Chia Tay Rồi, Bạn Trai Cũ Mưu Mô Mỗi Ngày Đều Đến Trộm Chó Của Tôi - Chương 8

Cập nhật lúc: 27/07/2026 02:01

Dự cảm bất an cứ không ngừng cuồn cuộn tuần hoàn trong đại não Tô Miên.

Cậunghĩ đến chuyện quay đầu lại luôn ấy chứ.

Thế nhưng Tô Miên đâu có ngốc. Khoảnh khắc ánh đèn trong nhà vụt sáng lên, cậu đã hiểu rõ mười mươi: Mình đã bị tên người yêu cũ chơi một vố đau đớn rồi.

Rõ ràng cậu đã lẻn liên lạc với đồng nghiệp của anh, thế mà Bùi Nhạc vẫn phát hiện ra.

Chuyện này chỉ có thể chứng minh một điều ——

Đồng nghiệp của anh đã bán đứng cậu.

Cho dù Tô Miên đã dặn dò kỹ càng là không được để lộ chuyện này với Bùi Nhạc.

Hốc mắt Tô Miên đỏ hoe, một nỗi ủy khuất khó hiểu đột ngột xâm chiếm lấy tâm can yếu ớt của cậu.

Đồng nghiệp của anh rõ ràng hồi còn mặn nồng đâu có thế, vừa ôn nhu lại tâm lý, làm việc gì cũng gọn gàng dứt khoát, tuyệt đối không bao giờ chơi xấu sau lưng.

Thế nhưng tất cả đã thay đổi từ lúc cậu và anh đường ai nấy đi.

Tô Miên chẳng hề trách móc gì đối phương cả.

Chỉ là lần đầu tiên cậu nhận ra, hóa ra sau khi chia tay, mọi thứ lại chẳng giống như những gì cậu từng tưởng tượng.

Ngay cả những mối quan hệ từng thân thiết trước đây.

Cũng chỉ vì dính đến hai chữ "người yêu cũ".

Mà khiến hành vi của cậu trở nên ngớ ngẩn và tự cho là đúng.

Tô Miên chỉ đành rầu rĩ chôn c.h.ặ.t đ.ầ.u, mặc cho mấy sợi tóc mềm mại rũ xuống hàng mi dài cong v.út.

Mỗi khi sợ hãi, Tô Miên luôn có một thói quen bất dịch là im lặng, đặc biệt là nín thở để trốn tránh thực tại.

Cậu cứ ngỡ mình đang chơi trò bịt tai trộm chuông, nín thở gồng mình, cố gắng đè thật thấp tiếng động cọ xát rồi lặng lẽ dịch người về hướng cục bông.

Ít nhất thì...

Chỉ cần anh chưa tóm được cậu, cơ hội chiến thắng vẫn còn trong tầm tay.

Biết đâu chừng cậu lại có thể tiện tay ôm luôn cục bông rồi nhanh chân chuồn lẹ?

Tô Miên ôm ấp một tia hy vọng hão huyền, hoàn toàn không hề hay biết Bùi Nhạc đang lười nhác dựa vào khung cửa, thong thả u.n.g t.h.ư ngắm nhìn từng hành động của cậu, chẳng khác nào đang thưởng thức một món bảo vật quý hiếm.

Do đưa lưng về phía anh nên Tô Miên làm sao thấy được ánh mắt của đối phương.

Cậu chỉ dám vươn những ngón tay thon dài trắng trẻo ra, tiếp tục nhích dần về phía mục tiêu.

50 centimet.

30 centimet.

...

Thắng lợi đã ở ngay trước mắt, Tô Miên cố gắng hạ thấp giọng hết mức có thể, nhỏ như tiếng muỗi kêu.

Nào ngờ đúng vào khoảnh khắc cậu sắp chạm được vào cục bông, hai đứa chuẩn bị song hướng lao về phía nhau.

Mười centimet.

Năm centimet...

Tô Miên chợt cảm thấy mình bị tóm ngược lại.

?

Đại não Tô Miên hoàn toàn trống rỗng.

Cơ thể căng cứng đến mức chẳng dám nhúc nhích dù chỉ một li.

Thế nhưng cái tên "ác ôn" Bùi Nhạc lại chẳng hề cho cậu một chút cơ hội giảm xóc nào.

Bàn tay của anh to hơn cậu hẳn một vòng. Dường như vì chăm chỉ tập luyện thể thao nên những ngón tay ấy mang theo một lớp chai sần nhè nhẹ, nhanh ch.óng áp sát vào cổ chân non mịn của Tô Miên.

Thật sự không thoải mái chút nào.

Tô Miên cực kỳ ghét cảm giác thô ráp cọ xát trên da thịt mình.

