Chiếc Vòng Gia Truyền - Chương 4

Cập nhật lúc: 24/06/2026 17:01

“Có gì thì em cứ nói thẳng với anh, cần gì phải làm lớn chuyện như vậy? Chúng ta yêu nhau bao năm rồi, tính em thế nào anh còn không biết sao? Chẳng qua em khó chịu vì mẹ anh hay bắt em làm việc nhà đúng không? Anh hứa, sau này kết hôn chúng ta sẽ dọn ra ở riêng, như vậy được chưa?”

Sắc mặt mẹ Lý thay đổi liên tục.

Ánh mắt bà ta nhìn con trai tràn đầy thất vọng.

Bị bỏ rơi khó chịu lắm đúng không?

Đáng đời.

Tư thế ngồi thẳng thớm của bà ta bỗng chốc sụp xuống, trông như già đi cả chục tuổi.

Bà ta cười nhạt tự giễu:

“Được thôi, là tôi sống lâu quá nên mới làm phiền hai đứa. Đáng lẽ tôi nên sớm đi theo ba nó rồi, chứ không phải ngồi đây nhìn cảnh con trai ruột có vợ là quên luôn mẹ.”

Lý Dương không nói gì.

Nhưng tôi không bỏ lỡ ánh mắt đầy phẫn hận mà anh ta dành cho tôi.

Cũng phải thôi.

Nếu không phải thèm khát tài sản nhà tôi, làm sao anh ta có thể hạ mình trước mặt tôi như vậy?

Nếu hôm nay tôi thật sự bị ép rời đi, vậy đống nợ anh ta đang gánh ai sẽ trả?

Lý Dương giả vờ dỗ dành tôi một lúc.

Thấy thái độ tôi dịu xuống, anh ta liền quay sang ra lệnh cho mẹ mình:

“Mẹ, nhà mình không phải có món đồ gia truyền sao? Bây giờ con và Tiểu Nhã cũng sắp thành người một nhà rồi, mẹ lấy ra cho cô ấy đi.”

Mẹ Lý im lặng đứng dậy đi vào phòng trong.

Không lâu sau, bà ta cầm ra một chiếc hộp tinh xảo.

Giống hệt chiếc hộp trong ký ức của tôi.

Kiếp trước, tôi vất vả làm đủ mọi việc nhà.

Rửa bát, lau bàn, quét nhà, không thiếu một thứ nào.

Đến khi mọi việc xong xuôi, mẹ Lý mới thần bí lấy chiếc hộp này ra.

Khi ấy, tôi vui mừng không thôi.

Bởi vì Lý Dương từng vô số lần kể với tôi về món “bảo vật gia truyền” dành riêng cho con dâu tương lai nhà họ.

Mẹ Lý cẩn thận mở hộp, lấy ra một chiếc vòng ngọc bích.

Giọng bà ta khi ấy mang theo chút cao ngạo, nhưng tôi quá ngây thơ nên hoàn toàn không nhận ra.

“Dương Dương nhà chúng tôi đã xác định cô là con dâu tương lai. Tôi hy vọng sau khi đeo chiếc vòng này, cô sẽ biết chu toàn gia đình, đừng phụ sự kỳ vọng của tôi.”

Kiếp trước, tôi yêu Lý Dương đến mù quáng.

Nghe mẹ anh ta nói vậy, tôi còn tưởng mình thật sự là người con dâu được nhà họ công nhận.

Nhưng bây giờ nghĩ lại, đó chẳng qua chỉ là một trong những chiêu trò thao túng tôi mà thôi.

Từ lúc yêu nhau đến giờ, Lý Dương chưa từng tặng tôi món quà nào ra hồn.

Vậy mà ngay lần đầu tôi đến nhà anh ta, họ lại đưa cho tôi một món đồ “quý giá”, tạo cho tôi ảo giác rằng mình được coi trọng.

