Chó Con Sẽ Mãi Mãi Trung Thành. - Chương 3

Cập nhật lúc: 29/06/2026 17:06

Chương 3

Khẽ đáp:

"...Ừ."

Kể từ hôm đó.

Tôi bắt đầu tránh mặt anh.

Quan hệ giữa hai đứa quá ngượng ngùng.

Tôi không thể bình thản ở riêng với anh như chưa có chuyện gì xảy ra.

Cho đến sinh nhật anh.

Thẩm Từ tự tay làm bánh kem.

Ngồi ở nhà chờ tôi.

"Ở lại đón sinh nhật với anh được không?"

Tôi biết.

Đây là cái cớ để hai đứa làm lành.

Thế nên thuận nước đẩy thuyền.

"Tất nhiên rồi."

Tôi đưa món quà đã chuẩn bị từ lâu cho anh.

Thẩm Từ mỉm cười.

"Anh còn tưởng em quên rồi."

Không hiểu sao.

Trong nụ cười ấy.

Tôi lại nhìn thấy một chút chua xót.

Tối hôm đó.

Thẩm Từ uống hết ly này đến ly khác.

Đến say khướt.

Hàng mi dài ướt át.

Trông như vừa lén khóc.

Tôi chưa từng thấy anh như vậy.

Hoàn toàn luống cuống.

Không biết phải dỗ dành ra sao.

Thẩm Từ quỳ một gối xuống tấm t.h.ả.m.

Nắm lấy tay tôi.

"Hơn hai năm nữa mới về nước."

"Nếu em không muốn công khai."

"Thì anh sẽ không nói."

"Chuyện xảy ra ở đây."

"Sẽ không có ai biết."

"Hạ Chi..."

"Em..."

"Có muốn ngủ với anh thêm một lần nữa không?"

Tôi:

"..."

Tôi nheo mắt nhìn anh.

Tóc được vuốt rất chỉn chu.

Áo sơ mi là phẳng phiu.

Hai cúc áo trên cùng vừa khéo để lộ xương quai xanh.

Ngay cả mùi hương trên người.

Cũng như được chuẩn bị kỹ lưỡng.

Anh cố tình quyến rũ tôi.

Nếu đã vậy.

Thì tôi còn khách sáo làm gì.

Ban đầu.

Tôi chỉ định nếm thử rồi thôi.

Nhưng...

Thẩm Từ quá biết cách chiều lòng người.

Anh cực kỳ kiên nhẫn.

Lại học cái gì cũng rất nhanh.

Có lần.

Anh ngoan ngoãn đeo chiếc vòng cổ.

Để tôi cầm sợi dây xích bạc mảnh nối với nó.

Tôi hoàn toàn sững sờ.

"Thẩm Từ..."

"Anh học mấy thứ này ở đâu vậy?"

Anh hơi ngẩng cằm.

Bình thản chỉnh lại khóa cài.

Rồi cúi mắt nhìn tôi.

"Em không nghĩ..."

"Mỗi ngày anh ngồi trước máy tính đều chỉ để học chứ?"

"Hạ Chi."

"Anh là đàn ông."

"Em sẽ không muốn biết."

"Bình thường anh nghĩ những gì đâu."

Anh khựng lại.

Rồi quỳ xuống trước mặt tôi.

Nhẹ nhàng nắm lấy mắt cá chân tôi.

Khẽ nói:

"Em chỉ cần nắm c.h.ặ.t sợi dây này."

"Khen anh làm tốt."

"Thế là đủ rồi."

...

Đều tại ý chí tôi không đủ vững.

Không chịu nổi anh mềm mỏng năn nỉ.

Thế là.

Lại chìm đắm thêm hai năm.

Mãi đến lúc chuẩn bị về nước.

Hai đứa mới thật sự chấm dứt mối quan hệ ấy.

Thẩm Từ rất không vui.

Anh nằm dài trên ghế sofa, mặt lạnh tanh.

Tôi vừa dỗ dành vừa uy h.i.ế.p.

Cuối cùng anh cũng chịu gật đầu.

"Biết rồi."

"Anh sẽ không nói."

Tôi tiện tay xoa tóc anh.

"Giỏi lắm."

"Những chuyện xảy ra trong căn hộ này..."

"Cứ để chúng mãi mãi ở lại nơi đây."

"Thẩm Từ."

"Chúng ta về nhà thôi."

Ai mà ngờ được.

Vừa về nước.

Anh đã nói linh tinh trước mặt mọi người rằng mình từng "làm ch.ó" cho người khác.

Làm tôi sợ đến thót tim.

Sấy khô tóc xong.

Tôi cẩn thận thoa tinh dầu rồi chải tóc.

