Chó Con Sẽ Mãi Mãi Trung Thành. - Chương 4

Cập nhật lúc: 29/06/2026 17:06

Chương 4

Rồi đắp chăn mỏng lên bụng tôi.

"Còn sớm."

"Ngủ một lát đi."

"Đến giờ anh gọi."

Tôi cố gượng ngồi dậy.

"Không được."

"Em còn rất nhiều việc."

"Ngủ sẽ lãng phí thời gian."

Anh khẽ cau mày.

"Bận đến thế sao?"

Tôi trả chăn lại cho anh.

Chuẩn bị xuống xe.

"Đúng vậy."

"Nếu muốn đi lên từ vị trí thấp nhất."

"Thì không thể lơ là dù chỉ một phút."

"Được rồi."

"Cảm ơn bữa cơm ngỗng quay."

"Bổn tiểu thư rất hài lòng."

"Coi như bỏ qua chuyện anh ăn cắp cái lược của em."

Anh sững người.

"Sao?"

"Còn định chối à?"

"Hôm qua chỉ có anh vào phòng em."

Thẩm Từ mỉm cười.

Trong mắt không hề có vẻ chột dạ vì bị bắt quả tang.

"Được rồi."

"Vẫn bị em phát hiện."

Sau khi đi làm.

Tôi càng biết quý những ngày nghỉ.

Cứ được nghỉ là ngủ bù.

Mẹ thấy tôi chẳng buồn ăn sáng.

Liền trách ba giao quá nhiều việc.

Làm tôi mệt thành ra thế này.

Ba tôi có khổ cũng chẳng biết than với ai.

Cuối cùng.

Người lôi tôi dậy khỏi giường.

Vẫn là Thẩm Từ.

"Nếu em còn không dậy."

"Anh sẽ kể với cô chuyện em ở nước ngoài..."

Tôi lập tức bật dậy.

Mở bừng mắt.

"Anh dám nói thì em g.i.ế.c anh!"

"Đi thôi."

"Đi ăn."

Anh lái xe chở tôi đi ăn cháo cá.

Tôi ngủ suốt quãng đường.

Ăn no xong lại càng buồn ngủ.

Thế mà Thẩm Từ còn đòi đi xem phim.

Tôi vốn định về nhà ngủ.

Nhưng mẹ nói.

Đằng nào cũng ngủ.

Ngủ trong rạp chiếu phim còn hơn.

Tôi cũng chẳng xem vé.

Đến lúc ngồi xuống mới phát hiện.

Thẩm Từ mua vé phim trinh thám kinh dị.

"Anh bị điên à?"

"Tim anh không tốt."

"Còn xem phim kiểu này làm gì?"

Nói xong.

Tôi kéo anh đứng dậy định đi.

Nhưng anh đứng im.

Còn kéo ngược tôi lại.

Hờ hững đáp:

"Không nghiêm trọng thế đâu."

"Đó là chuyện hồi nhỏ rồi..."

Thấy tôi vẫn lạnh mặt.

Anh lại dỗ dành:

"Phim này điểm đ.á.n.h giá rất cao."

"Xem thử đã."

"Không được thì mình đi."

"Mau ngồi xuống."

"Đừng chắn người khác."

Không còn cách nào.

Tôi đành ngồi xuống.

Từ nhỏ.

Tôi đã rất gan dạ.

Còn Thẩm Từ thì sợ m.á.u.

Hồi em trai anh ngã trong vườn.

Đầu đập chảy đầy m.á.u.

Anh sợ đến trắng bệch cả mặt.

Đứng yên không dám động.

Chính tôi là người bịt vết thương cho em trai anh.

Rồi gọi người lớn tới.

Ai cũng có điểm yếu của riêng mình.

Mà tôi và Thẩm Từ.

Lại là người hiểu rõ mọi điểm yếu của đối phương nhất.

Rạp chiếu nhanh ch.óng kín chỗ.

Đèn tắt.

Thẩm Từ bỗng ghé sát lại.

Hạ thấp giọng hỏi:

"Anh hơi sợ."

"Cho anh mượn tay em nắm một lát được không?"

Tôi nghiến răng.

"Đã bảo anh đừng xem rồi!"

Anh chớp chớp mắt.

Vẻ mặt vô tội.

"Biết làm sao?"

"Bây giờ ra ngoài cũng không tiện."

Anh chọn đúng khu vực đẹp nhất trong rạp.

Hai bên đều kín người.

Tôi cũng chẳng muốn chạm vào chân người lạ.

Đành hừ lạnh:

"Đáng đời."

"Hù c.h.ế.t anh luôn đi."

Bình thường.

Anh còn chẳng thích đến rạp chiếu phim.

Lúc nào cũng chê đông người.

Không hiểu hôm nay nổi hứng gì.

Nhất quyết đòi đi.

