Chia Tay Tuổi 30 - Chương 4
Cập nhật lúc: 28/06/2026 11:01
Nói rồi liền định đưa cho Tống Phồn Tinh một chiếc vòng nhựa.
Trò ném vòng là trò chơi mà đám công t.ử bột như bọn họ thường xuyên chơi.
Để các cô gái xinh đẹp xếp hàng đứng dưới hồ nước, giống như chọn món hàng, dùng vòng ném vào, ném trúng cô nào thì đêm nay có thể dẫn cô ta đi.
Tống Phồn Tinh vốn dĩ định nhận lấy cái vòng đó, nhưng anh ta lại bất giác nhớ đến điều gì đó.
Hứa Hoan hơi có chứng sạch sẽ, mũi lại thính, phát hiện ra trên người anh ta có mùi nước hoa của người phụ nữ khác là lại tự dằn vặt bản thân rất lâu.
Đám bạn đó nhanh nhảu, lại dịu giọng an ủi Tống Phồn Tinh.
"Cô Hứa Hoan đó chắc chắn là đang 'lạt mềm buộc c.h.ặ.t' thôi, ai mà chẳng biết cô ta thích anh đến c.h.ế.t đi được."
Thấy Tống Phồn Tinh có vẻ đăm chiêu, người đó lại nói: "Nếu anh Tống không nuốt trôi cục tức này, thì cứ dỗ dành một chút, tôi tin là chỉ cần anh mở lời, cô ta sẽ đổ ngay thôi."
Tống Phồn Tinh uống cạn chén rượu trong tay. "Ít nhất phải để tôi theo đuổi cô ấy về, rồi đích thân nói chia tay, như thế mới hả giận."
Cuối cùng anh ta cũng thừa nhận, bản thân thực sự không cam tâm, không thể buông bỏ Hứa Hoan.
Bọn họ dây dưa nhiều năm như vậy, Hứa Hoan cũng không nỡ buông bỏ anh ta.
Anh ta đầy kiêu ngạo nghĩ thầm.
Cho đến khi gặp Tống Phồn Tinh ở công ty, tôi mới thấy thế giới này đúng là đảo lộn thật rồi.
Các đồng nghiệp giới thiệu với tôi rằng, tập đoàn Tống Thị chủ động tìm đến để triển khai một dự án mới.
Tống Phồn Tinh dường như vừa trao đổi xong với lãnh đạo, lúc ra về thì tôi và anh ta chạm mặt nhau.
Anh ta nhìn tôi từ trên xuống dưới với vẻ bề trên: "Tư chất công ty các người cũng bình thường, nếu không phải vì em, tôi đã không đến đây."
Chẳng hiểu định thể hiện cái gì nữa.
Lãnh đạo gọi riêng tôi vào, bảo tôi xem qua dự án.
Tôi xem xét kỹ lưỡng, có thể nói là chắc chắn thắng chứ không thể thua.
Thậm chí sau khi dự án kết thúc, tôi còn có thể nhận được một khoản tiền thưởng vô cùng hậu hĩnh.
Yêu cầu duy nhất, chính là người phụ trách dự án phải là tôi.
Lãnh đạo cho tôi quyền lựa chọn, tôi có thể từ chối không nhận.
Nhưng chẳng ai lại đi từ chối tiền cả, thế nên tôi đã nhận dự án này.
Theo lẽ thường thì sau khi công ty tiếp nhận, bên phía chủ đầu tư có thể làm "quân sư quạt mo" rồi.
Nhưng Tống Phồn Tinh lại khác, anh ta luôn theo sát đội ngũ của chúng tôi.
Anh ta không đưa ra ý kiến, chỉ lặng lẽ nhìn tôi làm việc.
Nhìn tôi trao đổi thành thạo với người phụ trách, nhìn tôi phát biểu quan điểm trong cuộc họp nhóm, nhìn tôi báo cáo công việc nghiêm túc với sếp.
Anh ta sẽ thỉnh thoảng đưa ra vài ý kiến nhỏ nhặt trong công việc, giúp dự án thuận lợi hơn.
Cứ như thể giữa chúng tôi trước đây chưa từng có mâu thuẫn nào vậy.
Khi dự án gần kết thúc, anh ta đã liên lạc qua WeChat công việc của tôi.
Anh ta hỏi với giọng điệu đầy ngạc nhiên:
[Hứa Hoan, dường như anh chưa bao giờ thực sự hiểu rõ về em, hóa ra em lại có khía cạnh này?]
[Chuyên nghiệp, nghiêm túc, anh buộc phải thừa nhận, em rất có sức hút.]
[Còn em thì sao, em có cái nhìn gì mới về anh không?]
Tôi không trả lời lại.
Chẳng ai đang đi làm mà lại vui vẻ đi trả lời những tin nhắn vô bổ từ khách hàng cả.
......
Dự án đã thành công tốt đẹp.
