Chia Tay Tuổi 30 - Chương 5

Cập nhật lúc: 28/06/2026 11:01

"Muốn chia tay cũng được, trả lại hết những gì anh đã tặng em..."

Nói được nửa câu, anh ta bỗng im bặt.

Chắc hẳn anh ta cũng nhớ ra, anh ta chỉ tặng tôi mấy món đồ thủ công thô kệch, tờ giấy khen vẽ vội, và chiếc nhẫn làm từ lon nước ngọt nhặt ngoài đường.

"Có phải vì anh không tặng em thứ gì đắt tiền nên em mới quyết định chia tay không?"

Anh ta đổi giọng.

Tôi lại một lần nữa nhận ra Tống Phồn Tinh thực sự có thiên phú trong việc đảo lộn trắng đen, dù sao thì không phải ai cũng có thể cố tình gây sự một cách vô lý như vậy được.

Tôi còn chưa kịp lên tiếng thì ngoài cửa đã xuất hiện một vị khách không mời.

Là Mạnh Thiển.

Cô ta liếc nhìn xung quanh, đột nhiên đôi mắt đỏ hoe.

Sau đó, cô ta lao nhanh đến trước mặt tôi, giáng thẳng một cái tát vào mặt tôi.

"Không phải cô quyết tâm chia tay rồi sao, tại sao còn dây dưa không dứt?"

"Cô đúng là không biết xấu hổ, Hứa Hoan."

Cô ta dùng lực rất mạnh, bộ móng tay làm sẵn cố tình cào lên mặt tôi mấy vết m.á.u.

Tôi cảm thấy cả đầu đau nhức, lảo đảo ngã xuống đất.

Xung quanh vang lên tiếng ồ lên kinh ngạc, có người đỡ tôi dậy.

Hỗn loạn, ồn ào, và cái tát của cái gọi là em gái anh ta.

Đây chính là món quà sinh nhật tuổi 30 mà Tống Phồn Tinh tặng tôi.

Tống Phồn Tinh nhíu mày, giọng điệu đanh lại: "Thiển Thiển, em đến đây làm gì?"

Mạnh Thiển mắt đỏ ngầu, nghiến răng: "Là anh đã nói với em, em không kết hôn thì anh cũng sẽ không kết hôn."

"Thiển Thiển, em về trước đi."

Tống Phồn Tinh thở dài, muốn đẩy cô ta ra ngoài cửa.

"Không, ai cũng đừng hòng rời đi."

Tôi cắt ngang lời họ.

Tống Phồn Tinh có chút bất lực: "Có anh ở đây với em là được rồi mà, cô ấy ở đây lỡ lại đ.á.n.h em thì sao."

Tôi chằm chằm nhìn hai người họ.

"Tôi nói là cả hai người, và giờ cả anh cũng đừng hòng đi đâu hết."

"Bởi vì tôi muốn báo cảnh sát."

Mẹ nó, tát tôi một cái, xem tôi có tống tiền cô đến c.h.ế.t không.

Mạnh Thiển rất kiêu ngạo, đứng sau lưng Tống Phồn Tinh ló nửa cái đầu ra: "Báo cảnh sát đi, dọa ai đấy. Để xem cảnh sát đứng về phía cô hay là phía tôi."

Tống Phồn Tinh cũng nhìn tôi vẻ không tán thành: "Vì chuyện nhỏ xíu này mà báo cảnh sát, tiền thanh toán cuối dự án không cần nữa à?"

"Hơn nữa, sếp của em đối xử với em không tệ, em cũng không muốn gây thêm phiền phức cho bà ấy đâu nhỉ?"

Trong giọng điệu ẩn chứa sự đe dọa.

Anh ta đã quen thói bảo vệ Mạnh Thiển rồi.

Đám người bọn họ từ nhỏ đến lớn thuận buồm xuôi gió, cứ ngỡ mình có thể lấy tay che trời.

Còn sếp của tôi, thời trẻ từng gả vào nhà quyền quý, bị chèn ép suốt mấy năm trời, đối với cái kiểu làm người này từ lâu đã không thể nhẫn nhịn nổi nữa rồi.

Bà ấy vừa bước vào cửa đã nghe thấy câu nói này.

"Không cần nể mặt tôi, tôi cũng rất muốn biết ở Bắc Kinh này, liệu các người có thực sự che trời được hay không."

Bà ấy cười đầy ẩn ý.

Tôi cũng chẳng bực, phất phất chiếc điện thoại với Tống Phồn Tinh.

"Không sao, tôi đã đăng đoạn video này lên mạng rồi, để cư dân mạng vào phân xử."

"Dù sao tôi cũng chẳng sợ làm lớn chuyện."

Tôi đã quá quen với việc đối phó với khách hàng rồi, làm gì cũng phải có kế hoạch B.

Báo cảnh sát và đăng video, tôi nhất định phải tiến hành song song.

