Chiếc Vòng Gia Truyền - Chương 5

Cập nhật lúc: 24/06/2026 17:01

Lý Dương tức giận đập cửa bỏ đi.

Mẹ anh ta cũng mắng đến khô cả họng mới chịu quay về phòng.

Tôi ngồi trên ghế sofa, nước mắt lặng lẽ rơi không ngừng.

Đêm hôm ấy, đúng mười hai giờ khuya, tôi mở cửa sổ rồi nhảy xuống.

Linh hồn tôi lơ lửng trong căn nhà đó.

Tôi tận mắt chứng kiến, tận tai nghe thấy cuộc đối thoại giữa hai mẹ con họ về chiếc vòng.

Hóa ra, chiếc vòng ấy chỉ là hàng giả, mua với giá 9.9 tệ còn được miễn phí vận chuyển.

Mẹ Lý cố tình thả lỏng tay để tôi không cầm chắc, khiến chiếc vòng rơi xuống vỡ nát.

Dù sao cũng là hàng giả, sớm muộn gì cũng bị phát hiện.

Chi bằng tạo ra một cái bẫy, khiến tôi c.ắ.n rứt lương tâm cả đời.

Nhưng kiếp này, tôi sẽ không lặp lại bi kịch cũ nữa.

Kẻ nào từng tổn thương tôi, tôi sẽ trả lại gấp trăm lần.

05

Lần này, mẹ Lý thậm chí không buồn giả vờ khách sáo.

Bà ta hằn học đưa hộp trang sức cho Lý Dương.

Anh ta không chút do dự kéo tay tôi, định đeo chiếc vòng lên.

Tôi lập tức rút tay về, liên tục từ chối:

“Món đồ này quý giá quá, em không dám nhận đâu. Nhỡ em lỡ tay làm rơi thì rắc rối lớn mất.”

Động tác của Lý Dương khựng lại.

Trong mắt anh ta thoáng hiện vẻ hoảng hốt.

Nhưng rất nhanh, như thể đã hạ quyết tâm, anh ta lại cố chấp muốn đeo chiếc vòng lên tay tôi.

“Em là người vợ anh đã xác định, chiếc vòng này vốn dĩ thuộc về em. Cứ đeo đi.”

Tôi giấu tay ra sau lưng, lắc đầu như trống bỏi:

“Không được, em còn chưa chắc có muốn cưới anh không. Nhận món này bây giờ quá vội vàng rồi.”

Tôi cố tình bồi thêm một đòn nặng.

Quả nhiên, Lý Dương lập tức hoảng hốt, động tác kéo tay tôi cũng trở nên gấp gáp hơn.

Trong lúc giằng co, một tiếng “rắc” vang lên.

Chiếc vòng rơi xuống đất, vỡ tan thành từng mảnh.

Mẹ Lý như thể bị ai đó ấn nút kích hoạt.

Bà ta bịch một tiếng ngồi phịch xuống sàn, bắt đầu gào khóc t.h.ả.m thiết:

“Trời ơi là trời! Đây là bảo vật gia truyền của nhà tôi! Sao lại vỡ được chứ! Trời cao ơi, nhà họ Lý chúng tôi tận số rồi sao!”

Lý Dương đau lòng an ủi người mẹ diễn xuất vụng về của mình.

Còn tôi chỉ lạnh lùng đứng nhìn, dõi theo động tác nhanh gọn của họ khi nhét đống mảnh vỡ vào túi áo.

Dù sao, nếu tôi kịp đem đi giám định, họ sẽ lập tức trở thành trò cười.

Sau một hồi giả vờ khóc lóc, mẹ Lý loạng choạng đứng dậy, chỉ thẳng vào mặt tôi, gằn giọng đe dọa:

“Vương Nhã! Cô làm vỡ bảo vật gia truyền của nhà tôi, không gả cũng phải gả! Nếu không thì cứ chuẩn bị vào tù đi!”