Khi ấy tôi vui mừng đến mức không để ý rằng chiếc vòng rất nhẹ, chất liệu cũng chẳng tốt.

Tôi chỉ một lòng tin rằng mình đã gặp được một gia đình t.ử tế.

Không ngờ, khi nhận vòng, tôi không cầm chắc tay, khiến nó rơi xuống đất vỡ tan.

Tôi nhìn hai mẹ con họ bằng ánh mắt phức tạp.

Khi đó họ cũng ngây người vì sự việc bất ngờ này.

Nếu lúc ấy tôi tỉnh táo hơn một chút, có lẽ đã nhận ra trong mắt họ ánh lên vẻ kích động xen lẫn hưng phấn.

Sau khi chiếc vòng “gia truyền” bị vỡ, mẹ Lý lập tức đổi sắc mặt, ám chỉ rằng tôi và Lý Dương không có duyên phận.

Lý Dương cũng nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh lùng, không còn chút dịu dàng nào.

Tôi cố gắng giải thích, nhưng bọn họ căn bản không muốn nghe.

Chỉ đến khi tôi chủ động đề nghị giảm sính lễ, họ mới miễn cưỡng nói sẽ cân nhắc lại.

Hai người họ không chút do dự cắt thẳng 300.000 tệ khỏi sính lễ.

Sau đó, bố mẹ tôi trách tôi đã làm hỏng món đồ quý giá, còn hỏi sao tôi không mang đi giám định trước để tránh bị lừa.

Nhưng khi ấy tôi quá áy náy, hoàn toàn quên mất chuyện đó.

Lúc tôi đề nghị Lý Dương đem chiếc vòng đi kiểm tra, sắc mặt anh ta lập tức thay đổi.

Anh ta nói đã đem đốt cho tổ tiên từ lâu rồi.

Vì chiếc vòng đó, đám cưới của chúng tôi bị đẩy lên sớm.

Mọi thứ chuẩn bị qua loa, ngay cả bạn thân ở xa của tôi cũng không kịp về dự.

Sau khi kết hôn, tôi hoàn toàn ở thế yếu.

Bất cứ khi nào tôi dám chất vấn hành vi của mẹ con họ, họ đều mang chuyện chiếc vòng ra đè ép tôi.

Công việc tốt đẹp mà bao người ngưỡng mộ của tôi cũng bị ép phải nghỉ.

Tôi bị bắt ở nhà làm nội trợ, chuẩn bị sinh con.

Khi mang thai, tôi phát hiện Lý Dương nghiện c.ờ b.ạ.c, thậm chí nợ nần chồng chất.

Nhưng anh ta cấm tôi ly hôn, nếu không sẽ bắt tôi ra đi tay trắng.

Tôi bị hai mẹ con họ bóc lột như một con trâu kéo cày.

Mỗi tháng, họ chỉ đưa tôi 1.000 tệ, bắt tôi lo toàn bộ chi tiêu trong nhà.

Tôi phải tính toán từng đồng mới đủ dùng, vậy mà còn bị trách móc là “chỉ biết tiêu tiền, không biết kiếm tiền.”

Tôi rơi vào trầm cảm nặng, thậm chí bắt đầu có xu hướng tự làm hại bản thân.

Cho đến một ngày, chủ nợ tìm đến tận nhà đập phá đồ đạc.

Cảm xúc của tôi hoàn toàn sụp đổ.

Tôi điên cuồng hét lên, nói rằng dù phải ra đi tay trắng cũng nhất định ly hôn.

Lý Dương giáng cho tôi một cái tát thật mạnh.

Sau đó, anh ta lại nhắc đến chiếc vòng, gằn giọng:

“Cô mãi mãi không có tư cách đòi hỏi bất cứ thứ gì!”

Đêm hôm đó, mẹ con họ thay nhau xông vào chỉ trích tôi vô tâm, không biết điều.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Chiếc Vòng Gia Truyền - Chương 4: Chương 4 | MonkeyD