May mà Internet phát triển, kẻ bình thường thành thật như tôi cũng có thể chi tiền để mua vài vị trí trên bảng xếp hạng tìm kiếm.

Lên nhanh thôi, hạng năm trên top tìm kiếm, một tiếng đồng hồ là đủ rồi.

Đoạn video không gây ảnh hưởng quá lớn, nhưng chỉ cần phía nhà họ Mạnh và nhà họ Tống nhìn thấy là đủ rồi.

Những người như họ vốn dĩ rất coi trọng danh tiếng của doanh nghiệp.

Luật sư của Mạnh Thiển đã tìm đến tôi.

Hỏi tôi có yêu cầu gì, cần điều kiện gì mới chịu buông tha cho cô ta.

Tôi vốn là người hào sảng, nếu như là lúc tôi mới gặp Mạnh Thiển, ngay sau khi cô ta thốt ra những lời nh.ụ.c m.ạ tôi xong.

Chỉ cần cô ta xin lỗi, tôi đã thỏa mãn rồi.

Nhưng nếu là bây giờ thì khác.

"Tôi không cần tiền, tôi muốn cô ta phải có tiền án mới vừa lòng."

"Cứ theo quy định mà tạm giam, dù sao tôi cũng sẽ không hòa giải."

Mạnh Thiển hoảng sợ.

"Tống Phồn Tinh sẽ không cho phép cô đối xử với tôi như vậy! Cô không thể làm thế!"

"Cô nghĩ Tống Phồn Tinh là cái thá gì chứ? Tôi hận không thể tống cổ cả hắn ta cùng cô vào đó luôn ấy."

Vừa nghe đến cái tên đó, tôi đã cảm thấy phiền chán.

Cô ta bắt đầu nói năng lung tung.

"Tôi... chúng ta đều là phụ nữ, cô không thể đối xử với tôi như thế."

Tôi thấy khó hiểu vô cùng.

"Tôi là phụ nữ, nhưng tôi không phải loại tiện nhân. Nếu tôi buông tha cho cô, chính tôi cũng thấy mình thật rẻ rúng."

...

Sự thật rõ ràng, nhân chứng lại đông.

Mạnh Thiển bị tạm giam bảy ngày, đồng thời phải bồi thường cho tôi một khoản phí t.h.u.ố.c men không nhỏ.

Chỉ có điều, nhà họ Tống và nhà họ Mạnh dù sao cũng là những tập đoàn lớn, khâu xử lý khủng hoảng truyền thông rất chuyên nghiệp.

Họ biến một vụ cố ý gây thương tích thành chuyện Mạnh Thiển vì yêu không được Tống Phồn Tinh nên mới lỡ tay làm bị thương người vô tội.

Tống Phồn Tinh vốn là đại diện cho sự bất tài vô dụng trong nhà họ Tống, gia đình định cho hắn vào công ty rèn luyện, ai ngờ lại xảy ra chuyện như vậy.

Mạnh Thiển cũng chẳng có tiền đồ gì, chỉ vì một người đàn ông mà làm loạn thành thế này.

Thế là hai nhà bàn bạc, thấy hai đứa này đúng là một cặp trời sinh.

Chi bằng cứ liên hôn cho xong.

Khi bạn bè biết tin, sợ tôi đau lòng nên đặc biệt đến an ủi.

[Hôn nhân của giới đó thường chẳng làm chủ được đâu, thôi cứ xem như chơi game đi, đây chỉ là một cái kết BE thôi.]

Tôi mỉm cười đáp lại bạn.

[Đây đâu tính là kết BE, đối với mình, nó là cái kết HE mới đúng.]

Cách đây không lâu, nhà họ Tống đã cử người thanh toán nốt phần tiền dự án, còn chi thêm một khoản hậu hĩnh, bảo là mời cả nhóm đi uống trà chiều.

Nhà họ Mạnh cũng đưa cho tôi một khoản phí bịt miệng không nhỏ, chắc là sợ tôi lên cơn điên mà tung chuyện từng yêu đương với Tống Phồn Tinh ra ngoài.

Dù sao thì Mạnh Thiển trong mối tình này cũng chẳng vẻ vang gì.

Họ hoàn toàn lo lắng thừa thãi, bởi chính tôi cũng thấy từng yêu Tống Phồn Tinh là một chuyện thật sự mất mặt.

Mọi chuyện đã trở lại quỹ đạo, ai nấy đều thở phào nhẹ nhõm.

Chỉ là không ai ngờ rằng, Tống Phồn Tinh lại bỏ trốn ngay trong tiệc đính hôn.

Anh ta nói tất cả là vì tôi.

Tôi là chân ái của đời anh ta.

Tôi thấy nực cười vô cùng, giống như cái cảnh Tống Phồn Tinh đang đứng trước mặt tôi bây giờ mà khua môi múa mép về việc anh ta yêu tôi nhiều đến nhường nào.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Chia Tay Tuổi 30 - Chương 5: Chương 5 | MonkeyD