nhạc đi công tác, thế là cậu chủ động giữ lại. Ai mà ngờ sau đó Bùi Nhạc cứ chấp nhặt chuyện trộm ch.ó, khiến hai người cứ giằng co mãi chẳng có thời gian ngồi xuống nói chuyện nghiêm túc để trả lại chìa khóa.

Nghĩ đến đây, Tô Miên vô thức bước ra phía cửa phòng trọ.

Tô Miên không phải là Bùi Nhạc, cậu chẳng thể nào mặt dày đến mức quang minh chính đại đến tận nhà người ta trộm ch.ó như đúng rồi được. Dẫu sao cục bông cũng không phải do một tay cậu nuôi nấng từ bé, việc chủ động nói lời chia tay mà trong tay vẫn cầm chìa khóa nhà người cũ để lẻn vào trộm ch.ó khiến Tô Miên - một kẻ lần đầu làm chuyện phi pháp - chột dạ đến mức tim đập chân truyền.

Tô Miên hít sâu một hơi thật sâu, sau khi xuống xe của Tần Viên liền rón rén bước đến trước cửa nhà Bùi Nhạc.

Lý do duy nhất giúp Tô Miên vớt vát lại chút liêm sỉ và bớt chột dạ chính là vì hồi chuyển nhà, tên người yêu cũ ấy cũng nào có chịu trả lại chìa khóa nhà của cậu đâu. Thậm chí lúc gã đến rình mò trộm ch.ó, cửa nhà cậu cũng bị sờ soé không biết bao nhiêu lần, dẫu lần nào cũng ra về tay trắng. Thôi thì coi như hai bên qua lại huề cả làng, chẳng ai nợ ai.

Tô Miên cẩn thận từng li từng tí đẩy lỏng cánh cửa.

Bên trong căn hộ ngập tràn mùi bạc hà quen thuộc, không gian tối om như hũ nút, một cảm giác an toàn đến khó tả bao trùm lấy Tô Miên khiến cậu chần chừ mãi không dám bật đèn. Cậu đành mò mẫm bước về phía trước trong bóng tối, liếc mắt nhìn sang hướng phòng ngủ chính - tối thui. Lại ngó tiếp sang phòng ngủ phụ - cũng chẳng có lấy một đốm sáng.

Xem ra quả thật không có ai ở nhà rồi.

Tô Miên còn chưa kịp xoay người tìm công tắc đèn thì một khối lông xù màu trắng đã lao phắt tới chồm lên người cậu. Tô Miên bị đà lao ấy đẩy ngã nhào xuống chiếc t.h.ả.m lông mềm mại, nhưng bản năng mách bảo ngay lập tức đó chính là cục bông. Bộ lông dày xù tơi xốp, sức nặng đè lên người không hề quá khổ, còn chiếc lưỡi hồng ấm áp thì cứ l.i.ế.m l.i.ế.m láp láp lên mặt cậu.

Cảm giác quen thuộc ùa về quá đỗi mãnh liệt khiến Tô Miên trong chớp mắt như bị bao bọc bởi một lớp hạnh phúc ngọt ngào. Cậu thậm chí quên bén đi cả sự cẩn trọng và nguy hiểm xung quanh.

"Cục cưng bảo bối của em." Tô Miên ôm chầm lấy cục bông, hôn hít hít hà đến là nựng. Chiếc tai nghe bluetooth vẫn đang vang lên tiếng gọi dò hỏi của Tần Viên.

Tần Viên: "Thấy cục bông chưa?"

Tô Miên: "Cục bông ngoan quá đi mất!" Đúng là sinh ra để thuộc về cậu mà.

Cậu và cục bông mới chính là chân ái đích thực của đời nhau. Cả hai đứa chẳng hề chê bai đối phương nửa lời!!!

Tô Miên nhịn không được lại thơm chụt lên đầu cục bông mấy cái.

Con Samoyed quá ư ngoan ngoãn, mặc cho cậu ôm ấp hôn hít chẳng thèm phản kháng, khiến Tô Miên vui sướng đến mức lóa cả mắt.

Tô Miên ôm c.h.ặ.t lấy cục bông vào lòng. Vốn là một giống ch.ó cỡ lớn nên việc ôm trọn nó đi thế này quả thực hơi quá sức với Tô Miên, nhưng ơn giời là cậu đã cất công huấn luyện rèn thể lực cho cục bông từ trước, nên việc ôm nó lê lết đi vài bước thì vẫn trong tầm kiểm soát.

Cậu phải chuồn lẹ thôi.

Hẹn hò với tên người yêu cũ trọn vẹn một năm trời, Tô Miên thừa biết tính gã hễ đi công tác là thế nào cũng kéo dài dăm ba ngày mới về. Nhưng ngặt nỗi Tô Miên vẫn sợ đồng nghiệp của Bùi Nhạc sinh nghi, không dám hỏi cụ thể thời gian nên trong lòng cứ thấp thỏm không yên.

Lỡ như tên người yêu cũ bỗng dưng nổi hứng về sớm thì chuyến trộm ch.ó lần sau của cậu sẽ khó hơn lên trời cho xem.

Tô Miên ôm cục bông lết đi trong vô vọng, vội vã chạy về phía cửa ra vào. Không chạy thì thôi, vừa cắm cổ chạy Tô Miên mới tá hỏa nhận ra nhà của tên người yêu cũ này rốt cuộc rộng đến mức nào!!

Cục bông rõ ràng đang nằm ở khu vực ổ nệm của nó, thế mà Tô Miên vác theo nó chạy mãi từ phòng ngủ ra đến phòng khách mà mãi vẫn chưa thấy cái cửa đâu cả thế này!! Tô Miên thầm lầm bầm oán thán trong lòng, tự an ủi bản thân sắp tới cửa rồi sắp tới nơi rồi, nào ngờ đúng vào khoảnh khắc ấy -

Cạch.

Đèn vụt sáng.

Ánh đèn ch.ói lọi chiếu thẳng vào mắt Tô Miên khiến cậu ch.ói đến mức nheo cả mi.

Tô Miên khựng lại. Cậu cứng đờ chiếc cổ ngẩng phắt đầu lên.

Và vừa vặn chạm phải một bóng hình quen thuộc đến tâm can.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Chia Tay Rồi, Bạn Trai Cũ Mưu Mô Mỗi Ngày Đều Đến Trộm Chó Của Tôi - Chương 7: Chương 7 | MonkeyD