Còn tôi thì chẳng sợ chút nào.

Hồi cấp ba.

Để giải tỏa áp lực học hành.

Tôi từng vừa ăn cơm vừa xem Thi Sơn Thôn Lão Thi.

Tối đến còn bật Silent Hill để dễ ngủ.

Bộ phim này.

Tôi xem được mười mấy phút.

Đã bắt đầu díp mắt.

Đúng lúc đang gà gật.

Thẩm Từ đột nhiên chui tọt vào lòng tôi.

Mặt không đổi sắc.

Buột miệng c.h.ử.i:

"Đệt."

"Đáng sợ quá!"

Sau khi bộ phim kết thúc.

Thẩm Từ lẽo đẽo đi phía sau xin lỗi tôi.

"Chỉ nắm tay một chút thôi."

"Em giận đến vậy sao?"

Tôi quay đầu trừng anh.

"Chỉ là nắm tay thôi à?"

Thẩm Từ đưa tay sờ mũi.

"Ờ..."

"Còn ôm thêm một cái nữa."

Tôi lườm anh cháy mặt.

Rồi hậm hực bước thẳng về phía trước.

"Đã bảo anh sợ thì đừng xem."

"Cứ thích sĩ diện."

"Thẩm Từ, rốt cuộc bao giờ anh mới chịu trưởng thành?"

Người phía sau không đi theo nữa.

Tôi dừng bước.

Quay đầu nhìn lại.

Chỉ thấy anh đứng ở đằng xa.

Lặng lẽ nhìn tôi không chớp mắt.

Ánh mắt ấy không còn vẻ lười nhác thường ngày.

Mà chất chứa một cảm xúc sâu kín khó diễn tả.

Tôi không quen với dáng vẻ nghiêm túc như vậy của anh.

Bèn đi tới hỏi:

"Gì thế?"

"Phim xem xong rồi."

"Sao còn chưa về?"

Thẩm Từ khẽ mím môi.

Nhỏ giọng nói:

"Anh thấy em nói đúng."

"Anh đúng là quá trẻ con."

"Cầm không nổi."

"Mà cũng chẳng buông được."

Anh nói một tràng những lời chẳng đầu chẳng cuối.

Rồi lại chẳng đầu chẳng cuối bước ngang qua tôi.

Tự mình bỏ đi.

Tôi tức đến mức đuổi theo mắng:

"Thẩm Từ, anh có bệnh à?!"

Anh mặc kệ tôi.

Muốn chiến tranh lạnh đúng không?

Được thôi.

Xem ai lạnh hơn ai.

Sau khi xem phim xong.

Hai đứa tan cuộc trong không vui.

Anh về nhà anh.

Tôi về nhà tôi.

Thấy sắc mặt tôi không ổn.

Mẹ nhìn sang ba.

Mẹ hỏi:

"Hai đứa nhỏ cãi nhau à?"

Ba cười xòa:

"Ôi dào."

"Ngày mai là hòa thôi."

Mẹ lắc đầu.

"Chưa chắc đợi được đến ngày mai."

Tôi nói được làm được.

Vừa về phòng.

Việc đầu tiên là chặn WeChat của Thẩm Từ.

Từ nay khỏi phải đọc mấy lời nhảm nhí của anh nữa.

Trước khi đi tắm.

Tôi còn khóa c.h.ặ.t cửa sổ.

Kẻo lúc bước ra lại thấy anh nằm chình ình trên giường mình.

Tôi ngâm mình trong bồn tắm.

Rồi trùm chăn ngủ một giấc.

Có lẽ vì giận quá.

Nên trong mơ.

Tôi lại thấy Thẩm Từ.

Áo sơ mi của anh mở rộng.

Để lộ vòng eo săn chắc.

Đôi mắt ướt át nhìn tôi.

"Hạ Chi."

"Sao em không lên tiếng?"

"Em phải nói ra."

"Anh mới biết em có thích hay không."

Cảm giác nóng ấm và ẩm ướt ấy.

Trong mơ lại chân thực đến lạ.

Tôi nhíu mày.

Khó chịu quát khẽ:

"Đủ rồi, Thẩm Từ!"

"Ngày mai còn có tiết học buổi sáng!"

Tôi định đẩy bàn tay đang quấy rối của anh ra.

Nhưng lại chỉ vung vào khoảng không.

Ngay lập tức.

Tôi bừng tỉnh khỏi giấc mơ.

Ánh trăng như nước.

Mà cả người tôi lại nóng ran.

Tôi nằm vật trên giường.

Tuyệt vọng lấy tay che mặt.

"...Sao mình lại mơ kiểu đó chứ."

"Lại còn là anh ấy nữa."

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Chó Con Sẽ Mãi Mãi Trung Thành. - Chương 4: Chương 4 | MonkeyD