Hôm tổ chức tiệc ăn mừng cũng đúng vào dịp sinh nhật 30 tuổi của tôi.
Tống Phồn Tinh đã tuyên truyền chuyện này rầm rộ, sau đó tuyên bố sẽ tổ chức thật lớn.
Việc này rõ ràng là đang làm khó nhân viên.
Nhưng đồng nghiệp đều không nói gì, phần lớn đều tặng tôi một món quà nhỏ, chúc tôi sinh nhật vui vẻ.
Đang lúc tôi đau đầu không biết đáp lễ thế nào thì quà của Tống Phồn Tinh cũng được gửi tới.
Một chiếc hộp lớn cao hơn cả người.
Mọi người xung quanh bàn tán xôn xao: "Nghe nói sếp Tống nhỏ xưa nay vốn hào phóng, không biết sẽ tặng quà gì đây."
"Cái hộp to thế này, không biết là đồ gì đắt tiền đây."
Ai cũng không chút lộ liễu mà nhìn chằm chằm vào cái hộp đó.
Cho đến khi chiếc hộp được mở ra, Tống Phồn Tinh từ bên trong nhảy ra ngoài.
"Hứa Hoan, bất ngờ chưa!"
Anh ta nhìn tôi bằng ánh mắt rực cháy, như thể đang đợi tôi khen ngợi.
"Anh nghĩ rất lâu rồi, anh thấy đây chính là món quà sinh nhật tuyệt nhất đấy."
"Cho nên, anh muốn tặng chính bản thân anh cho em!"
Nói đoạn, anh ta chìa ra một chiếc nhẫn gỗ thô sơ, đưa thẳng về phía tôi.
"Cái này là anh tự tay làm đấy, chúng mình đính hôn đi, ngay hôm nay nhé."
Xung quanh im lặng như tờ, mọi người nhìn nhau, hồi lâu sau mới bắt đầu vỗ tay.
"Oa, tổng giám đốc Tống thật là... thật là tấm lòng trong sáng mà."
"Tổng giám đốc Tống đúng là biết cách tạo bất ngờ."
Nhìn đám người xung quanh đang vắt óc tìm lời nịnh hót Tống Phồn Tinh, tôi đột nhiên nhớ lại bộ phim "Tân Dòng Sông Ly Biệt" xem năm 16 tuổi một cách lạc quẻ.
Cùng là sinh nhật, Hà Thư Hoàn tặng Y Bình sợi dây chuyền hơn 10 vạn, còn tặng Như Bình tấm biển "Người phụ nữ tốt".
Khi đó tôi xúc động không thôi, cứ tưởng Hà Thư Hoàn là người đàn ông chung tình nhất trần đời.
Giờ nghĩ lại mới thấy anh ta mới là kẻ biết tính toán nhất.
Anh ta thấy được sự tôn quý của Y Bình, nên dùng tiền vàng thực sự để xứng tầm với thân phận của cô ấy. Anh ta hiểu Như Bình cô độc, gia cảnh kém cỏi, nên chỉ cần nói vài câu hay ho là có thể khiến cô ấy cảm động.
Cũng giống như hiện tại vậy.
Về khoản "nhìn mặt mà bắt hình dong", Tống Phồn Tinh vốn chẳng cần ai dạy.
Thế nhưng Tống Phồn Tinh à, năm 16 tuổi, nếu anh tặng tôi tờ giấy khen "Người phụ nữ tốt", có lẽ tôi sẽ thấy cảm động.
Năm 18 tuổi anh nói anh là món quà sinh nhật tuyệt nhất, tôi có thể sẽ thấy anh là người đàn ông lãng mạn nhất trần đời.
Mà tôi bây giờ đã ba mươi tuổi rồi.
Nhìn những thứ này, tôi chỉ thấy mệt mỏi.
Cho nên tôi hỏi anh ta: "Anh cảm thấy làm vậy có ý nghĩa gì không?"
Sắc mặt Tống Phồn Tinh lập tức trầm xuống.
"Hứa Hoan, anh đã hạ mình đến mức này rồi, em còn muốn thế nào nữa? Đừng có được voi đòi tiên, vừa muốn cái này lại vừa muốn cái kia."
Xem ra phản ứng của tôi không đạt được kỳ vọng của anh ta.
Khiến anh ta cảm thấy mất mặt.
Anh ta thấy mình bị kháng lệnh, thấy sao tôi lại dám làm thế.
Nhưng bày trò ra thế này, tôi còn mất mặt hơn anh ta gấp bội.
Tôi lùi lại một bước, hít sâu một hơi, nói rõ ràng hết mức có thể.
"Tống Phồn Tinh, chúng ta cứ chia tay trong êm đẹp đi, làm ầm ĩ thế này chẳng ai hay ho gì đâu."
Tống Phồn Tinh cười khẩy, tiếng cười khá lớn.
"Chia tay trong êm đẹp? Trên đời này làm gì có chuyện tốt như thế."