Tôi cười lạnh, bình tĩnh đáp:

“Tôi có đụng vào chiếc vòng đâu. Chính Lý Dương ép tôi đeo, rồi tự tay làm rơi đấy chứ. Muốn kiện thì cứ kiện, ai sợ ai?”

Cả ba chúng tôi đều hiểu rõ như gương.

Chiếc vòng này vốn dĩ là hàng giả không thể giả hơn.

Nếu bọn họ thật sự dám kiện tôi ra tòa, ai vào tù còn chưa biết đâu.

Lý Dương nhìn tôi bằng ánh mắt đau khổ, giọng đầy bất lực:

“Em nhất định phải cứng đầu như vậy sao? Lấy anh khiến em tủi thân đến thế à?”

Tôi cấu mạnh vào tay mình, đau đến mức nước mắt lập tức trào ra.

Sau đó, tôi nghẹn ngào nói:

“Vậy anh nhất định phải dựa vào tình yêu của em để làm càn sao? Em mới đến nhà anh được bao lâu chứ? Đã phải chịu bao nhiêu ấm ức rồi! Chẳng lẽ anh quên hết những lời thề thốt trước đây sao? Em yêu anh, nhưng không có nghĩa là em phải cam chịu bị bắt nạt!”

Có lẽ diễn xuất của tôi quá chân thật, đến mức mắt Lý Dương cũng đỏ hoe.

Anh ta lập tức ôm tôi vào lòng, dịu dàng dỗ dành:

“Xin lỗi em, Tiểu Nhã, là anh sai. Anh không nên để em chịu uất ức như vậy. Đừng khóc nữa được không? Nhìn em như thế này, anh đau lòng lắm.”

Ghê tởm đến cực điểm.

Tôi cố nhịn cảm giác buồn nôn, dùng giọng điệu như đang suy nghĩ cho anh ta, nhẹ nhàng hỏi:

“Anh chẳng phải nói sính lễ 388.000 tệ quá nhiều sao? Em cũng không nỡ để anh vất vả vì chuyện sính lễ. Hay là… chúng ta đợi thêm vài năm nữa rồi kết hôn nhé?”

Cơ thể Lý Dương lập tức cứng đờ.

Lúc này, anh ta mới nhận ra chiêu trò moi tiền từ tôi đã không còn tác dụng.

Mà thực tế, anh ta đã sớm đốt sạch gia sản vào c.ờ b.ạ.c.

Bây giờ dù muốn đi đường chính đáng để gom đủ sính lễ, anh ta cũng không thể nào làm được.

Anh ta cố gắng lấy lại bình tĩnh, cười giả lả:

“Không sao, căn hộ này đứng tên anh, chắc cũng đáng giá kha khá. Chỉ cần bố mẹ em sang tên nhà và xe cho em, sau đó chúng ta dùng sính lễ sửa sang lại căn nhà, vậy là ổn rồi.”

Mơ đẹp thật đấy.

Tôi cúi đầu, nở một nụ cười khiêu khích với mẹ Lý.

Sau đó, tôi tàn nhẫn hỏi:

“Thế mẹ anh ở đâu? Đừng nói là bà ấy sẽ sống chung với chúng ta nhé? Anh cũng biết mà, em ghét nhất là sống chung với người già.”

Mẹ Lý vốn vẫn chưa từ bỏ ý định.

Nghe tôi nói vậy, bà ta lập tức sáng mắt nhìn về phía Lý Dương, chờ đợi câu trả lời của con trai.

Không chút do dự, Lý Dương thản nhiên nói:

“Đưa mẹ vào viện dưỡng lão thôi, cũng chẳng tốn bao nhiêu tiền.”

Mẹ Lý tức đến méo miệng, trợn trắng mắt, rồi đột quỵ ngay tại chỗ.

Đêm đó, chúng tôi đưa bà ta vào bệnh viện.

Lý Dương thuê ngay một hộ lý chăm sóc mẹ mình, hoàn toàn không có ý định để tôi ở lại chăm bà ta.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Chiếc Vòng Gia Truyền - Chương 5: Chương 5 | MonkeyD