Đáng ghét ở chỗ Bùi Nhạc chẳng thèm nương tay với cậu, ngược lại còn cúi người áp sát lại gần, mang theo vẻ trêu chọc mà dùng ngón tay mân mê cổ chân cậu.

Vốn là chỗ nhạy cảm, lại thêm cơ thể đang căng như dây đàn, cổ chân bị anh vuốt ve làm Tô Miên run lẩy bẩy như một con hamster vừa làm chuyện xấu.

Đến lúc này thì Tô Miên hoàn toàn xác định được rồi.

Chính là anh.

Đích thị là tên người yêu cũ to gan lớn mật của cậu.

Dù chẳng buồn quay đầu nhìn mặt, Tô Miên cũng thừa biết kẻ đang day dấn mình lúc này chính là cái con người hay cậy chiều mà ra lệnh, sai khiến anh đủ điều hồi xưa.

Nhưng ngặt nỗi những lúc tùy hứng sai vặt trước kia, điều kiện tiên quyết là anh vẫn đang là người yêu của cậu cơ mà!

Bây giờ hai người đã chính thức chia tay rồi.

Làm gì còn cái đặc quyền đó nữa.

Tô Miên ngược lại đã bị anh tóm trúng cái "yết hầu", chẳng khác nào con cá nằm trên thớt mặc người phanh thây.

Chỉ đành dùng chiêu "gặp mạnh hóa yếu", bày ra bộ dạng tủi thân đáng thương hết mực.

Còn Bùi Nhạc lúc này rõ ràng đang ở thế thượng phong.

Tô Miên rất sợ đau.

Sợ bị bắt vào ngục ngồi tù lắm chứ.

Cho nên lúc này chỉ có thể "nhận túng" mà thôi.

Tô Miên sở hữu một gương mặt đẹp không góc c.h.ế.t, vậy mà vắt hết can đảm lên cậu vẫn chẳng dám quay lại đối mặt với anh.

Bùi Nhạc cao lớn vạm vỡ hơn cậu biết bao nhiêu, nhỡ đâu đụng phải cái mặt đang đằng đằng sát khí của anh thì cậu phải làm sao bây giờ nha?

Tô Miên chưa từng thấy Bùi Nhạc nổi giận bao giờ đâu.

Cậu cứ co ro rúc vào một góc, biết rõ là vô ích nhưng vẫn liên tục niệm chú tự thôi miên chính mình trong đầu ——

Không thấy mình đâu.

Không thấy mình đâu.

Không thấy.

Không thấy.

Xem……

Không……

Thấy……

Tô Miên nín thở niệm chú với cái giọng mỏng manh yếu ớt.

Lại chẳng hề hay biết cái dáng vẻ cuộn tròn lủi thủi tự kỷ của mình lại khiến kẻ đang tóm cổ chân cậu phì cười thành tiếng.

Cảm quan của Tô Miên lúc này nhạy bén hơn bao giờ hết nhờ tiếng cười khẽ vụn vặt pha lẫn hơi ấm của ai kia phả sát bên tai, khiến cậu càng lúc càng run b.ắ.n lên.

Cậu cảm giác anh đang áp sát quá gần, tiếng cười trầm thấp mang theo hơi thở ấm áp phả ngay vào chiếc cổ trắng ngần, phóng đại từng âm thanh nhỏ nhặt nhất lên gấp bội.

Càng khiến Tô Miên quẫn bách hơn.

Cậu theo bản năng rúc người lại một chút; bộ đồ mặc hôm nay lại khá rộng thùng thình, thoải mái quá đỗi.

Tô Miên cứ có cảm giác người đàn ông này đang mang theo một thứ áp lực lạnh lẽo khiến cậu rét run cả người.

Cậu vội túm c.h.ặ.t lấy vạt áo, thế nhưng toàn bộ người đã bị bàn tay to lớn của anh ôm trọn vào lòng từ lúc nào.

Hồi còn mặn nồng, tên này chỉ giỏi nói nhiều ở trên giường.

Còn dưới giường thì kiệm lời phải biết.

Bây giờ hai người đã chia tay, tâm tư của đàn ông lại càng là bài toán khó giải với Tô Miên.

Thế mà anh ôm c.h.ặ.t lấy cậu lâu như vậy rồi, vậy mà một câu hỏi "em đến đây làm gì" cũng không thèm cất lời.

Anh cứ chắc mẩm cậu đến đây để trộm ch.ó hay gì?

Nhưng mà, nhưng mà……

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Chia Tay Rồi, Bạn Trai Cũ Mưu Mô Mỗi Ngày Đều Đến Trộm Chó Của Tôi - Chương 8: Chương 8 | MonkeyD