Thẩm Từ đứng dậy.

Đi đến phía sau tôi.

Vừa cảm nhận anh đến gần.

Lưng tôi đã vô thức căng cứng.

Tôi lập tức đứng bật dậy.

Đi vòng qua anh đến bên giường.

"Còn chưa về à?"

"Mai em còn phải đến công ty nhận việc."

"Không rảnh ngồi tán gẫu với anh."

Những lời định nói.

Lại bị anh nuốt trở vào.

Anh khôi phục dáng vẻ lạnh nhạt thường ngày.

"Ừ."

"Vậy anh về."

Anh bước một bước dài.

Nhảy qua cửa sổ, từ ban công trở về nhà mình.

Rèm cửa bị gió thổi phồng lên.

Tôi bước tới đóng cửa sổ.

Đến khi quay người lại.

Mới phát hiện...

Chiếc lược trên bàn trang điểm đã biến mất.

Vừa về nước.

Ba tôi đã sắp xếp sẵn công việc.

Nhưng tôi không muốn làm một chức vụ nhàn hạ chỉ để lấy lệ.

Thế là chủ động xin chuyển xuống phòng Marketing của chi nhánh.

Ở đây.

Không ai biết thân phận thật của tôi.

Thẩm Từ thì liên tục nhắn WeChat.

Tôi bận đến mức chẳng còn thời gian mắng anh.

Đến giờ nghỉ trưa.

Anh gọi điện tới.

"Ra ăn cơm."

"Không đi. Em ăn ở căng tin công ty."

"Vậy anh qua nếm thử luôn."

"Thần kinh!"

Tôi vừa mắng một câu.

Đúng lúc có đồng nghiệp đi ngang nhìn sang.

Không muốn phá hỏng hình tượng dịu dàng mình vất vả xây dựng.

Tôi đành hạ giọng:

"Thẩm Từ, anh có bệnh à?"

"Công ty anh cách chỗ em bốn mươi phút lái xe."

"Đợi anh tới nơi thì cơm em cũng tiêu hóa xong rồi."

Anh khẽ cười ở đầu dây bên kia.

"Ừ."

"Nên anh xuất phát trước một tiếng."

"Anh mang cơm ngỗng quay của tiệm Ngô Ký."

"Đang ở bãi đỗ xe tầng hầm B1."

"Anh gửi vị trí cho em."

Nói xong.

Anh cúp máy.

Tôi bưng khay cơm.

Nhìn mấy món trong quầy.

Cũng không tệ.

Chỉ là vẫn không ngon bằng cơm ngỗng quay của Ngô Ký.

Lúc bước vào thang máy.

Tôi tiện tay nhắn cho ba:

"Ba à, mình mời đầu bếp Ngô Ký về nấu cho căng tin công ty được không?"

Ba tôi trả lời rất nhanh:

"Chuyển khoản cho con hai mươi nghìn tệ."

"Muốn ăn thì tự đi mua."

"Ba sắp họp."

Vừa xuống tầng hầm B1.

Tôi đã nghe thấy một tiếng còi xe.

Thẩm Từ hạ cửa kính.

Mỉm cười vẫy tay về phía tôi.

Tôi bước nhanh tới.

Vừa gặp đã hỏi:

"Anh rảnh dữ vậy à?"

"Tiệm Ngô Ký xếp hàng dài như thế."

"Vậy mà anh còn xuất phát sớm trước một tiếng."

"Suốt ngày nhàn rỗi thế này."

"Công ty của chú Thẩm không bị anh làm cho phá sản chứ?"

Anh đưa khăn ướt cho tôi lau tay.

Đồng thời hạ chiếc bàn gấp trong xe xuống.

Mở hộp cơm ra.

"Anh mời đầu bếp của Ngô Ký tới rồi."

Tôi:

"???"

Nhìn vẻ mặt kinh ngạc của tôi.

Anh bật cười.

"Đùa em thôi."

"Đặt trước."

Tôi lườm anh một cái.

"Dù anh thật sự mời được đầu bếp về."

"Em cũng chẳng ghen tị đâu."

Từ nhỏ đến lớn.

Hai đứa cùng nhau trưởng thành.

Anh hiểu rõ khẩu vị của tôi.

Ở bên anh ăn cơm.

Còn thoải mái hơn cả ăn cùng ba mẹ.

Ăn no xong.

Tôi ngả người trên ghế.

Buồn ngủ díp cả mắt.

Thẩm Từ dọn dẹp mọi thứ.

Giảm nhiệt độ điều hòa.

Bật một bản nhạc nhẹ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Chó Con Sẽ Mãi Mãi Trung Thành. - Chương 3: Chương 3 | MonkeyD